THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 56: Nguyên nhân bí ẩn
Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:52:03
Lượt xem: 191
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
... bày mắt nàng giờ đây là một vụ án mạng đẫm m.á.u khác, một tội ác khác. Và nàng buộc vạch trần tất cả những tội ác đang ngụy trang , thể dừng giữa chừng.
Vì thế chỉ trong thoáng chốc lạnh toát sống lưng, nàng ép tập trung tinh thần, tạm gác chuyện của sang một bên, tiếp tục : “Tuy nhiên, hung khí tuột chỉ là sự cố nhỏ đáng kể. Khi ngươi lưng về phía chúng , giả vờ hoảng loạn luống cuống, mấy trượt tay vớt t.h.i t.h.ể Vu Quảng Lăng lên, thực chất là đang tranh thủ lấy cái cán d.a.o tháo đó lắp lưỡi dao.
"Sau đó, ngươi để t.h.i t.h.ể Vu Quảng Lăng rơi trở vũng nước, lùi hai bước giả vờ bủn rủn chân tay ngã xuống vũng nước, tay chân khua khoắng mãi dậy nổi. Thực là ngươi đang bẻ gãy cán bồ cào tre cho các mảnh tre vương vãi , vơ lấy thanh tre giấu để che giấu dấu vết g.i.ế.c bằng thủ pháp . Dù lúc đó ngươi cũng lấm lem bùn máu, chẳng ai để ý xem ngươi giấu thứ gì trong . Chỉ tiếc là vì dây buộc bồ cào đứt, các thanh tre bung trong nháy mắt, thời gian quá gấp gáp nên ngươi khó tránh khỏi bỏ sót một hai thanh để Trịnh Quân Sơn nhặt , từ đó để lộ sơ hở.
"Và tất cả những hành động , vì lối quá chật hẹp, tầm của chúng lưng ngươi che khuất, nên chẳng ai ngươi đang gì khi lưng về phía chúng , chỉ tưởng ngươi hoảng sợ quá độ nên mới chậm trễ thời gian!"
"Mẹ kiếp! Tên khốn tâm cơ thâm sâu thật!" Kim Đường tức tối nhảy dựng lên, chỉ mặt Giản An Đình c.h.ử.i ầm ĩ: “G.i.ế.c một , vu oan cho hai , cái kế nhất tiễn song điêu thâm độc quá... Không, là nhất tiễn tam điêu! Tứ điêu!"
Trong cơn giận dữ năng lộn xộn, tự ví là con chim điêu luôn.
lúc , khi Thiên Đăng phân tích rõ ràng chân tướng, phá giải bộ cục diện, đều cảm thấy chấn động tâm can, kinh hãi tột độ, gì còn tâm trí mà nhạo .
Thủ đoạn tính toán kỹ lưỡng Thiên Đăng vạch trần , Giản An Đình lảo đảo suy sụp, mặt cắt còn giọt máu, dựa lưng tường thốt nên lời.
Đám nha dịch phía lập tức lao lên đè chặt xuống, đề phòng khi tội ác bại lộ sẽ bỏ chạy hoặc liều gây thương tích cho khác.
Sắc mặt Giản An Đình trắng bệch nhưng vẫn cố vùng vẫy như con thú dồn đường cùng: "Không thể nào! Ta thể g.i.ế.c Quảng Lăng? Huynh là bạn nhất của , chúng vô thề hẹn cùng trở thành rường cột quốc gia, dìu dắt thẳng tiến lên mây xanh..."
