THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 52: Hai Thi Thể
Cập nhật lúc: 2026-01-25 09:49:33
Lượt xem: 167
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tuy nhiên, đối với một nữ t.ử cả đống lang quân trong hậu viện như , đó quả thực là thủ đoạn tiện lợi và dễ dàng nhất." Thiên Đăng trầm giọng .
"Nay kẻ chủ mưu nóng lòng tự nhảy , chúng sớm rõ chân tướng cũng là chuyện , Huyện chủ cần quá lo lắng. Chỉ là còn một chuyện nữa..."
Nói đến đây, Thôi Phù Phong rũ mắt phủi bông tuyết vai, chần chừ giây lát mới kín đáo nhắc nhở: "Chuyện hôm nay, may mà Tiết Tích Dương đến tìm ."
Thiên Đăng gật đầu: "Hắn cũng là sớm nhất nhận nội tình sự việc. Nếu nhờ báo tin kịp thời, cũng thể lôi manh mối từ phủ Cáo Quốc công chúa để phản kích ngay tại Tuyên Huy điện."
"Hắn chạy đến Hàm Nguyên điện tìm , báo rằng lưng vụ án Dương Hòe Giang bóng dáng Cáo Quốc công chúa, và hôm nay sẽ là lúc họ gây khó dễ, lo nàng cung sẽ gặp trắc trở. Đại Lý Tự tuy chịu trách nhiệm xử lý các vụ việc trong phủ nàng, nhưng dù cũng là ngoại thần, thể cung. May , Thái t.ử điện hạ bằng lòng giúp đỡ."
Khi nhắc đến bốn chữ "Thái t.ử điện hạ", Thôi Phù Phong dường như cố ý nhấn mạnh.
Lăng Thiên Thủy đăm chiêu liếc một cái: "Vị Xương Ấp Quận chúa , là Thái t.ử phi tương lai?"
Thôi Phù Phong đáp: "Phải, hôn sự Tiên hoàng định đoạt khi còn tại thế, dự kiến mùa xuân năm sẽ cử hành."
"May mà và Thái t.ử chịu tay cứu giúp, giúp vượt qua kiếp nạn ." Thiên Đăng dường như nhận ẩn ý, chỉ buồn bã : “ , Thái t.ử điện hạ khó tránh khỏi cuốn mâu thuẫn giữa và Tiêu Phù Ngọc, ắt sẽ khiến ngài khó xử."
Thôi Phù Phong nhớ tình cảnh lúc tìm Thái tử. Hắn chỉ kịp vội vài câu, kịp trình bày rõ đầu đuôi, nhưng ngay khi Thái t.ử thấy bốn chữ "Linh Lăng Huyện chủ", ngài theo bản năng bỏ bá quan văn võ xung quanh, theo ngoài điện để hỏi han.
Ánh mắt lộ thứ tình cảm mà lẽ nên tồn tại.
Hắn trầm ngâm suy nghĩ, còn tâm trí Thiên Đăng đặt ở đó: "Ta điều tra lai lịch của nữ sử , xem thật là ả nhà trong quân đội của tổ phụ , vì phạm quân pháp mà xử t.ử ."
Lăng Thiên Thủy thuận miệng : "Việc cứ tìm Kỷ Lân Du, bộ hạ cũ của Xương Hóa Vương giờ phần lớn đều trướng Kỷ gia ?"
Thiên Đăng gật đầu, nhớ hình ảnh nữ sử gieo tự vẫn, trong lòng vẫn thấy nặng nề.
"Nếu kiên quyết truy cứu đến cùng, chịu buông tha, thì nữ sử lẽ bỏ mạng... Trên đời cũng bớt một cái c.h.ế.t..."
Thôi Phù Phong nàng lớn lên trong sự bao bọc của gia đình, dù gánh chịu vận mệnh bất hạnh nhưng từng chứng kiến những toan tính xa nhường . Hắn hạ giọng, nhẹ nhàng : "Cái c.h.ế.t của ả là do của chính ả. Đã dám bày mưu hại thì lường cái giá trả khi sự việc bại lộ."
"... ả chắc cũng là ép buộc, một mạng cứ thế mà đứt đoạn..."
Lăng Thiên Thủy khẩy: "Nếu nàng khả năng lật ngược tình thế, thì lúc phạm quốc pháp chính là nàng. Nhẹ thì tước phong hiệu, nặng thì vương phủ tan nát, còn muôn phỉ nhổ, c.h.ế.t cũng nhắm mắt. Nếu , nàng sẵn lòng tha cho ả và gánh hết hậu quả ?"
Thiên Đăng lắc đầu, hít sâu một , cố gắng đẩy hết những suy nghĩ đau khổ khỏi lồng ngực: "Phải, ai nấy chịu, thiện ác đều trời định, năng lực gì mà đòi xoay chuyển vận mệnh khác?"
"Cho nên nàng luôn giữ tỉnh táo, vứt bỏ hết mấy thứ vô nghĩa như dịu dàng, từ bi, khoan dung ngây thơ ." Giọng Lăng Thiên Thủy lớn nhưng rành rọt từng chữ: “Bởi lẽ, nàng chỉ là một Linh Lăng Huyện chủ, nàng nắm giữ vận mệnh và hy vọng của cả Phủ Xương Hóa Vương, từ tiền đường đến hậu viện. Nhất cử nhất động của nàng đều liên quan đến sự tồn vong của những bên cạnh."
Thôi Phù Phong gật đầu tán thành, ánh mắt nàng đầy chân thành khẩn thiết: "Trần thế ồn ào, chông gai trắc trở, Huyện chủ thể bình an tiếp chính là kỳ vọng và may mắn lớn nhất của ... cùng các vị lang quân khác."
