THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 59: Cướp Trẻ
Cập nhật lúc: 2026-01-25 10:34:46
Lượt xem: 158
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuyên qua cửa nách trở về Vương phủ, Thôi Phù Phong kín đáo hiệu cho Thiên Đăng, đưa mấy tờ giấy cuộn tròn cho nàng.
Thiên Đăng đón lấy lướt qua, thấy tin từ Quắc Châu gửi về, ngước mắt dò hỏi.
Thôi Phù Phong khẽ gật đầu, hạ giọng: "Mọi suy đoán của nàng đều kiểm chứng."
Thiên Đăng lưng góc, mở tin tức từ Quắc Châu xem nhanh.
"Quả nhiên, vụ án hai mươi năm , cả nhà đều c.h.ế.t do ngộ độc thủy ngân." Nàng , ánh mắt về phía Tây viện, trầm ngâm suy tính: “Đã rõ chân tướng, xem chúng nên thu lưới thế nào?"
Thôi Phù Phong nàng thì thầm dặn dò, trầm ngâm hỏi: "Nàng thực sự... chắc chắn ?"
"Phải. Triều đình Đại Lý Tự nhanh chóng kết án, cũng... nhất định nắm bắt cơ hội duy nhất , quyết thể để lẩn biển mà biến mất."
Thôi Phù Phong khuôn mặt bi thương mà kiên định của nàng, trịnh trọng gật đầu. Hắn đang định rời thì tiếng bước chân hỗn loạn bên ngoài, ngay đó là tiếng kêu thét thê lương: "Người ... Mau tới đây!"
Thiên Đăng và Thôi Phù Phong nhận giọng Định Tương phu nhân, ngạc nhiên : "Xảy chuyện gì ?"
Hai khỏi cổng viện, rảo bước cái sân nhỏ .
Trong sân, Bình ma ma, nhũ mẫu và ông lão gác cổng đang cuống cuồng xoay quanh. Thấy mấy Thiên Đăng tới, ông lão gác cổng vỗ đùi thanh minh : "Ôi chao, lão già đúng là mắt mờ , thấy lạ nào , lẻn chứ..."
Thiên Đăng kinh ngạc hỏi: "Kẻ nào lẻn ?"
Bình ma ma chỉ trong nhà, hiệu đừng kinh động Dương Gia Chỉ, mời Thiên Đăng ngoài cửa mới vội vàng kể tình hình.
Vừa nãy khi đứa bé ngủ, Hoàng Mẫn chăm sóc vợ, mấy ma ma quanh chậu than khâu vá quần áo trẻ con, tán gẫu chuyện nhà cửa; nhũ mẫu thấy bé ngủ say bèn đặt nôi sang phòng bên dọn tã lót.
Cái sân nhỏ yên ắng, chỉ Định Tương phu nhân nhớ cháu ngoại, một qua thăm. Ai ngờ thấy một bóng xách cái giỏ từ trong nhà rảo bước . Vừa thấy bà, kẻ đó vội lao cửa, nhoáng cái mất hút.
Bà vội nhà xem thì thấy chăn nhỏ giường lật tung, đứa bé đang ngủ thấy nữa.
Định Tương phu nhân hoảng loạn, nhớ kẻ , đoán chắc trộm đứa bé giấu giỏ bỏ chạy.
Bà lập tức đuổi theo cửa, quả nhiên thấy đầu ngõ bóng xách giỏ vụt qua. Bà vội gọi các ma ma và gác cổng đuổi theo nhưng trong ngõ hẻm chẳng thấy tăm đối phương .
"Huyện chủ, xem chuyện ... chuyện ? Chưa từng ở Trường An chuyện xông nhà dân trộm trẻ con bao giờ!"
Thiên Đăng cũng thấy khó tin: "Giữa ban ngày ban mặt kẻ dám xông tư gia cướp trẻ con? Huống hồ đây còn là phường Khai Hóa nơi cổng cao cửa rộng, ngay cạnh viện của Vương phủ!"
"Chắc chắn là nhà họ Hoàng! Nhà họ Hoàng sai đến cướp đứa bé !" Định Tương phu nhân buột miệng.
Bị tiếng động kinh động, Hoàng Mẫn tiếng chạy tới sắc mặt khó coi: "Cha ... chắc đến mức đó ?"
Định Tương phu nhân một mực hỏi dồn: "Có họ cướp đem gửi am ni cô ? Tri Tiệp, con mau hỏi xem là gửi ở , nhà con thực sự cần đứa cháu gái ?"
Hoàng Mẫn trong lòng cũng hoảng loạn , nghĩ cha sẽ chuyện , nhưng nghĩ cũng khả năng, đành dặn dò chuyện tuyệt đối đừng để vợ vội vàng chạy về nhà.
Đám đang định phủ đợi tin Hoàng Mẫn thì Thôi Phù Phong việc ở Đại Lý Tự vốn nhạy bén, giơ tay hiệu cho Thiên Đăng, bảo nàng vết tích nơi góc tường.
Đó là một dấu tay m.á.u in gạch tường khi ai đó lao cửa.
Màu m.á.u nhạt, kích thước hình dáng cùng ngón trỏ vểnh lên, y hệt dấu tay m.á.u in hòn giả sơn lúc .
Định Tương phu nhân dám tin chằm chằm dấu tay máu, mặt cắt còn giọt máu: "Cái ... chẳng lẽ kẻ đến cướp con là... là..."
Thiên Đăng cũng lộ vẻ kinh hãi: "Dấu tay trông giống dấu giả sơn ở Cổ Đằng Trai thế?"
