THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 51: Tuổi Thơ
Cập nhật lúc: 2026-02-04 08:39:49
Lượt xem: 136
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế nhưng đó cũng chỉ là một ý niệm thoáng qua nhanh trong đầu Thiên Đăng mà thôi.
Trong hương thơm thoang thoảng của hoa thông, Thiên Đăng vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên như thường, đưa bức thư trả cho vợ chồng nhà họ Mạnh. Nàng hờ hững cất lời khen: “Con trai ông bà tìm danh sư, Bản huyện chủ cảm thấy vô cùng an ủi. Vậy cứ để yên tâm học hành, sẽ tĩnh tâm chờ trở về."
Vợ chồng họ Mạnh thì tít cả mắt, liên tục gật đầu: “Con trai chúng xưa nay vốn cầu tiến, tuyệt đối sẽ để Huyện chủ thất vọng !"
Thiên Đăng khẽ một tiếng, giọng điệu bỗng nhiên xoay chuyển, nhắc đến chuyện mà hai họ đang nghẹn ứ trong họng mở lời thế nào: “Nhắc mới nhớ, chuyện Mạnh Lan Khê rơi xuống vực là do chính mắt thấy. Đến nay vẫn bặt vô âm tín, e rằng lành ít dữ nhiều."
Mạnh bá mẫu trong lòng thầm vui sướng, vội vàng : “Huyện chủ xin chớ quá lo lắng. Thằng bé Lan Khê nếu cái phúc phu quân của Huyện chủ thì ắt sẽ bình an vô sự trở về. Còn nếu thực sự xảy chuyện thì đó cũng là do mệnh định, thể khác ."
Thiên Đăng cố ý kéo dài giọng, mặt lộ vài phần phiền não: “ dù cũng là nam t.ử do Mạnh gia các đưa tới. Bản huyện chủ vẫn luôn cảm thấy Mạnh thị gia phong và bối cảnh sạch sẽ, đối với phủ Xương Hóa Vương mà là một lựa chọn tồi... Có điều, rốt cuộc cũng cha song vong, trong tộc chẳng ai chỗ dựa. Nếu như nhà các ứng cử viên nào thích hợp hơn để trám chỗ đó thì cũng dễ ăn với triều đình..."
Nghe khẩu khí của nàng, vợ chồng họ Mạnh kìm vẻ mặt mừng rỡ như điên. Họ hiểu rằng Huyện chủ đang ngầm ám chỉ: nếu Mạnh Lan Khê còn nữa, con trai họ sẽ tràn trề hy vọng.
Mạnh bá mẫu lập tức lu loa lên: “Huyện chủ, giấu gì , thực thằng Vĩnh Thuận nhà ban đầu mới là ứng cử viên cho vị trí phu quân của ! Sao chuyện trùng hợp đến thế, cứ nhè đúng lúc tuyển chọn phu quân thì nó gặp chuyện? Kẻ duy nhất lợi trong chuyện chỉ Mạnh Lan Khê. Ta thấy bề ngoài thì dịu dàng, nhưng bên trong ẩn giấu tâm địa gian trá, xứng phu quân của Huyện chủ chứ!"
Thiên Đăng dậy, phủi nhẹ ống tay áo, thở dài : “ sự , xuất hiện danh sách phu quân của bây giờ rành rành là tên của Mạnh Lan Khê. Gạo nấu thành cơm, e là khó đường xoay chuyển. Thôi thì ông bà cứ để con trai dùi mài kinh sử cho . Mạnh Lan Khê nếu trở thành phu quân của , sẽ ân điển của triều đình, ít nhất cũng phong quan ngũ lục phẩm. Sau nhất định sẽ quan tâm đến các , ngày tháng của Mạnh gia còn ở phía ."
Thấy Huyện chủ sắp sửa rời trong vòng vây của đám thị nữ, Mạnh bá mẫu nghĩ đến cái công danh phú quý sắp tuột khỏi tay thì lòng nóng như lửa đốt. Bà gấp gáp giật giật tay áo Mạnh bá phụ, hiệu cho chồng mau chóng mở miệng.
Mạnh bá phụ chợt do dự, há miệng mấy nhưng vẫn dám lên tiếng.
