THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 55: Hồ Ly Tinh
Cập nhật lúc: 2026-01-25 10:34:41
Lượt xem: 162
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Huyện chủ?" Nàng tiếng Tiết Tích Dương khẽ vang bên tai. Giọng quyến rũ c.h.ế.t hạ thấp xuống, triền miên như sương đậm trong nhụy hoa, mưa xuân cũng tan : "Phải chăng hôm nay gặp biến cố bất ngờ nên nàng vẫn còn sợ hãi?"
Thiên Đăng lắc đầu, nén những suy tư trong lòng xuống, gượng với : "Không, chỉ nghĩ, nếu Tiết lang quân cũng mất ngủ thì thể tìm Mạnh lang quân thử xem, hương của hiệu quả với lắm."
Nghe nàng nhắc đến Mạnh Lan Khê, khóe miệng Tiết Tích Dương vô thức trĩu xuống. Hắn kìm nén sự tức giận và ghen tuông trong lòng, nhưng giọng kìm mà trở nên trầm lạnh hơn vài phần: "Không cần . Tâm bệnh còn cần tâm d.ư.ợ.c chữa, với t.h.u.ố.c thang vô hiệu. Chỉ cần ở gần Huyện chủ thêm một chút là thấy khỏe hơn ."
Lời rõ ràng chút mập mờ vượt quá giới hạn. Thiên Đăng ngước mắt , cơ thể cũng theo bản năng lùi xa hai tấc.
Tiết Tích Dương rũ mắt che bàn tay thương, lộ vẻ đau đớn khó nhịn, khẽ rên lên một tiếng "ưm".
Thiên Đăng nhớ mục đích đến đây, bèn gần xem xét vết thương tay .
Mu bàn tay sưng tím bầm dập, thể hình dung lúc đó cố ý dùng khánh ngọc đập tay mạnh đến thế nào. Nàng khỏi lộ vẻ xót xa: "Cần gì vì báo tin cho mà tay thương đến mức ?"
"Lúc gấp gáp cũng còn cách nào khác để rời mà gây chú ý." Hắn khó khăn cử động ngón tay, giọng trong trẻo khàn , thủ thỉ như lời tình tự: “Không , lúc đó cũng chẳng thấy đau, chỉ lo bọn họ sẽ tay với Huyện chủ... Chỉ cần Huyện chủ bình an vô sự, cam tâm tình nguyện."
Lời thực cũng quá mật, nhưng vì xen lẫn tiếng rên đau như như nên Thiên Đăng cũng quên mất việc để ý, tâm trạng chút rối bời.
Ngẩng đầu lên bắt gặp đôi mắt hoa đào đuôi mắt cong vút của , bên trong như chứa làn nước xuân sóng sánh, phản chiếu khuôn mặt nàng.
Nàng tránh ánh mắt , quan tâm hỏi: "Không Huyện chủ cung thực sự gặp nguy hiểm ? Phủ Cáo Quốc công chúa... hãm hại nàng ?"
Thiên Đăng gật đầu: "May nhờ cho lai lịch chiếc hộp, giúp thông suốt nhiều điểm nghi vấn và chuẩn sẵn sàng, may mắn để gian kế của đối phương thực hiện ."
"Huyện chủ là ." Hắn khẽ thở phào, vui mừng : “Chỉ là thật ngờ Cáo Quốc công chúa và Xương Ấp Quận chúa độc ác đến thế... Vậy Huyện chủ , hai tấn bi kịch ở hậu viện Vương phủ liên quan đến họ ?"
Thiên Đăng im lặng gật đầu, gì thêm.
Tiết Tích Dương chần chừ một chút dò hỏi: "Còn phía Thái t.ử điện hạ thì ?"
"Thái t.ử điện hạ cho điều tra kỹ lưỡng thị vệ bên . Huynh thể lén cho đặc điểm của kẻ đó, sẽ chuyển lời cho Thái t.ử để tiện bắt ." Tiết Tích Dương giúp nàng nhiều, nàng đương nhiên sẽ để trực tiếp cuốn chuyện .
"Như , mong Thái t.ử điện hạ sớm loại bỏ những kẻ bất lương bên cạnh, tránh tiểu nhân che mắt."
"Sẽ thôi, điện hạ nay vây cánh vững, tự quyết đoán." Thiên Đăng bàn nhiều về chuyện , bèn kéo chủ đề : “Chỉ là tay của e rằng mười bữa nửa tháng mới khỏi. Tiết lang quân là Thái Lạc thừa, đôi tay vô cùng quan trọng. Ta dặn Khương đại phu sắc t.h.u.ố.c tiêu sưng tan m.á.u bầm cho , mong mỗi ngày sớm tối qua đó uống t.h.u.ố.c hoạt huyết, chớ để chậm trễ."
"Đa tạ Huyện chủ quan tâm." Tiết Tích Dương nhận lọ t.h.u.ố.c trong tay nàng, mở nút xem t.h.u.ố.c cao bên trong.
Vì tay thương, bèn dốc ngược lọ t.h.u.ố.c vẩy vẩy mấy cái chỗ đau, ngờ vô tình đập trúng mu bàn tay đang sưng đỏ, lập tức rít lên một tiếng đau đớn.
Thiên Đăng thấy bất tiện như , đưa tay đón lấy lọ thuốc, giúp lấy một ít t.h.u.ố.c cao .
Tiết Tích Dương cũng chẳng khách sáo, thuận nước đẩy thuyền đưa bàn tay sưng vù mặt nàng.