Tim Thiên Đăng chợt thót lên. Nàng mím chặt môi về phía , như thể đang buông lời thề: "Phải, nhất định sẽ cố gắng từng bước, vì Vương phủ, cũng vì tất cả những về phía ."
Nghĩa trang Trường An vốn nơi âm u chật hẹp, nay tuyết bay đầy trời càng thêm phần lạnh lẽo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-52-hai-thi-the.html.]
Ba xuống ngựa cổng Nghĩa trang thấy tiếng than xé lòng vọng từ bên trong.
Thiên Đăng nhớ lúc cung, cô cô Huyền Cơ nhắc chuyện dì đến đây nhận xác Dương Hòe Giang, bèn vội vã bước .
Ông lão trông coi Nghĩa trang đang xổm ở góc sân hơ lửa thở dài. Phía , từ căn nhà thấp bé dùng để quàn xác, Cát ma ma đang dìu Định Tương phu nhân lóc t.h.ả.m thiết .
Vừa thấy Thiên Đăng, Cát ma ma vội đỡ phu nhân tới, gạt nước mắt : "Huyện chủ, khuyên phu nhân giúp với, đau đớn đến nát gan nát ruột thế , mà chịu nổi!"
Thiên Đăng đỡ lấy Định Tương phu nhân, an ủi: "Dì ơi, dì là chủ mẫu danh gia vọng tộc, hạ đến chốn Nghĩa trang xui xẻo ?"
Định Tương phu nhân đ.ấ.m n.g.ự.c lớn: "Dì tin! Dì tin Hòe Giang c.h.ế.t t.h.ả.m như , tin cái xác trong đống lửa là nó..."
Nói , bà trợn mắt, ngất lịm Cát ma ma.
Thiên Đăng vội cùng đỡ bà xuống mái hiên nghỉ ngơi, kéo Cát ma ma một góc, thì thầm hỏi: "Dì thấy t.h.i t.h.ể ?"
"Vâng, phu nhân Nghĩa trang, thấy... cái xác cháy đen là ngã quỵ ngay! Ta vội chạy mượn chút t.h.u.ố.c hít cho bà ngửi. Ai ngờ khi , phu nhân phục tấm phản đặt xác, xác nhận đó đúng là t.h.i t.h.ể ." Cát ma ma lau nước mắt: “Huyện chủ lẽ , ngón chân giữa của nhà họ Dương khác với thường..."
Thiên Đăng chuyện . Nàng đầu thấy Định Tương phu nhân lờ mờ tỉnh bèn sang đỡ bà.
Định Tương phu nhân với đôi mắt thất thần nắm c.h.ặ.t t.a.y Thiên Đăng, hồi lâu mới nhận , lẩm bẩm: "Con trai Hòe Giang của dì ... Nhà chỉ nó là độc đinh, là chỗ dựa duy nhất của dì, giờ dì sống trong dòng tộc đây?"
Câu khiến Thiên Đăng nhớ lời bà lão ở quân doanh khi nãy. Dì vốn là vợ kế, con ruột, nay chồng con đều mất, con gái xuất giá lòng nhà chồng, đám trong tộc nhăm nhe ăn tuyệt tự (chiếm đoạt gia sản) e là ít.
Nàng ân cần an ủi: "Dì yên tâm, dù dì cũng là cáo mệnh phu nhân do triều đình sắc phong, là họ hàng thích của Phủ Xương Hóa Vương. Nếu nhà họ Dương dám đ.á.n.h chủ ý lên gia sản của dì, triều đình và Vương phủ tuyệt đối tha cho !"
Định Tương phu nhân nước mắt như mưa, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: "Đăng Đăng, dì chỉ trông cậy con... Hôm nay con cung, triều đình chỉ thị gì ?"
Thiên Đăng thấy tay bà dính vết tro đen, quả nhiên đúng như lời Cát ma ma là ôm xác , bèn lấy khăn tay lau cho bà, : "Lần con cung, Hoàng hậu điện hạ cũng hỏi thăm chuyện trong phủ. Biết đầu đuôi cái c.h.ế.t của Thời Cảnh Ninh và biểu ca, ai nấy đều cảm thán, chẳng lẽ đúng là trời định, ác giả ác báo..."
"Nói bậy! Hòe Giang nó... nó tuy chút sai lầm, nhưng xuất danh gia, tự tổ tông phù hộ, thể ác quỷ như Thời Cảnh Ninh báo oán ?" Định Tương phu nhân lóc ngắt lời, nhất quyết cho ai nghị luận chuyện thị phi lưng con trai .
Thiên Đăng kiên nhẫn an ủi bà. Đợi bà bình tâm , Thôi Phù Phong giúp Cát ma ma dìu Định Tương phu nhân lên xe ngựa nghỉ ngơi.
Kết quả Định Tương phu nhân níu lấy Thôi Phù Phong, dặn dò nhất định báo thù cho Dương Hòe Giang, dù cũng là một nhà vân vân.
Thấy Thôi Phù Phong nhất thời thoát , Lăng Thiên Thủy mất kiên nhẫn rũ rũ tập hồ sơ nghiệm thi cũ, xem tình hình hai vụ cháy , một nơi đặt xác.
Hai t.h.i t.h.ể cách hai ngày, đều cháy đen, gãy nát, thể nhận diện khuôn mặt.
Thiên Đăng theo trong, cùng hai cái xác quan sát.
Hai thi thể, độ tuổi xấp xỉ , điểm duy nhất thể kiểm chứng chính là ngón chân giữa của Dương Hòe Giang dài hơn so với Thời Cảnh Ninh.