THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 51: Quân Kỷ

Cập nhật lúc: 2026-01-25 09:49:32
Lượt xem: 169

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lăng Thiên Thủy vốn là tính cách chịu yên. Hôm nay tuy là kỳ nghỉ Đông chí, nhưng sớm chạy tới doanh trại cấm quân Bắc Nha.

Doanh trại cấm quân cách Đại Minh Cung xa. Lăng Thiên Thủy hiện giữ chức Tư giai của Bắc Nha Thần Sách Quân. Thiên Đăng vốn định ngang qua doanh trại sẽ gọi một tiếng , nào ngờ đến cổng doanh thấy cảnh tượng hỗn loạn. Giữa ngày lễ tết mà tiếng than vang trời, kêu gào t.h.ả.m thiết.

Thôi Phù Phong thúc ngựa tiến lên hỏi xem chuyện gì. Thiên Đăng cũng vén rèm xe, qua khe hở để quan sát.

Giữa trời gió tuyết, một đàn ông trung niên lột trần áo, đang quỳ gối chịu phạt ba quân. Người trong quân doanh tay tàn độc, roi quất xuống nhanh như chớp. Dù đàn ông c.ắ.n chặt răng đến bật máu, nhưng những tiếng kêu t.h.ả.m thiết vẫn rít qua kẽ răng thoát ngoài.

Phía đàn ông, một bà lão tóc bạc phơ cùng một phụ nữ và bốn bé gái lớn nhỏ đang đến xé ruột xé gan. Họ dập đầu cầu xin. Tiếng kêu gào của sáu phụ nữ hòa lẫn với tiếng thét đau đớn của đàn ông tạo nên một cảnh tượng bi t.h.ả.m nỡ .

Thế nhưng, bóng sừng sững mặt họ cứng rắn như sắt đá, mặc cho họ kêu van xin, khuôn mặt trầm lạnh vẫn hề gợn chút sóng lòng.

Mười mấy roi giáng xuống, lưng đàn ông ngang dọc vết máu, da tróc thịt bong. Mắt thấy roi sắp quất xuống vết thương đang toác miệng, cô bé nhỏ nhất trong đám trẻ bất ngờ lao , nhào lên lưng cha , thét: "Đừng đ.á.n.h nữa! Đừng đ.á.n.h nữa... Cha con sắp các đ.á.n.h c.h.ế.t !"

Ngọn roi vung kịp thu , quất mạnh lên lưng cô bé. Chiếc áo bông lưng nó lập tức rách toạc một đường. Dù lớp áo mùa đông dày dặn nhưng cũng thể cản hết lực đạo của roi. Cô bé tuổi nhỏ thể yếu, đau đớn rạp lưng cha, tứ chi co giật liên hồi.

Binh lính hành hình vội thu roi, chút do dự. Lăng Thiên Thủy sải bước tiến lên, xách cô bé lưng đàn ông ném trả lòng phụ nữ, lạnh lùng : "Trông chừng con của ngươi cho kỹ. Nếu còn loạn quân kỷ, đ.á.n.h thêm hai mươi roi!"

Người phụ nữ nén tiếng nức nở, cùng bà lão ôm chặt bốn đứa trẻ lòng, dám để chúng lao nữa.

Thiên Đăng bảo cô cô Huyền Cơ xe ngựa về phủ , còn nàng đội mũ màn che mặt bước xuống xe, cùng Thôi Phù Phong về phía Lăng Thiên Thủy.

"Đang ngày lễ tết, Lăng Tư giai hà cớ gì đao to búa lớn, trừng phạt cả nhà như ?"

Lăng Thiên Thủy mặt đổi sắc, giữa tiếng kêu t.h.ả.m của đàn ông và tiếng ai oán của đám phụ nữ, bình thản đáp: "Đã sắp xếp lịch trực ban cho ngày lễ, nhưng kẻ bất chấp quân kỷ, tự ý trốn trại về nhà ăn tết. Nay loạn quân rút lâu, nếu đại địch tập kích mà doanh trại thì lấy gì ứng phó?"