Ngay khi một chân Thiên Đăng bước qua ngạch cửa, Mạnh bá mẫu trong lúc cấp bách buột miệng thốt lên: “Huyện chủ! Dân nữ sự thật bẩm báo! Cái tên Mạnh Lan Khê đó... vốn là của Mạnh gia chúng !"
Lời thốt , cả gian phòng khách lập tức tĩnh lặng như tờ. Dường như ngay cả lũ chim chóc đang ríu rít ngoài cửa sổ cũng ngừng hót.
Thiên Đăng lẳng lặng, thu bàn chân bước ngoài, từ từ đầu về phía đôi vợ chồng .
Mạnh bá phụ trừng mắt vợ một cái, nhưng lúc cũng chẳng còn cách nào khác, đành hành lễ với Thiên Đăng: “Xin Huyện chủ cho lui hết những liên quan, thảo dân chuyện quan trọng cần bẩm báo."
Thiên Đăng chỉ chờ thế. Nàng lập tức hiệu cho tất cả lui xuống. Đợi đến khi trong phòng chỉ còn ba , nàng mới cầm lấy tách vẫn còn ấm bàn, đưa lên mũi khẽ ngửi, hàng mi dài rũ xuống che giấu ánh mắt: “Sao? Nghe ý của hai thì thế của Mạnh Lan Khê vấn đề?"
Mạnh bá phụ bày vẻ mặt khẩn thiết, : “Haizz, tuy việc trong nhà nên vạch áo cho xem lưng, nhưng mỗi khi nghĩ đến chuyện , lòng thấy khó chịu vô cùng. Suy tính , vẫn là nên nhân lúc sự ngã ngũ mà bẩm rõ với Huyện chủ thì hơn. Thật năm đó, khi Mạnh Lan Khê nhập gia phả, nhiều phản đối. Huyện chủ , năm xưa đường của dẫn theo thẩm từ vùng Tây Bắc trở về, thành sáu bảy tháng sinh Mạnh Lan Khê. Tính theo ngày tháng thì chắc chắn là đúng ."
Làn khói che khuất biểu cảm của Thiên Đăng, chỉ giọng nàng hờ hững: “Biết họ ở Tây Bắc sớm tư định chung ? Tuy ho gì, nhưng vẫn là con của vợ chồng chính thức, cốt nhục nhà họ Mạnh ?"
Mạnh bá phụ lộ vẻ chần chừ, nhưng Mạnh bá mẫu nhanh nhảu cướp lời: “Huyện chủ điều , đường của từng vứt bỏ Mạnh Lan Khê! Nếu là con ruột, thúc nỡ lòng thế chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-51-tuoi-tho.html.]
Đột ngột tin , Thiên Đăng nhất thời kinh ngạc, ngước mắt thẳng bọn họ.
Thấy Huyện chủ quả nhiên để tâm, thêm ông chồng cứ im thin thít, Mạnh bá mẫu càng thêm hăng hái, khoa chân múa tay kể lể: “Là thật một trăm phần trăm! Năm đó chúng về quê cũ ở Động Đình, đúng lúc thằng bé đó lạc. Thẩm như mất trí, suốt ngày chạy ngoài tìm kiếm. Chúng bàn với đường thuê thêm tìm, ai ngờ thúc ngăn cản, rằng thằng bé đó chướng mắt, thúc nuôi nữa. Chúng thì trong lòng tự hiểu, cũng chẳng dám ho he gì thêm."
Thiên Đăng ngờ Mạnh Lan Khê thuở nhỏ cảnh ngộ như bèn hỏi: “... thấy Mạnh Lan Khê vẫn theo kinh bình an vô sự đấy thôi?"
"Ôi dào, thằng bé lạc ngay gần đó, một hộ dân ở thôn bên cạnh mang về. Có quen thấy, chạy về báo với thẩm là nhà nọ ở thôn nhặt một đứa bé, trông giống con trai thẩm. Thẩm xong bèn như phát điên chạy tìm, chúng cũng tò mò chạy theo hóng chuyện."
