THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 51: Mệnh cách tuyệt thế
Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:59
Lượt xem: 183
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đi theo dòng suối về phía bên trái, giữa tiếng nước chảy róc rách, Y Lan Quán nơi Mạnh Lan Khê ở hiện mắt.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên phía . Nàng , thấy cô cô Huyền Cơ đang hớt hải chạy từ cửa . Thấy nàng ở đây, cô cô vội : "Huyện chủ, trong cung đến, là... là..."
Bao năm nay cô cô Huyền Cơ quản lý việc nhà trong phủ Xương Hóa Vương, luôn điềm tĩnh chín chắn, hiếm khi thấy bà mừng lo, luống cuống tay chân thế .
"Cô cô đừng vội, chuyện gì ?"
"Trong cung chọn cho Huyện chủ một lang quân mới, là do Tư Thiên Đài dốc sức tiến cử. Lát nữa tân lang quân sẽ đến bái kiến Huyện chủ đấy!"
"Ồ... quả nhiên là đến ?"
Cô cô Huyền Cơ ngờ vực vẻ mặt bình thản của Thiên Đăng: "Huyện chủ xem, chúng cần chuẩn chỗ ở cho ?"
"Không cần . Mấy vị lang quân hiện giờ dọn đều lý do cả, còn mới đến Vương phủ còn ."
Lăng Thiên Thủy bên cạnh , khoanh tay dựa hòn non bộ, khóe môi nhếch lên một nụ mỉa mai.
Thiên Đăng mỉm với cô cô Huyền Cơ, mấy cùng cửa.
Chỉ tiếng vó ngựa vang lên, một con ngựa cao lớn phi đến cửa.
Thôi Phù Phong ghìm cương nhảy xuống ngựa, vẻ mặt nghiêm trọng trong. Vừa ngẩng lên thấy Thiên Đăng, khỏi sững .
"Huyện chủ cũng tin từ trong cung ?"
"Phải, đang đợi đến đây." Thiên Đăng với , : “Mọi bí ẩn đều hé lộ, động cơ g.i.ế.c , thủ đoạn, cách che giấu đều rõ ràng. Chọn ngày bằng gặp ngày, hôm nay là ngày lành, chúng hãy tặng cho một bất ngờ lớn ."
Tuy là ngày lành nhưng Thiên Đăng vẫn mặc đồ trắng, trang điểm, thậm chí còn mở cửa chính đón khách, chỉ gọi trong hậu viện đến, cùng nàng chờ đợi bức bình phong ở hậu viện.
Thương Lạc thập thò cửa, bĩu môi bất mãn: "Huyện chủ, mới đến là ai mà ghê gớm thế? Sao đến mà bắt tất cả chúng đón?"
Tiết Tích Dương khẽ, giọng trong trẻo pha chút mỉa mai: "Nghe vị Tư Thiên Đài dốc lực bảo lãnh, mệnh cách còn xuất sắc hơn cả Vu Quảng Lăng. Vốn dĩ Vu Quảng Lăng là triển vọng nhất trong chúng , xem thanh thế của vị còn lẫy lừng hơn cả ."
Kỷ Lân Du khoanh tay nhạt: "Ghê gớm thật, đến nắm chắc phần thắng? Này Yến , Thái Bốc Thư các qua mật thiết với Tư Thiên Đài, gì về vị tân lang quân ?"
Yến Bồng Lai Thiên Đăng, chỉ ậm ừ: "Có qua chút ít, cũng là học trò Quốc T.ử Giám, là một sĩ t.ử hàn môn tài hoa hơn , học vấn xuất sắc."
Thương Lạc xong, dự cảm chẳng lành lập tức ùa về, da đầu tê dại: "Không thể nào, cái kiểu mô tả quen quen, hình như là..."
Lời còn dứt, tiếng xe ngựa lộc cộc vang lên, tân lang quân do Nội Cung Cục hộ tống đến cửa.
Thiên Đăng dậy, đám đàn ông phía cũng theo nàng về phía cỗ xe ngựa.
Tiểu hoàng môn nhảy xuống xe, lấy ghế kê chân đặt xuống , mời ứng cử viên phu quân Huyện chủ xuống xe.
Một đôi tay thon dài nhưng thô ráp vén rèm xe lên. Ngay đó, một bóng gầy gò bước xuống, giẫm lên ghế kê chân, cổng hậu viện Vương phủ.
Thiên Đăng ngước mắt . Vị lang quân văn nhã, trầm tĩnh và hiền lành như chú hươu khiến nàng thoáng chốc ngỡ ngàng, cứ như thấy Vu Quảng Lăng ngày nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-51-menh-cach-tuyet-the.html.]
Mọi quen , , ai nấy đều mang tâm sự riêng chăm chú quan sát .
Chỉ Thương Lạc tuổi nhỏ che giấu tâm tư, buột miệng thốt lên: "Giản An Đình!"
Vị tân lang quân trong cung đưa đến, là Giản An Đình.