Thiên Đăng gia đình đang ôm lóc t.h.ả.m thiết , khẽ thở dài một , cũng thêm gì nữa.

Bốn mươi roi đ.á.n.h xong, dù là gã đàn ông sắt đá cũng chịu nổi. Hai lính giữ tay buông , bèn mềm nhũn, ngã vật xuống đất hôn mê.

Đám phụ nữ ùa tới gọi. Lăng Thiên Thủy mà phiền lòng, lệnh lôi đàn ông về doanh trại, cho đuổi đám gia quyến ngoài.

Bà lão nhào tới mặt , dập đầu lóc: "Quan gia ơi! Là già hiểu chuyện, ép con trai về nhà, ngài phạt thì cứ phạt già !"

Lăng Thiên Thủy liếc , hỏi: "Bà ốm đau, chẳng lẽ quân lương của con trai đủ nuôi nhà ?"

"Không , quân lương của con đủ dùng, con dâu cũng tháo vát, trong nhà còn ruộng đất thu hoạch. Thân già là..." Bà ngập ngừng, dường như điều khó , lén sắc mặt mới gạt nước mắt: “Dưới gối nó chỉ bốn đứa con gái, nên mới giục con tranh thủ về nhà, để cùng con dâu... ráng kiếm thêm một đứa cháu trai nối dõi."

Lăng Thiên Thủy hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, nhưng bà lão tiếp tục ai oán: "Cháu ngoại c.h.ế.t trong chiến loạn, nó chỉ hai đứa con gái, ai lo liệu ma chay. Cháu họ chủ trì tang lễ chôn cất qua loa, bộ gia sản đều họ hàng cướp sạch. Hai đứa con gái nó cũng các bô lão trong tộc bán cho gả nơi xa. Tỷ tỷ uất ức treo cổ mộ con trai mà c.h.ế.t theo... Quan gia ơi, con trai để một mụn con nối dõi, dù chỉ mới hai ba tuổi, miễn là cầm phướn dẫn hồn đưa tang là ! Cả nhà ... chịu kết cục bi t.h.ả.m như !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-51-quan-ky.html.]

Thiên Đăng xong, cảm thấy tim như kim châm. Nàng chợt nghĩ đến sự lựa chọn bắt buộc đang bày mắt , nhưng chẳng cho vẹn .

Lăng Thiên Thủy rõ ràng cũng nghĩ đến chuyện đó. Dù mặt vẫn trầm như nước, cũng liếc Thiên Đăng một cái, hiệu cho binh lính kéo đám phụ nữ ngoài: "Nói với họ, ở trong doanh c.h.ế.t . Nếu còn tái phạm thì sẽ tha dễ dàng như !"

Đợi đám đông giải tán, tiếng ồn ào trong doanh trại lắng xuống, mới sang Thôi Phù Phong và Thiên Đăng: "Hai đến tìm việc gì?"

"Vụ án Thời Cảnh Ninh phát hiện mới, mời đến Nghĩa trang một chuyến để kiểm nghiệm thi thể."

"Ồ? Nói xem nào." Lăng Thiên Thủy hôm nay vốn cũng chỉ tạt qua xem xét, khi giao phó vài việc vặt, chuồng ngựa chọn mấy con ưng ý hiệu xuất phát.

Ba cưỡi ngựa hướng về phía Nghĩa trang. Trên đường , Thôi Phù Phong kể vắn tắt chuyện Cáo Quốc Trưởng công chúa và Xương Ấp Quận chúa gây khó dễ tại Đại Minh Cung hôm nay.

Lăng Thiên Thủy chuyện chuông vàng đổi màu trắng, tự nhiên hiểu ý đồ: "Nói là Cáo Quốc công chúa đạt thành giao dịch với Dương Hòe Giang? Bà giúp Dương Hòe Giang trở thành ứng cử viên phu quân, còn Dương Hòe Giang giúp bà trộm kim hoa ngự ban?"

