THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 50: Biến Cố Bên Vách Núi
Cập nhật lúc: 2026-02-04 07:30:32
Lượt xem: 136
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả nhiên, tiếng Mạnh Lan Khê vọng tới, tuy cách xa rõ lắm nhưng đúng là giọng sai: "Phùng Dực, sự đến nước , khuyên ngươi đừng con thú cùng đường nữa! Quan binh triều đình đến , mau bó tay chịu trói !"
Đáng tiếc lời khuyên giải của hồi đáp. Dưới sự uy h.i.ế.p xô đẩy của kẻ đối diện, Mạnh Lan Khê ép lùi sát mép vực, chân là dòng nước xiết cuồn cuộn của hẻm núi.
Đám binh lính bên cuống cuồng, hét lớn "Dừng tay!".
Nghe thấy động tĩnh, Phùng Dực vội vàng đầu qua khe hở bụi cây. Từ xa rõ thần thái, nhưng đường nét khuôn mặt , dù lấm lem tiều tụy vì trốn chạy thì cả Thiên Đăng, Lăng Thiên Thủy và Thôi Phù Phong đều nhận ngay: là Phùng Dực.
Thấy bọn họ bên vách núi bên , đường thông sang cứu , Phùng Dực tỏ sợ hãi, tung một cước thật mạnh Mạnh Lan Khê, quyết tâm đạp xuống vực.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Mạnh Lan Khê chộp dây leo bên vách núi, treo lơ lửng giữa trung, may mắn rơi xuống.
Binh lính thốt lên kinh hãi, nhưng núi c.h.ế.t ngựa, hai bên vách núi tuy cùng một phía nhưng cách một quá xa, nhất thời cách nào qua cứu .
Lăng Thiên Thủy quát lớn: "Phùng Dực, thả Mạnh Lan Khê , cho ngươi một con đường sống!"
Phùng Dực từng nếm mùi đau khổ tay Lăng Thiên Thủy trong ngôi miếu hoang, thấy giọng bèn giật kinh hãi, hình khựng theo bản năng.
Mạnh Lan Khê chớp lấy thời cơ vùng lên, lao mạnh Phùng Dực.
Cú va chạm bất ngờ khiến Phùng Dực loạng choạng, ngã chúi về phía .
Mạnh Lan Khê thuận đà ôm lấy dây leo dựa lưng vách đá phía , giơ chân đạp mạnh, đá tên Phùng Dực đang mất thăng bằng rơi khỏi vách đá.
Dù chỉ thấy cảnh tượng hỗn loạn qua khe hở rừng cây, nhưng diễn biến nhanh như chớp khiến Thiên Đăng và đều thót tim.
Thấy Mạnh Lan Khê lật ngược tình thế trong tuyệt cảnh, hy vọng thoát , nhưng Phùng Dực dù cũng là lão binh hai mươi năm, phản ứng cực nhanh. Khi quét ngã, chân móc ngược , định bám phía để mượn lực.
Mạnh Lan Khê bên mép vực hét lên một tiếng thất thanh, Phùng Dực móc chân kéo xuống. Trong tiếng gió rít gào và tiếng cành cây gãy răng rắc, cả hai như hai con diều đứt dây, rơi thẳng xuống vực sâu.
Thiên Đăng cảm thấy tim như ngừng đập, nàng vội bám cành cây bên cạnh, rướn xuống.
Hai bóng nhanh chóng dòng nước xiết bên nuốt chửng, chỉ còn tiếng hét t.h.ả.m thiết rõ của ai vẫn vang vọng mãi trong hẻm núi, dứt.
Hẻm núi cao vút, rơi từ vách đá xuống cơ hội sống sót mong manh, huống hồ đang mùa nước lũ, dòng chảy cuồn cuộn, e rằng khó mà thoát nạn.
Bắc Nha cấm quân hỏa tốc triệu tập binh lính, dọc theo bờ sông tìm kiếm tung tích hai . Đại Lý Tự và phủ Xương Hóa Vương cũng phái cùng tìm kiếm, hy vọng kỳ tích xảy .