Định Tương phu nhân run rẩy: "Chẳng lẽ kẻ cướp con nhà họ Hoàng, mà là... là oan hồn ? Hắn hại c.h.ế.t Hòe Giang , đến con của Gia Chỉ cũng tha ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-59-cuop-tre.html.]
"Không thể nào, biểu ca mất , con của biểu tỷ thù oán gì với ?" Thiên Đăng lắc đầu, chịu tin lời ám chỉ của bà: “Ta tin tay với đứa trẻ vô tội!"
Định Tương phu nhân thần sắc bất định, còn ông lão gác cổng phía hít một khí lạnh, thất thanh: "Thảo nào! Thảo nào ngay cửa mà chẳng thấy ai , càng thấy gã đàn ông nào xách giỏ, thế mà đứa bé trộm mất!"
Thiên Đăng quan sát chiếc áo choàng mùa đông dày nặng dì, còn kịp xâu chuỗi manh mối thì Định Tương phu nhân trố mắt, chỉ một dấu ngón tay m.á.u mờ nhạt nơi góc tường, thất thanh: "Đăng Đăng kìa, đằng cũng !"
Thiên Đăng rảo bước đến góc tường, kiểm tra dấu vết.
Kẻ trộm đứa bé dường như sức khỏe yếu, thường xuyên vịn tường, vết thương tay rỉ m.á.u để dấu ngón tay lờ mờ, dẫn đường cho họ dọc theo những con ngõ khúc khuỷu, phía là những khu viện hoang vắng.
Phường Khai Hóa vốn là chốn phồn hoa trong kinh thành, nhưng cũng vì thế mà mũi chịu sào trong binh loạn. Loạn quân cướp bóc đốt g.i.ế.c, nhà cao cửa rộng đổ nát, giờ đây khắp nơi là phế tích.
Đường trong phường chằng chịt, ngã rẽ khắp nơi. Đến một khúc quanh, thấy cả bên trái bên dường như đều dấu vết, nhất thời hướng nào.
Mọi đành chia hai ngả, các ma ma bên , Thiên Đăng dẫn bên trái tìm kiếm.
Dấu vết tường ngày càng thưa thớt, lâu mới thấy một vết mờ nhạt, đa phần dính rêu xanh vỏ cây, ghé sát mới thấy.
Vì manh mối phức tạp, tùy tùng thị nữ bên cạnh dần tản mát, cuối cùng chỉ còn Thiên Đăng, Thôi Phù Phong và Định Tương phu nhân.
Phía là bức tường vàng cao ngất, tháp Tiểu Nhạn sừng sững giữa ngôi chùa tráng lệ, hóa đến chùa Tiến Phúc.
Sau Đông chí, Hoàng hậu đang dẫn các công chúa mệnh phụ đến chùa Tiến Phúc dâng hương. Vốn dĩ Thiên Đăng cũng theo, nhưng vì trong nhà tang, Hoàng hậu lệnh cho nàng ở xử lý nên nàng đến.
Chùa Tiến Phúc vắt ngang hai phường Khai Hóa và An Nhân, vườn tược chiếm diện tích cực rộng, lúc dọn dẹp sạch sẽ dân chúng xung quanh nên các viện càng thêm u tịch thâm sâu.
Thiên Đăng đang do dự thì Thôi Phù Phong xem xét tình hình hai bên, cau mày bảo nàng dấu vết xuất hiện ở cả hai bên ngõ hẻm.
Nói , kín đáo liếc Định Tương phu nhân một cái.
Thiên Đăng tự nhiên hiểu ý, gật đầu ngầm hiệu với , cao giọng : "Đã , Thôi Thiếu khanh và đành chia đuổi theo thôi."
Thôi Phù Phong chần chừ, hỏi: "Giờ thị nữ tùy tùng đều tản tìm cả , mợ và Huyện chủ hai tìm đứa bé, liệu ..."
Thiên Đăng : " dịp Đông chí dâng hương, thị vệ trong cung cũng canh gác gần chùa, nghĩ đến nỗi xảy chuyện lớn ."
Định Tương phu nhân gật đầu phụ họa, kéo tay Thiên Đăng: "Chúng mau đuổi theo tìm đứa bé về là quan trọng nhất. Đăng Đăng, con với dì đường ."
Nói , bà dẫn Thiên Đăng về phía con hẻm vắng chùa.
Đi đến gần cửa nách hẻm , thấy sông ngòi khúc khuỷu, hoa mộc thâm u, Định Tương phu nhân bỗng chỉ về phía , thất thanh kêu lên: "Nhìn kìa, đằng !"
Thiên Đăng ngay thấy chỗ tường chùa sập phía , bụi cây rung lắc dữ dội, dường như đang len lỏi giữa đám cỏ hoang.
Nàng rảo bước đuổi theo, quả nhiên thấy tiếng trẻ văng vẳng, nhưng mới một hai tiếng bèn im bặt, chắc là bịt miệng để tránh phát tiếng động.
Định Tương phu nhân cuống quýt chạy hai bước thì "Ái chà" một tiếng ngã xuống đất, ôm mắt cá chân dậy nổi.
Bà chỉ chỗ rung động , giục: "Đừng lo cho dì, mau xem , đứa bé chắc chắn... chắc chắn ở đó!"
Thiên Đăng đỡ bà dậy, xem vết thương ở chân: "Dì , ?"
Định Tương phu nhân đẩy nàng , chỉ về phía gấp gáp: "Đứa bé quan trọng hơn, con mau cướp !"
Thiên Đăng bà, về phía , do dự đỡ bà xuống ghế đá xanh bên cạnh, đó tăng tốc đuổi theo.