"Kế hoạch tuy xảy sai sót, Dương Hòe Giang c.h.ế.t cháy trong vương phủ, nhưng quả thực giúp họ trộm kim hoa. Tất nhiên, cũng vì thế mà để bằng chứng quan trọng nhất trong vụ án ." Thiên Đăng nắm dây cương, về phía con đường núi phía .

Trong màn tuyết sương mờ mịt, con đường phía trở nên mơ hồ, Nghĩa trang ẩn hiện giữa gian hư thực.

Lăng Thiên Thủy hỏi: "Huyện chủ nghĩ xem, vì Cáo Quốc công chúa và Xương Ấp Quận chúa tay tàn độc với nàng như ? Ngoài vụ tranh chấp ở sơn lăng đây, hai bên còn ân oán gì khác ?"

"Ta chịu tang ở nhà, luôn sống khép kín, tranh chấp với họ? Càng hiểu một Huyện chủ nhỏ bé như thì gì đáng để họ đao to búa lớn, phí hết tâm cơ bày mưu kế thâm độc như để hãm hại." Thiên Đăng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng chỉ lắc đầu: “Có lẽ là vì ân oán giữa cha và Cáo Quốc Đại trưởng công chúa, ngờ chuyện qua nhiều năm, hận thù của công chúa vẫn nguôi."

"Nay phủ công chúa và nàng như nước với lửa, nàng định tính ?"

"Họ dồn chỗ c.h.ế.t, nhẫn nhịn tránh né cũng chẳng ích gì. Cục diện thế , chi bằng x.é to.ạc mặt , để tất cả cùng cho rõ." Dù đang đối mặt với tình cảnh gì, Thiên Đăng tuy phiền muộn nhưng hề sợ hãi: “Để trong thiên hạ xem xem, Phủ Xương Hóa Vương của và phủ Cáo Quốc công chúa của bà , ai đúng ai sai."

Nhìn dáng vẻ kiên định của nàng, Lăng Thiên Thủy khỏi nhướng mày: "Sự tự tin và chỗ dựa của nàng từ ?"

Thiên Đăng chút do dự đáp: "Chính từ cuộc giao phong đại điện hôm nay mà ."

"Không sai. Cáo Quốc công chúa nếu thực sự tài cán thì chẳng vô dụng suốt ba mươi mấy năm trong triều, cũng sẽ tìm đến loại như Dương Hòe Giang để hợp tác. Bà càng nên nóng vội thành công, lấy chín nhánh kim hoa vội gây khó dễ, những để chúng nắm bắt cơ hội lật ngược tình thế mà còn lộ cái đuôi hồ ly của ."

Thôi Phù Phong am hiểu cục diện trong triều, đối với loại hoàng quốc thích như Cáo Quốc công chúa, tự nhiên nắm rõ trong lòng bàn tay, lời đ.á.n.h giá cũng chẳng chút nể nang: "Những việc bà bao năm qua, chẳng qua chỉ quanh quẩn chuyện nam nữ. Từ hai đời phò mã đến những gã đàn ông bà qua khi góa bụa, từ đầu đến cuối chẳng ai hồn. Nếu nhờ phận cô ruột của Hoàng thượng, thể bình an qua ba mươi tám năm kiêu ngạo hống hách như ?"

"Chuyện nam nữ..." Lăng Thiên Thủy liếc Thiên Đăng: “Quả nhiên, mưu kế bà bày hôm nay cũng chỉ đến thế mà thôi."

Thôi Phù Phong tiếp lời: "Lần tới, e rằng vẫn là xoay quanh chuyện . Dù thì những cả đời nhốt trong cung cấm, tầm mắt cũng chỉ hạn hẹp đến thế."

 

 

Loading...