Thiên Đăng chần chừ giây lát, nhưng t.h.u.ố.c dính ở đầu ngón tay, đành cúi đầu, cẩn thận bôi t.h.u.ố.c lên vết thương mu bàn tay .
"Khoan hãy chạm nước, đợi t.h.u.ố.c ngấm ." Nàng ngước mắt dặn dò, đập mắt là đôi môi cong cong tuyệt của . Có lẽ vì bôi t.h.u.ố.c chạm đau nên khóe môi mím , nhưng trông chẳng vẻ gì là khó chịu cả.
Dời mắt lên nửa tấc, Thiên Đăng thấy đôi mắt đang rũ xuống của . Ánh mắt đang chăm chú nàng, khoảnh khắc chạm những né tránh mà còn sáng lên, rạng rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-55-ho-ly-tinh.html.]
Thiên Đăng cảm thấy căng thẳng, rụt tay về theo bản năng, đầu tránh ánh mắt .
Cái con , nàng cứ chuyện nghiêm túc còn cứ cợt nhả thế nhỉ?
Lấy khăn tay lau sạch ngón tay, nàng trấn tĩnh , dặn dò: "Tiết lang quân nhớ bôi t.h.u.ố.c thường xuyên, mong sớm bình phục."
Hắn nâng niu bàn tay, dịu dàng đáp: "Vâng, Huyện chủ quan tâm, Tích Dương tự nhiên sẽ tuân theo."
Gần như chạy trốn khỏi hậu viện, Thiên Đăng về đến tiền viện thấy Huyền Cơ cô cô đón đầu, thôi.
"Huyện chủ, hai cụ sinh Hoàng gia đến, đón biểu tiểu thư về."
Nghe tin cha Hoàng Mẫn đến, Thiên Đăng day day trán: "Biểu cô gia đó ? Dì Định Tương phu nhân ?"
"Biểu cô gia ở đó, ngày nào cũng qua bầu bạn với biểu tiểu thư. May mà kiên quyết biểu tiểu thư tiện nên đuổi khéo hai cụ về ."
Thiên Đăng trầm ngâm: "Nhà họ Hoàng chẳng chê cái t.h.a.i ? Sao tự dưng đòi đón biểu tiểu thư về?"
Huyền Cơ cô cô thở dài: "Nói là cháu đích tôn Hoàng Ngạn ở nhà suốt đêm đòi . theo thấy, họ vẫn biểu tiểu thư sinh con ở nhà."
"Ta đoán cũng , dù sinh ngay mắt họ cũng tiện xử lý đứa trẻ mới sinh hơn." Thiên Đăng nhớ chuyện họ định đem đứa trẻ lọt lòng gửi am ni cô, chắc giờ tìm am đường .
Dương Gia Chỉ dù cũng là do nàng đón về. Dù bận rộn mệt mỏi nhưng việc nhận thì thể trốn tránh lơ là.
Thiên Đăng cố xốc tinh thần, băng qua Tây viện, đến nơi ở của Dương Gia Chỉ.
Định Tương phu nhân và Hoàng Mẫn tiễn cha chồng về, nhưng một hồi giằng co, bụng Dương Gia Chỉ đau âm ỉ, giờ nghỉ.
Thấy nét mặt Hoàng Mẫn đầy vẻ âu lo, Thiên Đăng đang lo lắng điều gì, an ủi: "Tỷ phu đừng lo, cứ yên tâm Thục địa nhậm chức, đảm bảo Gia Chỉ tỷ sẽ sinh nở bình an ở đây."
Hoàng Mẫn cảm kích gật đầu, còn Định Tương phu nhân lo lắng hỏi: "Con dự định bao giờ lên đường Thục địa?"
"Triều đình cho thời hạn nhiều, e là một hai ngày nữa ." Hoàng Mẫn thở dài: “Mấy ngày nay bận rộn quá, còn mấy tiệc rượu xã giao... Phải , vẫn gặp mặt Hòe Giang, hôm nay rảnh ?"
Không nhắc đến Dương Hòe Giang thì thôi, nhắc đến, Định Tương phu nhân kìm che mặt nức nở, thành tiếng: "Tri Tiệp, Hòe Giang nó... nó..."
Thấy bà mãi , Thiên Đăng bèn đỡ: "Biểu ca gặp chuyện bất hạnh, qua đời ."
Hoàng Mẫn kinh hãi: "Cái gì? Vậy... hiện giờ..."
"Đêm qua kho trong phủ cháy, c.h.ế.t trong biển lửa... chính là Hòe Giang! Nay nó đưa đến Nghĩa trang ..." Định Tương phu nhân đau đớn đ.ấ.m ngực, cố gắng nặn từng chữ qua cổ họng nghẹn ứ: “Tri Tiệp, dì mới đến Trường An lạ nước lạ cái. Con rành rẽ đường lối , hai ngày nếu rảnh rỗi, hãy chọn giúp Hòe Giang một cỗ quan tài . Dì ... dì đưa hài cốt nó về Quắc Châu..."
Hoàng Mẫn đang định nhận lời thì thấy tiếng kêu thất thanh "Á" vang lên mái hiên, chính là giọng của Dương Gia Chỉ.
Thiên Đăng đầu , thấy Dương Gia Chỉ vốn đang ngủ trong phòng ngoài từ lúc nào, rõ ràng là thấy cuộc đối thoại của họ. Hai mắt nàng thất thần, hai chân mềm nhũn, đang lảo đảo sắp ngã bậc thềm.