THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 57: Thang trời

Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:52:04
Lượt xem: 196

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó là ngày chấm dứt những tháng năm nhiệt huyết tuổi trẻ ngây thơ của Giản An Đình.

Từ ngày đó cuối cùng cũng nhận tấm lưng rộng của cha đủ để chống đỡ bầu trời của , mái ấm gia đình do dịu dàng vun vén thực mong manh dễ vỡ. Và cũng đến tuổi rõ bộ mặt thật của thế gian .

Đóng cửa chặt đến mấy cũng vô dụng. Sự kháng cự của đối với Tôn Lục sự nhanh chóng biến thành sự hùa theo. Khi bắt gặp, bà lóc là do ép buộc, nhưng lưng, bà đeo chiếc vòng bạc Tôn Lục sự tặng, nâng niu rời.

Hắn thấy những lời đàm tiếu của hàng xóm láng giềng, thậm chí cả ánh mắt chế giễu của bạn đồng môn ở Quốc T.ử Giám dường như cũng đang chĩa . Cuộc đời rơi thời khắc tăm tối và bất lực nhất.

Rồi đến ngày đê Trường An vỡ, và Vu Quảng Lăng tan học sớm, tình cờ gặp Huyện chủ Linh Lăng bước xuống từ xe ngựa của Thái tử.

Đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ như in dáng vẻ của Huyện chủ ngày hôm đó.

Trong cơn mưa thu ngập trời, đám quan Bộ Công lót gạch dẫn đến bậc thềm Vương phủ cho nàng. Hoàng môn đ.á.n.h xe đặt chiếc ghế kê chân bằng gỗ đàn hương khảm ngọc, sơn son vàng hình mây lành cho nàng.

Nàng một tay nâng váy, một tay cầm chiếc ô cung đình mười sáu nan tre dán vàng bạc, bộ đồ tang trắng tinh khôi như ánh trăng bao bọc lấy nàng, trâm ngọc mỡ cừu cài mái tóc đen nhánh như lông quạ.

Khi nàng xuống xe, dải lụa thêu chỉ bạc bay theo gió, lướt qua chuông vàng ngọc bội xe ngựa. Ánh sáng phản chiếu từ vàng ngọc lấp lánh hình thoát tục như tiên nữ của nàng, thần quang ly hợp, khiến cảm giác như đang thẳng mặt trời, mắt đau nhói nhưng nỡ nhắm .

Còn gã đàn ông mà căm hận thấu xương, g.i.ế.c cho hả giận là Tôn Lục sự, kẻ hống hách trong nhà , khiến cha luồn cúi lúc đó chân nàng, khúm núm nịnh nọt, mắng mỏ đuổi ngay mặt , đến tư cách xách váy cho nàng cũng .

Giống như một sự sáng chói lòa, bất ngờ xuyên thủng cuộc đời u ám tăm tối của .

Vận mệnh chìm trong bùn lầy, thế giới thối nát bẩn thỉu bỗng nhiên sự cứu rỗi trong khoảnh khắc . Hắn thấy ước mơ xa vời chín tầng mây, thấy chiếc thang trời còn cụ thể hơn cả tiên nữ thần thánh.

Huyện chủ Linh Lăng Bạch Thiên Đăng.

Nàng là dòng dõi Vương phủ cao quý, là triều đình coi trọng, hoàng thất sủng ái.

thể giúp thoát khỏi nhơ nhớp, giúp cha thẳng lưng , khiến Tôn Lục sự vẫy đuôi xin xỏ. Là tia sáng duy nhất thể thấy nơi vực thẳm tuyệt vọng.

...Và tất cả những điều đó, đều sẽ thuộc về bạn tri kỷ Vu Quảng Lăng của .

Tại chứ? Khi cha Vu Quảng Lăng vô tình nhắc đến sinh thần bát tự, Huyện chủ Linh Lăng gần ngay mắt mà xa tận chân trời, cơn chóng mặt hoa mắt khiến tưởng như mắt vấn đề, nước mắt nóng hổi trào che mờ cả thế giới.

Nàng bao phủ bởi vầng hào quang mờ ảo, rõ, nhưng tồn tại chân thực, là khao khát xa xỉ tưởng chừng như thể chạm tới trong cơn tuyệt vọng của .

Tại chứ? Hắn nghĩ, tại Huyện chủ thể thuộc về cần nàng hơn?

Hắn nhất định Huyện chủ. Dù kẻ ngáng đường là ai, là Vu Quảng Lăng những ứng cử viên khác, là những lang quân xuất sắc nhất Đại Đường đều thể ngăn cản .

Hắn nhất định thế vị trí đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-57-thang-troi.html.]

Sự thật phơi bày, chuyện ngã ngũ.

Giản An Đình cuối cùng thể gượng gạo ngụy trang nữa, gục xuống quỳ rạp trong bùn nước.

Hắn ngước Thiên Đăng, con gái từng cứu vớt trong tuyệt cảnh, chính tay đẩy xuống khỏi đám mây.

Nàng từng là giấc mộng dịu dàng nhất khi tuyệt vọng bất lực, cũng là lưỡi d.a.o sắc bén nhất khi đắc ý nhất.

cuối cùng chỉ ôm mặt, , khó nhọc thốt từng chữ: "Là si tâm vọng tưởng... Một kẻ hèn hạ nhơ nhuốc như dám tơ tưởng đến thần nữ tiên t.ử cao cao tại thượng, ảo tưởng hái những vì trời cao..."