"Tiếc là sắp thẳng tiến lên mây xanh là Vu Quảng Lăng, chứ ngươi." Thôi Phù Phong lạnh lùng : “Khi tin Vu Quảng Lăng sắp trở thành phu quân Huyện chủ Linh Lăng truyền , ngoài miệng ngươi ủng hộ , nhưng trong lòng thì ? Ngươi tự hỏi thua kém Vu Quảng Lăng ở điểm nào ? Các ngươi đều là học trò Quốc T.ử Giám, học lực kẻ tám lạng nửa cân, dung mạo cũng chẳng kém cạnh, tính tình tương đồng, ngay cả ngày tháng năm sinh cũng chỉ chênh lệch vài ngày. Dựa mà cao hơn ngươi một cái đầu, triều quan, thăng quan tiến chức, còn ngươi cả đời dù nỗ lực đến thì cơ hội đuổi kịp cũng chỉ mong manh như sợi chỉ?"
Thiên Đăng bước đến mặt , cụp mắt xuống, : "Người bình thường dù buồn bã vì chuyện thì cũng chỉ âm thầm chịu đựng trong lòng. ngày đê Trường An vỡ, ngươi thấy lời cha Vu Quảng Lăng , rằng thực cơ hội thế ..."
Ngày hôm đó bên ngoài sân nhà Vu Quảng Lăng, cha hớn hở bàn tán về mệnh cách của con trai, nhắc đến lời Lạc Linh Đài rằng: Nếu Vu Quảng Lăng sinh muộn ba hoặc năm ngày thì càng viên mãn, là mệnh cách độc nhất vô nhị xứng đôi với Huyện chủ.
"Và ngươi lệch , là sinh nhật chỉ kém ba năm ngày đó." Thiên Đăng giơ tay nhận lấy vật chứng từ nha dịch, lật đến bài tập của Trịnh Quân Sơn, giơ mặt .
Trên đó nguệch ngoạc nhưng rõ ràng một dòng sinh thần bát tự: Năm Chí Đức thứ hai, tháng Chín ngày mười O, giờ Mão. Chữ trong ô vuông bôi đen.
"Đây là sinh thần bát tự của Vu Quảng Lăng. Bát tự Trịnh Quân Sơn ở mặt bài tập, phu t.ử còn mắng một trận vì tội . Lúc đó chẳng để tâm, còn dòng bát tự lớn bảo: 'Hóa là thế!'"
Mọi dòng sinh thần bát tự bôi xóa vẫn còn đang kinh ngạc, Thiên Đăng chỉ chỗ bôi đen, tiếp: “Tại Trịnh Quân Sơn cố tình bôi đen ngày sinh, còn bừng tỉnh đại ngộ thốt lên 'Hóa là thế'? Lúc đó chẳng ai hiểu gì, chỉ duy nhất một , kẻ mang lòng đen tối là ngươi, Giản An Đình, hiểu rõ ý của .
"Trịnh Quân Sơn đam mê tướng mệnh lý, suy mệnh cách của ngươi hợp với hơn Vu Quảng Lăng lẽ chuyện khó. Còn ngươi vì tật giật nên đương nhiên sẽ chú ý đến . Ngươi cùng các học trò phố, thấy gặp Thương Lạc ở cửa sòng bạc Thịnh Phát. Từ những thông tin loáng thoáng , ngươi nhận Trịnh Quân Sơn thể bắt gặp ngươi bố trí cái bẫy ở lối hẹp. Lại kết hợp với việc suy tính bát tự lớp, khả năng đoán ngươi là hung thủ. Vì thế ngươi tay khi chúng đến, dùng nghiên mực đập c.h.ế.t đổ tội cho Mạnh Lan Khê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-56-nguyen-nhan-bi-an.html.]
"Giản An Đình, đây là bộ quá trình gây án của ngươi, ngươi còn gì để biện bạch ?"
Mọi chuyện sáng tỏ, chứng cứ rành rành, Giản An Đình còn đường chối cãi. Hắn chỉ ngơ ngác Thiên Đăng, môi mấp máy gì đó nhưng cuối cùng chỉ đỏ hoe đôi mắt, bật nức nở.