Hắn mặc một bộ áo lụa hoa văn màu vàng nền xanh, trang nhã và trầm , rõ ràng chuẩn sẵn trang phục phù hợp cho dịp .
Không để ý đến vẻ kinh ngạc của Thương Lạc, Giản An Đình vững, cung kính hành lễ với Thiên Đăng, ngẩng đầu nàng thắm thiết, dõng dạc : "Học trò Quốc T.ử Giám Giản An Đình, tham kiến Huyện chủ."
Thiên Đăng từng gặp nhiều , ấn tượng về luôn là sự trầm lặng, lạc lõng. hôm nay, trong đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ cuối cùng cũng dấy lên những gợn sóng khó giấu.
Sau đó, sang hành lễ với tất cả các lang quân lưng nàng, : "Chư vị đến , là đến . Trong phủ nếu quy tắc gì cần , mong các vị tiếc lời chỉ giáo."
Thấy lời lẽ chân thành, Thời Cảnh Ninh đến ở nhờ sớm nhất, bèn : "Cũng chẳng quy tắc gì . Chúng ở nhờ Vương phủ mỗi một lý do, đều nhờ cậy Huyện chủ cả. Chỉ cần chung sống hòa thuận, đừng phiền lòng Huyện chủ là ."
Giản An Đình gật đầu với , mỉm : "Được, nhất định sẽ phiền Huyện chủ."
Mọi vốn dĩ đều chút bài xích việc trong phủ thêm mới, nhưng thấy bộ dạng hiểu chuyện của , trong lòng khỏi nảy sinh chút thiện cảm, cảm thấy đáng yêu hơn nhiều so với cái tên Lăng Thiên Thủy to gan lớn mật, đến phá vỡ quy tắc .
Trong bầu khí hòa thuận , vẻ mặt Thiên Đăng cũng giãn , gật đầu chào Giản An Đình: "Giản lang quân, đây bây giờ, hiểu nhớ đến bạn thiết của là Vu Quảng Lăng... Hai thực sự nét giống ."
Nghe nàng nhắc đến Vu Quảng Lăng, nét mặt Giản An Đình cứng , nhưng ngay đó bèn cúi đầu : "Vâng, nhờ ơn đức của Quảng Lăng mà cũng nhiều chịu ơn Huyện chủ. Cho nên khi Tư Thiên Đài đến báo rằng sinh thần bát tự của phù hợp để phu quân Huyện chủ, quyết tâm Quảng Lăng chăm sóc Huyện chủ thật , thành tâm nguyện trọn của để suối vàng yên lòng nhắm mắt."
"Giản lang quân và Vu lang quân tình sâu nghĩa nặng, thề non hẹn biển, quả thực khiến cảm động." Thiên Đăng chỉ tay về phía , hỏi: “Huynh là bạn của Vu lang quân, phủ thì hãy ở tại Mai Uyển nơi từng ở, thấy thế nào?"
"Hoa mai trong gió rét kiên cường bất khuất, cũng giống như tấm quân tử. Đa tạ Huyện chủ sắp xếp chu đáo." Hắn chút do dự nhận lời: “Ta và Quảng Lăng đều xuất hàn vi, thường khích lệ nỗ lực vươn lên, góp chút sức mọn cho bá tánh thiên hạ. Nay xa, nên dọn Mai Uyển, kế thừa di chí của , tiếp tục nỗ lực vì sự nghiệp thành."
"Nói lắm." Thiên Đăng thấy Giản An Đình bình thản ung dung, chỉ nhạt một cái, sang với : “Thực đêm qua mơ thấy Vu Quảng Lăng."
Lời thốt , sắc mặt lập tức đổi.
Thôi Phù Phong đăm chiêu nàng, dường như tìm điều gì đó gương mặt nàng;
Lăng Thiên Thủy nhếch mép mỉa mai, nhưng nể mặt nàng nên lên tiếng;
Thương Lạc trố mắt ngạc nhiên, hỏi dồn: "Thật ? Quảng Lăng ca gì trong mơ với Huyện chủ ?"
Tiết Tích Dương quan tâm hỏi han: "Không Huyện chủ mơ thấy cảnh tượng gì, sợ chứ?"
Thời Cảnh Ninh thì ngoài cuộc, chỉ mải tính toán xem nên món gì an thần cho Huyện chủ.
Chỉ Yến Bồng Lai cúi đầu im lặng, mặt thoáng vẻ căng thẳng, dường như chút chột Thiên Đăng một cái.
Giản An Đình thu hết biểu cảm của mắt, thầm đ.á.n.h giá những sắp sống chung với trong hậu viện, lên tiếng: "Huyện chủ trọng tình trọng nghĩa, là phúc phận của Quảng Lăng."
"Vậy phúc phận của Quảng Lăng, hãy truyền cho ." Thiên Đăng nhướng mày như : “Đi thôi, trong mơ với rằng, Yến lang quân là Thái Bốc Thừa, thể thông linh và thần. Huynh và Trịnh Quân Sơn sẽ đợi chúng ở Quốc T.ử Giám, đến lúc đó sẽ vạch mặt hung thủ ngay ."
...