"Ngươi sai thật , nhưng cái sai của ngươi ở việc ngươi theo đuổi ai chuyện gì, ở dã tâm vươn lên của ngươi, mà là thủ đoạn và cách thức ngươi dùng để vươn lên sai !" Thiên Đăng ngắt lời , chút nể nang: “ là ngươi đang ở trong cảnh khốn cùng, cần cứu rỗi. dựa mà Vu Quảng Lăng và Trịnh Quân Sơn trở thành bàn đạp cho ngươi? Họ cũng giống ngươi, đều là học trò hàn môn. Gia cảnh Vu Quảng Lăng còn khốn khó hơn ngươi, nhưng dù gặp đại nạn, vẫn chân chất thật thà, chăm chỉ nỗ lực. Ai ngờ vì sự bất mãn với hiện tại của ngươi mà trở thành vật hi sinh! Ngươi bạn tri kỷ mà ngươi nhẫn tâm sát hại đối xử với ngươi thế nào ?"

Nàng rút một bức thư từ trong tay áo , ném mạnh : "Đây là bức thư chúng tìm thấy trong túp lều ở nhà Vu Quảng Lăng hôm Thương Lạc dẫn đến xem kịch . Là bức thư kịp đưa cho . Ngươi xem , bức thư là vì ngươi!"

Giản An Đình run rẩy cầm bức thư, chằm chằm dòng chữ "Vu Quảng Lăng niêm phong" đó, nhưng can đảm mở .

"Bức thư Vu Quảng Lăng ở nhà khi Vương phủ. Trong thư , vì bản ăn vụng về phận thấp kém, nên nhờ chuyển thư tiến cử, giúp mặt Thái tử, tiến cử..." Thiên Đăng chằm chằm Giản An Đình đang quỳ rạp trong bùn, chậm rãi, rõ ràng từng chữ: “Tiến cử hai cha con Giản An Đình. Cầu xin triều đình trong thời điểm nguy cấp , nề hà tuyển chọn nhân tài, đề bạt cha con họ Giản chủ trì việc đắp đê trị thủy."

Khuôn mặt xám ngoét của Giản An Đình hiện lên vẻ bàng hoàng kinh ngạc. Hắn dám tin ngẩng đầu nàng, môi mấp máy nhưng thốt nên lời.

Giọng Thiên Đăng lạnh lùng nhưng dường như xen lẫn tiếng thở dài: "Trong thư rõ, nhà ngươi đời đời trị thủy, nhưng cha ngươi khi tiến cử Bộ Thủy, vì nâng đỡ nên chỉ một chức Chưởng cố nhỏ nhoi. Huynh tận mắt chứng kiến cha con các cố thủ đê, xoay chuyển tình thế, cũng các thức trắng đêm tìm cách bịt lỗ hổng, vắt kiệt tâm sức. Thậm chí, rõ với phận của , nhờ với Thái t.ử là vượt quá bổn phận, thể sẽ mất tiền đồ của , thậm chí mất tư cách ứng cử viên phu quân của ... một nhát gan và hướng nội như , vẫn dốc hết sức vì ngươi, bất chấp tất cả một việc táo bạo nhất trong cuộc đời cẩn trọng của !"

Giữa gian im phăng phắc, Thiên Đăng chằm chằm , : "Ngươi lật mặt phong thư xem ."

Hắn đờ đẫn lật phong thư , thấy bút tích Thái t.ử hồi âm cho Thiên Đăng:

thị sát đê vỡ, gọi Giản Thái Bình đến hỏi chuyện, cũng ấn tượng là tháo vát. Đã lệnh cho Bộ Công trích lục hồ sơ Giản Thái Bình, kiểm tra thành tích khi kinh, quả thực truyền thống gia học, kiến giải về trị thủy cũng sâu sắc. Đã thăng chức Bộ Công, cho phép chuyên trách việc xử lý đê vỡ, nếu thành quả, nhất định sẽ đề bạt khen thưởng.

"Thái t.ử lên tiếng, triều đình coi trọng, cha con ngươi tài năng thực sự, lẽ bước lên con đường quan lộ thênh thang. Nếu ngươi nảy sinh ý định g.i.ế.c Vu Quảng Lăng, cha ngươi thăng quan Bộ Công, các thể thi triển hoài bão, mưu cầu phúc lợi cho bá tánh Trường An. Cái tên Tôn Lục sự bắt nạt nhà ngươi , mặt cha con ngươi chẳng đáng nhắc tới."

Thiên Đăng thở dài, rút bức thư từ bàn tay tái xanh của , mở , đưa đến mặt .

"Tiếc , vì ngươi quá tham lam nóng vội, bức thư ngươi nhẫn tâm sát hại ."

Trên bức thư là nét chữ ngay ngắn quen thuộc của bạn Vu Quảng Lăng.

Những dòng chữ nhỏ nắn nót, kể tình bạn khi cùng là học trò nghèo khó. Chia bát cháo nóng đêm dài dùi mài kinh sử, ai nhường ai trong những buổi thi tài lớp, động viên khi cường quyền ức hiếp, cùng lập lời thề vì dân mưu phúc khi cao xuống dòng nước lũ...

Cuối cùng cũng òa nức nở, quỳ rạp trong vũng bùn lâu ngẩng đầu lên .

Cũng giống như ngày đầu Thiên Đăng gặp , vì cầu xin cho cha, cũng dập đầu trong bùn lầy như thế, dùng tư thế hèn mọn để chôn vùi đau khổ bi ai của .

 

Loading...