Đáng tiếc trời chiều lòng , phái bao nhiêu nhân lực xuống tìm kiếm suốt hai ngày liền mà vẫn bặt vô âm tín.
Hết cách, Thôi Phù Phong đến Bộ Công mượn vài vị chủ sự thuộc Ty Thủy lợi tới bàn bạc việc tìm , dẫn đầu ai khác là Giản Thái Bình, cha của Giản An Đình.
Ông thông thạo thủy văn, khi xem xét kỹ địa thế hẻm núi, đưa một gợi ý mà ai ngờ tới. Ông cho rằng dòng nước trong hẻm núi xoáy nước đảo chiều, thể cuốn t.h.i t.h.ể ngược về thượng nguồn. Vì dù phái thêm bao nhiêu tìm kiếm ở hạ lưu cũng khó mà thấy tung tích.
Mấy vị chủ sự khác cũng tán thành đề xuất . Mấy năm từng chuyện tượng thần trấn sông nước đẩy ngược lên thượng nguồn, nay hạ lưu quả thực thấy dấu vết, chi bằng đổi hướng vớt thử xem .
Trời ngả về chiều, địa thế hẻm núi phức tạp, trong thời gian ngắn khó kết quả, Thôi Phù Phong khuyên Thiên Đăng về phủ , đợi tin tức sẽ báo .
Khi họ về đến phủ Xương Hóa Vương, cô cô Huyền Cơ vội vã đón đầu, ngập ngừng báo với Thiên Đăng rằng nhà họ Mạnh tới, là bá phụ và bá mẫu của Mạnh Lan Khê.
Mạnh Lan Khê xảy chuyện hai ngày, nhà họ Mạnh đương nhiên tin.
Thôi Phù Phong Thiên Đăng, hạ giọng hỏi: "Huyện chủ gặp ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-50-bien-co-ben-vach-nui.html.]
Ý của y là để y mặt đuổi khéo nhà họ Mạnh , tránh để nàng thêm phiền lòng.
Thiên Đăng lắc đầu: "Gặp một chút , xem thái độ của nhà họ Mạnh thế nào."
Nàng đến bên ngoài hoa sảnh, thấy tiếng bá mẫu Mạnh đang tấm tắc cảm thán: "Không hổ danh là Vương phủ, khí phái thường mà thấy ... Này ông nó, ông bảo Vĩnh Thuận về lấy vị trí thuộc về nó ?"
"Lần Huyện chủ đặc biệt hạ cố đến nhà , còn hỏi han tình hình Vĩnh Thuận nhiều , rõ ràng là vẫn nghiêng về phía con trai chúng ." Bá phụ Mạnh hôm nay dường như chỗ dựa nào đó, giọng điệu đầy tự tin: “Cho dù thằng nhãi mạng lớn sống sót, chắc chắn cũng còn lành lặn nữa . Đến lúc đó mặt mũi biến dạng, tàn phế thì lấy gì mà tranh với Vĩnh Thuận?"
Hoa sảnh bài trí sang trọng, tường vách kín đáo. Đôi vợ chồng trong góc, tưởng hạ thấp giọng thì ai . Nào ngờ góc đó ngay sát khúc quanh bên ngoài, những lời thì thầm to nhỏ theo hoa văn cửa sổ lọt hết tai Thiên Đăng sót một chữ.
Lưu Ly kinh ngạc tức giận, nghĩ đến Mạnh Lan Khê sống c.h.ế.t rõ mà đám họ hàng thích còn tính toán chi li như tức đến mức giơ tay định đ.ấ.m mạnh khung cửa sổ dọa cho họ c.h.ế.t khiếp.
Thiên Đăng giơ tay ngăn , sắc mặt trầm xuống bước hoa sảnh.