Nhắc chuyện xưa, giọng điệu Mạnh bá mẫu chút hả hê: “Cái nhà mà, vốn hai đứa con , tự dưng nhặt một thằng nhóc sáu tuổi về thì cũng lười hầu hạ. Thấy nó lời, đ.á.n.h mắng cũng lì , bọn họ bèn quẳng nó chuồng bò mặc kệ nó lóc. Lúc chạy đến nơi thì trời tối đen, ngày tuyết rơi chuồng bò gió lùa tứ phía, đứa bé rét run cầm cập ôm lấy con bò, dính đầy phân trâu bùn đất... Thẩm cứ thế cõng nó về."
Nói đến đây, Mạnh bá phụ lén đá chân vợ một cái. Bà nhận chút quá trớn, vội vàng thu nụ cợt nhả mặt, tiếp: “Haizz, con họ lúc đó đáng thương thật sự, nhưng cũng chẳng . Đàn ông con trai ai chịu nuôi con tu hú bao giờ? Huống hồ nó còn là đứa nghiệt chủng sinh ở Tây Bắc do thẩm một đám loạn binh nhục... Ngay cả bố nó là ai còn chẳng ..."
Nghe bà dùng những lời lẽ thô tục như , Mạnh bá phụ rốt cuộc nhịn ho khan một tiếng, hiệu cho vợ tém tém .
Bàn tay Thiên Đăng theo bản năng run lên, nước sánh mu bàn tay nóng hổi. Nàng rốt cuộc cũng mở miệng, giọng chút căng thẳng: “Tây Bắc? Loạn binh?"
"... đúng ạ." Nhìn sắc mặt Huyện chủ, Mạnh bá mẫu rốt cuộc cũng bắt đầu thấy chột .
Mạnh bá phụ vội đỡ lời: “Vợ chồng thảo dân tuyệt đối dám lừa gạt Huyện chủ! Đêm hôm đó khi thẩm mang Mạnh Lan Khê về, đường uống say bí tỉ, rượu lời mới kể quá trình gặp gỡ của hai họ. Tuy là lời say chút lộn xộn, nhưng chuyện Mạnh Lan Khê nhà họ Mạnh là chính xác!"
Trong lòng Thiên Đăng bỗng dâng lên một nỗi hoảng sợ mơ hồ. Sau lưng nàng toát từng đợt lạnh, khiến sống lưng cứng đờ.
Dự cảm chẳng lành từng lóe lên trong đầu nàng nay thành sự thật. Trước mắt nàng, tự chủ mà hiện lên câu chuyện dang dở của mấy tên loạn binh trong ngôi miếu hoang.
Tây Bắc, loạn binh, gã Hồi Hột Diêu Cao Đồ cướp g.i.ế.c, phụ nữ xinh chủ mẫu bán , miếng ngọc bội thất lạc tái xuất...
Thậm chí, những kẻ táng nơi miếu hoang , năm xưa cũng từng là thuộc hạ của cha nàng. Lăng Thiên Thủy vẫn luôn âm thầm điều tra những binh sĩ trục xuất khỏi trướng của phụ vương mười tám năm về .
Dường như một luồng khí lạnh buốt óc xuyên thẳng từ trán trong, tất cả manh mối rời rạc giờ đây đều mang cùng một dấu vết. Chỉ cần nàng kéo nhẹ một sợi dây, là thể xâu chuỗi bộ quá khứ mười tám năm với hiện tại.
Và giờ đây, sợi dây hiển hiện rõ ràng ngay mắt, sắp sửa đôi vợ chồng phơi bày tường tận.
Dù rõ chân tướng đáng sợ thể khiến thế giới của sụp đổ, nàng vẫn cố gắng điều chỉnh thở, giữ cho giọng bình nhất thể: “Nói . Hãy thuật tỉ mỉ những gì đường của ông kể năm đó. Bản huyện chủ cho thật kỹ."
Mạnh bá phụ hôm nay đến đây sớm ôn chuyện xưa nhiều , cũng uốn nắn câu từ cho trôi chảy, nên bèn : “Vâng. Đường tên là Mạnh Trường Sơn. Mười tám năm từng nhập bọn cùng một nhóm thương nhân, thuê bảo tiêu và dẫn đường Tây Bắc buôn . Ai ngờ lúc về thì gặp thế cục bất , chiến tranh nổ . Bọn họ sợ mạng kiếm tiền mà chẳng mạng tiêu, nên khi vùng cốc Hoàng Sa sắp chiến loạn thì vội vàng kết đội về..."