THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 6: Họ hàng đến thăm

Cập nhật lúc: 2026-01-24 11:50:06
Lượt xem: 172

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xe ngựa xuyên qua những con phố, xe đang chạy êm ru bỗng chốc rung lên bần bật, dừng gấp gáp.

Cô cô Anh Lạc vội vàng đỡ Thiên Đăng vững , đẩy cửa sổ nhỏ , hỏi phu xe xem chuyện gì.

Phu xe chỉ tay về phía một bóng đang lồm cồm bò dậy phía , c.h.ử.i đổng: "Cái tên khốn kiếp , tự dưng từ trong hẻm lao , nếu kịp ghìm cương thì ngựa giẫm gãy chân !"

Kẻ chẳng hề thoát c.h.ế.t trong gang tấc, chạy thục mạng hối thúc bên cạnh: "Nhanh lên nhanh lên, sòng bạc Thịnh Phát bảo chỉ còn mấy ngày nữa thôi. Phu quân của Thiên Đăng Huyện chủ sắp công bố , đặt cược ngay là hết giờ đấy!"

Anh Lạc nhíu mày, lo lắng sang Thiên Đăng.

Từ trong cung đến dân gian, ai ai cũng chỉ còn đầy mười ngày nữa là đến lễ phát tang một trăm ngày của Kỷ Quốc phu nhân. Thời gian để Huyện chủ Linh Lăng chọn chồng chỉ còn trong gang tấc.

Cảm giác mệt mỏi và lo âu ập đến, Thiên Đăng dựa đầu vách xe, mím chặt môi nhắm mắt .

Hiện giờ trong hậu viện Vương phủ tất cả chín vị lang quân. Nếu tính cả Thôi Phù Phong một cách miễn cưỡng thì tổng cộng là tám trong danh sách mà nàng từng chỉ định khi lâm chung.

Tám , nàng thể tìm ưng ý nhất trong thời gian ngắn ngủi đây? Và kẻ rắp tâm bất chính đang ẩn trong họ là ai?

Nếu nàng vội vàng chọn , hoặc tệ hơn, là kẻ lòng khó lường thì nàng ?

Nỗi sợ hãi và bi thương dâng lên trong lòng, nhưng nàng chẳng tỏ cùng ai.

Mãi đến khi xe ngựa dừng cổng phủ Xương Hóa Vương, nàng mới hít một thật sâu, chỉnh nét mặt, bước xuống xe nhà.

Đón lấy chiếc áo choàng chắn gió từ tay Lưu Ly, Thiên Đăng thấy vẻ mặt cô bé hốt hoảng bèn hỏi: "Sao ?"

Lưu Ly ấp úng, lí nhí đáp: "Huyện chủ, Định Tương phu nhân đưa... đưa biểu công t.ử nhà họ Dương đến ạ."

"Đến ?" Thiên Đăng kéo áo choàng, dẫn đầu đoàn trong, lục tìm trong ký ức về nhiều năm gặp . Nàng nhớ rõ gặp là khi nào, lúc đó nàng mới bảy tám tuổi thì ...

Huyền Cơ lên tiếng: "Định Tương phu nhân hiện sắp xếp ở viện phía Tây tiền viện, Huyện chủ qua đó gặp ạ?"

"Được, y phục xong sẽ qua đó ngay." Thiên Đăng buột miệng hỏi: "Dì và biểu ca đường suôn sẻ ?"

"Ta thấy sắc mặt Định Tương phu nhân cũng khá , nhưng biểu công t.ử thì..." Huyền Cơ hết câu, mấy tỳ nữ bên cạnh nhịn mà bật khúc khích.

"Mặt biểu công t.ử chi chít vết roi, trông như mèo cào ."

"Không chỉ vết roi , trán còn cục m.á.u đông to tướng nữa chứ!"

Thiên Đăng sững , Lưu Ly.

Lưu Ly gật đầu lia lịa với nàng. Tuy nhưng Thiên Đăng thừa hiểu chuyện gì xảy .

"Thảo nào khi chúng phủ Xương Hóa Vương, càng lộng hành hơn." Thiên Đăng khẽ nhíu mày suy nghĩ.

lúc đó, từ góc ngoặt phía xông , bổ nhào tới hỏi Huyền Cơ: "Ngươi là nữ quan quản sự trong phủ đúng ? Huyện chủ nhà các ngươi bao giờ mới về? Trong phủ hai con a dám đắc tội với , hôm nay ..."

Lời còn dứt, ánh mắt chạm Thiên Đăng.

Thiên Đăng khoác chiếc áo choàng màu mộc mạc thường ngày, che bộ áo gấm mặc trong cung, đầu cũng chỉ cài hai cây trâm ngọc trắng đơn giản, trông cũng thanh đạm chẳng khác gì đám tỳ nữ bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-6-ho-hang-den-tham.html.]

Kẻ xông la lối om sòm là Dương Hòe Giang, kẻ nàng quất cho nát mặt ở khe suối ban sáng.

Thấy "ác nữ" hằng mong nhớ xuất hiện ngay mắt, khuôn mặt kinh ngạc giận dữ của bỗng lộ vẻ mừng rỡ, khiến hai vệt m.á.u mặt càng thêm vặn vẹo: "Hay lắm, con tiện nhân ! Đánh ông đây nông nỗi mà còn dám vác mặt đây như chuyện gì !"

Mọi kịp trở tay, còn hiểu chuyện gì thì sấn sổ lao đến mặt Thiên Đăng, đưa tay định túm lấy cổ áo nàng: "Lại đây, tạ tội với bổn công t.ử mau! Khi nào hầu hạ ông đây vui vẻ thì ông mới tha cho!"