Hai vợ chồng họ Mạnh vội vàng tiến lên, mặt mày tươi : "Huyện chủ thật là bận rộn, chúng đợi nửa ngày mới gặp , nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."
Thiên Đăng thong thả xuống giữa sảnh, đón lấy chén từ tay tỳ nữ, nhấp nhẹ hai ngụm mới hỏi: "Hai vị hôm nay đến đây, là vì chuyện gì?"
"À, là chuyện thằng Vĩnh Thuận nhà , nó..."
Lời của bá mẫu Mạnh mới thốt một nửa, bá phụ Mạnh dù cũng già đời hơn, ho khan một tiếng ngắt lời vợ, vội vàng : "Nghe Lan Khê đứa nhỏ xếp bút nghiên theo nghiệp võ, quân đội rèn luyện, vốn là chuyện . Chỉ là hôm qua tin nó gặp nạn khi truy bắt loạn binh, hiện giờ thế nào ?"
Ông hỏi thăm chuyện của đứa cháu họ, mặt cũng diễn vẻ quan tâm, nhưng Thiên Đăng lười để ý, chỉ lạnh nhạt đáp: "Việc Bắc Nha cấm quân và Bộ Công đang phối hợp tìm kiếm, tin rằng vài ngày nữa sẽ tin tức, hai vị cần lo lắng."
Nói , nàng ngước mắt bá mẫu Mạnh: "Bà , con trai bà là Mạnh Vĩnh Thuận ?"
Bá phụ Mạnh vội vàng lấy từ trong tay áo một bức thư, cung kính dâng lên: "Lần Huyện chủ hỏi thăm, dặn rằng nếu Vĩnh Thuận thư mới gửi về thì mang cho xem. Đây, hôm nay nhận thư của nó, vội mang đến trình lên Huyện chủ."
"Ồ, hai vị lòng ." Thiên Đăng nhận lấy phong thư, rút xem.
Nét chữ trong thư cũng na ná như nàng thấy, bên vài dòng ngắn gọn, rằng gần đây ngoài kết giao với một vị danh sĩ nơi đất khách, học vấn uyên thâm quan hệ rộng ở Kinh thành, nên quyết định bái sư, theo ông lên núi dựng lều cầu học, quá một năm rưỡi ắt sẽ thành tài. Đến lúc đó con đường tắt , về kinh nhất định sẽ rạng danh dòng họ, xin cha yên tâm chờ đợi.
Ngày tháng đề thư là một tháng , tính theo lộ trình thì tốc độ gửi thư là bình thường.
Nét chữ giống , mực vẫn còn mới.
bức thư thoang thoảng một mùi hương thoang thoảng, ăn nhập với nét chữ xí .
Thiên Đăng lẳng lặng cầm bức thư , giả vờ bên cửa sổ xem kỹ, ngón tay khẽ búng nhẹ trang giấy.
Dưới ánh nắng chiếu xiên qua cửa sổ, những hạt bụi li ti từ giấy bay lên, rơi xuống khung cửa sổ sơn son lau chùi một hạt bụi, tạo thành một lớp phấn mỏng màu vàng nhạt.
... Là phấn hoa thông.
Loại phấn hoa đang bay đầy trời ở ngoại ô Trường An thời điểm , khiến bao binh sĩ trong doanh trại hắt sổ mũi tìm thầy thuốc.
Nàng nín thở, quan sát kỹ những vết nét xước trắng ở mép các nét chữ.
Đó là vết xước do bút thiếu mực tạo , mà là do những hạt phấn li ti giấy khiến mực bám , tạo thành những trắng nhỏ xíu mắt thường khó thấy.
Những khiếm khuyết dạng bụi phấn chứng tỏ những chữ tờ giấy dính đầy phấn hoa thông.
Mùa hoa thông ngắn, năm nay vùng Giang Nam Tây Đạo đợt rét, hoa cỏ nở muộn. Vùng Động Đình một tháng trùng hợp đến thế, cũng giống hệt ngoại ô Kinh thành, nhiều phấn hoa thông đến ?