"Thế gian ... quá bất công..." Ánh mắt tan rã, lẩm bẩm trong miệng: “Tại ... Tại cố gắng đến thế mà cuối cùng chẳng đạt gì, chỉ thể một kẻ tầm thường hèn mọn, lẽ vĩnh viễn thấy tiền đồ... Còn các , sinh tất cả, cha trải đường, gia tộc chuẩn sẵn một cuộc đời bằng phẳng. Chỉ ... dù chịu bao nhiêu tủi nhục, dùng hết tâm cơ, cũng vĩnh viễn đổi một cơ hội vươn lên..."
Cho đến ngày hôm đó, lý do Vu Quảng Lăng thể trở thành phu quân Huyện chủ từ miệng cha Vu Quảng Lăng, và cũng rằng thực đáng lẽ chỗ dựa hơn .
Hắn bạn sắp sửa một bước lên mây, Huyện chủ gần ngay mắt mà xa tận chân trời. Khoảnh khắc đó, sắc mặt chắc chắn khó coi, giống như ác quỷ nhập .
Bởi vì trong lòng một ý niệm đang gào thét điên cuồng, khiến lạnh toát, chỉ một điểm nóng rực nơi lồng n.g.ự.c như thiêu đốt tâm can.
Hắn theo bóng lưng Huyện chủ rời . Cơn mưa Trường An dường như bao giờ dứt trút xuống xối xả, những hạt mưa lạnh buốt quất đầu mặt như trời đất đang trừng phạt.
Hắn đến cửa nhà nhưng đẩy cửa . Hắn trở về nơi chỉ miễn cưỡng che mưa che gió , bởi vì nơi đó còn vương mùi hôi hám kinh tởm của Tôn Lục sự.
Tôn Lục sự... Lần đầu tiên xuất hiện trong cuộc đời Giản An Đình cũng là vì một trận mưa lớn.
Trong đêm thu mưa như trút nước, cha nhận tin nước sông Khúc Giang dâng cao, đê sắp vỡ.
Cha khoác áo tơi đội nón lá, mò mẫm trong đêm tối kiểm tra tình hình. Đến sáng, mưa ngớt dần, xách hộp cơm đến hồ Khúc Giang đưa cơm nóng cho chồng.
vì đường trơn trượt, ngã nhào bên bờ nước, cơm canh đổ hết. Trong lúc cà nhắc, bà Tôn Lục sự tuần tra thấy, mượn cớ đưa bà về nhà, đó thường xuyên đến hỏi han ân cần dù chẳng việc gì.
Một đêm nọ, thấy cha cãi trong phòng, tiếng the thé cố nén chói tai vô cùng trong đêm tối: "Giản Thái Bình! Ông là ? Ông đàn ông hả?"
Giọng cha trầm đục đầy vẻ kìm nén: "Được, đàn ông! Ta chỉ là một cái cai thợ tép riu, mới đề bạt lên Chưởng cố, ăn cơm nhà nước đàng hoàng. Giờ vì chứng tỏ bản lĩnh đàn ông, vì một mụ đàn bà như bà mà chạy đ.á.n.h cấp một trận ?"
Mẹ uất ức : "Cùng lắm thì chúng về quê, cũng hết đường sống..."
"Bà cái lời ngu ngốc gì thế! Nhà họ Giản mười tám đời nghề trị thủy, chỉ tiến cử, kiếm việc ở Bộ Công đàng hoàng tại kinh thành, con trai cũng đỗ Quốc T.ử Giám. Bà bảo chúng vứt bỏ tiền đồ, về quê nông dân chân lấm tay bùn ? Bà bảo An Đình ? Lúc chúng , cả làng mở tiệc tiễn đưa linh đình, giờ mới một hai năm xám xịt mò về, cái mặt giấu ?"
Mẹ giận cuống, cãi , chỉ ôm mặt rống lên.
"Đừng cãi nữa! Từ giờ đóng cửa cho kỹ , việc gì thì đừng ngoài. Không trêu thì chúng tránh!"