Đám xung quanh ăn xằng bậy, ai nấy đều biến sắc.

Thiên Đăng vẫn bình thản, chỉ ngước mắt , môi thậm chí còn thoáng nụ lạnh nhạt: "Ồ? Nếu chịu thì ?"

"Không chịu? phủ Xương Hóa Vương giờ chỉ còn mỗi con ranh Huyện chủ mồ côi, tưởng bảo vệ đám các ngươi ? Hừ, đến cả của Hoằng Nông Dương thị mà cũng dám động để hôm nào ngươi lôi bán, lúc đó sẽ lầu xanh tìm ngươi mua vui..."

Hắn kịp hết câu, Thiên Đăng quát lớn: "Người !"

Thị vệ hai bên lập tức ập tới, bẻ quặt hai tay , ấn quỳ xuống mặt Thiên Đăng.

Thiên Đăng hất hàm về phía Lưu Ly. Lưu Ly hiểu ý vung tay lên, “bốp bốp" hai tiếng giòn tan, giáng thẳng xuống mặt Dương Hòe Giang.

Đằng nào cũng chẳng thể hòa thuận nữa, Lưu Ly cứ nghĩ đến cảnh tên sàm sỡ đến mức ngã xuống suối lạnh cóng, cơn căm hận trào lên, tay mạnh tàn nhẫn.

Má Dương Hòe Giang sưng vù lên nhanh chóng. Nếu thị vệ giữ chặt lẽ tát bay xa .

Hắn ôm mặt trừng mắt Thiên Đăng thể tin nổi: "Mày... mày!"

"Là đấy, nhớ cho kỹ ." Thiên Đăng lùi mà tiến thêm một bước, chằm chằm lạnh lùng : “Hôm nay bổn Huyện chủ cho ngươi , phủ Xương Hóa Vương dù chỉ còn cô nữ, cũng nơi để ngươi gì thì . Người trong phủ càng để cho ngươi mơ tưởng!"

"Ngươi... ngươi là Huyện chủ Linh Lăng?" Mặt Dương Hòe Giang cắt còn giọt máu, chỉ còn trơ hai dấu tay đỏ lựng in hằn những vết roi cũ: “Chẳng ... ngươi hủy dung, hủy dung ?"

"Không ngờ chứ gì, biểu ca." Thiên Đăng gạt tóc mái để lộ vết sẹo lông mày, tặng kèm cho một nụ mỉa mai: “Trường An là Quắc Châu, ở đây đầy rẫy những mà ngươi đắc tội nổi . Ta thấy ngươi nhất nên an phận thủ thường, cẩn trọng lời việc , nếu khác sẽ dễ tính chỉ đơn giản là tha cho ngươi như ."

Nói xong, nàng khép áo choàng, bước thẳng, chẳng thèm liếc thêm cái nào.

Vừa chân ướt chân ráo vương phủ Huyện chủ dạy dỗ cho một bài học nhớ đời mặt bao , Dương Hòe Giang thẹn quá hóa giận, chạy thẳng đến phường Bình Khang, chui Thúy Ngọc Lâu, nơi ca vũ nổi tiếng nhất kinh thành gọi một đống kỹ nữ để mượn rượu giải sầu.

Khổ nỗi tửu lượng của cũng tệ như nhân phẩm . Mới ba chén rượu vàng bụng, vác cái mặt lòe loẹt sẹo siếc loạn, mắng c.h.ử.i ầm ĩ khiến khách khứa bỏ chạy hết cả.

Tú bà lầu, tay vò khăn tay, nghiến răng kèn kẹt. Bà lên can ngăn nhưng sợ vạ lây, đang lúc chần chừ thì thấy một dáng cao ráo ngang qua, vội vàng chạy kéo , nịnh: "Tiết lang quân, may quá ngài ở đây, cầu xin ngài giúp cho một việc!"

Tiết Tích Dương rũ rũ tập nhạc phổ tay, : "Hương ma ma, chỉ đến tìm Phùng Thiện Tài chép cổ nhạc thôi. Giờ đang là ứng cử viên phu quân của Huyện chủ Linh Lăng, một việc tiện mặt, bà tìm khác ."

"Không , Tiết lang quân giao du rộng rãi trong kinh, nhờ ngài xem giúp tên khách hôm nay lai lịch thế nào. Ta cứ mở miệng là Vương phủ, ngậm miệng là Huyện chủ, sợ là thế lực lớn." Tú bà liếc mắt trong, chống nạnh : “Nếu chỉ là kẻ thùng rỗng kêu to, xem bà đây đ.á.n.h gãy răng !"

Nghe thấy Vương phủ và Huyện chủ, Tiết Tích Dương khẽ nhướng đôi mắt long lanh đa tình lên về phía lầu, bước lên cầu thang.

Trong phòng bát đĩa ngổn ngang, mùi rượu nồng nặc. Tiết Tích Dương phủi bụi bộ áo gấm ướp hương Nguyệt Lân, ngoài cửa lạnh lùng kẻ đang say rượu loạn bên trong.

Chỉ thấy Dương Hòe Giang say bí tỉ, hằn học đập nát bình rượu chén rượu trong tay, miệng gào thét: "Huyện chủ Linh Lăng, con mụ hủy dung chua ngoa! Hồi Lễ bộ đến hỏi ông lấy mày , ông từ chối thẳng thừng. Giờ mày... tưởng mày là ai, ông đây mà thèm cái loại đê tiện như mày ?"

Tiết Tích Dương nheo mắt . Trong đôi mắt xếch vốn luôn lúng liếng đa tình chợt lóe lên tia sắc lạnh như băng.

 

Loading...