THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 5: Mưa ngập Trường An

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:02:13
Lượt xem: 229

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bái biệt Hoàng hậu, bước khỏi đại điện, bên ngoài mưa như trút nước.

Trước điện Hàm Nguyên nước ngập trắng, cống rãnh tràn đầy nước vàng đục ngầu.

Thiên Đăng trong cửa cung cau mày suy tính. Trong phủ cắt giảm chi tiêu, chỉ còn một cỗ xe ngựa, nhưng hôm qua sa xuống hố gãy mất một bánh vẫn sửa xong, chẳng lẽ nàng lội nước về phủ?

Phía chợt vang lên tiếng Thái tử: "Linh Lăng để Cô đưa về."

Thiên Đăng vội cảm tạ, bảo cô cô Huyền Cơ theo đội vệ binh Đông Cung phía , còn thì theo Thái t.ử lên xe, quy củ một góc.

Nhìn mực nước bên ngoài, nàng chút nghi ngại: "Là do mưa lớn liên miên nên nước trong thành thoát kịp ?"

Thái t.ử than: "Là đê ngoài thành vỡ, nước sông tràn , chảy ngược trong thành. Cô đang định ngoài thành kiểm tra đê điều đây."

"Ra là ." Thiên Đăng thấy Thái t.ử tuy vẻ tiều tụy, nhưng thời gian qua chủ trì đại cục trong kinh, mặt bắt đầu hiện rõ nét kiên nghị, còn vẻ hoang mang luống cuống khi đối mặt với loạn quân như nữa.

Nàng thấy an lòng cảm thán, dặn dò: "Lũ lụt vỡ đê nguy hiểm trùng trùng, Điện hạ thị sát nhớ cẩn thận."

Thái t.ử gật đầu: "Cô , yên tâm."

Xe ngựa lộc cộc chạy qua các con phố. Giữa bầu khí trầm mặc, Thái t.ử hỏi: "Mấy ứng cử viên phu quân của , vài dọn phủ ?"

"Thời buổi loạn lạc, ai cũng khó khăn cả." Thiên Đăng kể sơ qua cảnh của từng , : “Dù cũng quen một trận, từng cùng chống địch ở điền trang, giúp thì giúp một tay thôi."

Thái t.ử hỏi: "Vậy trong lòng dự tính gì ?"

Thiên Đăng im lặng chống cằm, cách lớp cửa sổ cảnh phố phường nhạt nhòa bên ngoài, khẽ : "Thật , lấy chồng. Muội sợ gả , đời ... sẽ còn phủ Xương Hóa Vương nữa."

Thái t.ử siết chặt cuộn bản đồ đê điều trong tay, chằm chằm sườn mặt u buồn của nàng: "Đừng ngốc nữa Linh Lăng, chẳng lẽ định bà cô già, cả đời giữ khư khư cái Vương phủ ?"

Chàng sự thật tàn nhẫn hơn, rằng cho dù nàng cả đời giữ Vương phủ chịu xuất giá, nhưng một khi nàng c.h.ế.t , phủ Xương Hóa Vương cũng sẽ biến mất, thể trường tồn mãi mãi.

Thiên Đăng cố chấp : "Không giấu gì Điện hạ, giữ gìn vinh quang của cha ông để phủ Xương Hóa Vương tiếp nối. Cho dù tu hành tại gia, nữ đạo sĩ cũng , chỉ cần rời , xuất giá, của sẽ mãi mãi ở bên cạnh , phủ Xương Hóa Vương sẽ mãi mãi tồn tại..."

"Tiếc là, nhà thường dân còn thể nhận con thừa tự, nhưng việc thừa kế Vương phủ liên quan đến quá nhiều thứ, triều đình nhất định sẽ cho phép ." Thái t.ử khuôn mặt quyết tuyệt của nàng, thở dài: “Linh Lăng, quân t.ử chi trạch, ngũ thế nhi trảm*, vinh quang và tước vị của ông nội và cha , cuối cùng cũng sẽ tan biến, cần gì cố chấp?"

*Phúc đức của quân tử, đến đời thứ năm thì hết.

" cam tâm..." Thiên Đăng đưa tay che đôi mắt nóng hổi, lẩm bẩm: “Tất cả những gì cha ông đổi bằng mạng sống, thể đoạn tuyệt trong tay như ? Cả đời ... tuyệt đối bóng mát của họ, sống uổng phí thời gian, mơ mơ hồ hồ qua ngày!"

Ngoài mưa gió gào thét, là ảo giác của nàng , nhưng trong giọng khàn khàn của Thái t.ử dường như chút cầu khẩn: "Thế cũng ? Cô... còn Phụ hoàng Mẫu hậu, đều sẽ bảo đảm cho một đời vinh hoa phú quý để sống hơn bất kỳ ai."

Lời hứa trịnh trọng như của , chỉ đổi lấy sự im lặng của Thiên Đăng. Nàng vùi mặt lòng bàn tay, hình mảnh mai khẽ run lên, chôn chặt tất cả sự cam lòng và tuyệt vọng những thở dài kìm nén.

Bờ vai gầy guộc của thiếu nữ nhô lên lớp áo tang mỏng manh, như đôi cánh run rẩy trong sự mịt mờ vô vọng.

Thái t.ử ngập ngừng đưa tay lên, vuốt nhẹ sống lưng an ủi nàng, nhưng bàn tay lơ lửng cách nàng xa cứng đờ dừng , thể nào tiến tới gần hơn.

Hồi lâu , xe ngựa từ từ dừng , bàn tay đang treo lơ lửng lưng nàng đành ngập ngừng thu về.

Phường Khai Hóa tới. Con đường bên ngoài Vương phủ nước cống tràn ngược, mặt đường ngập .

Thiên Đăng hít một thật sâu, gượng với Thái tử, xách váy định xuống xe: "Đa tạ Điện hạ, về đây."

Thái t.ử hiệu cho nàng khoan hãy xuống, ánh mắt dừng ở đôi giày của nàng.

Thiên Đăng cúi đầu , cũng do dự. Đôi giày đế cao ngàn lớp gấm trắng , cùng với chiếc váy lụa trắng đều là sắm sửa riêng để cung diện kiến, đây mới là đầu tiên mặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-5-mua-ngap-truong-an.html.]

Nghĩ đến tình hình tài chính của Vương phủ hiện giờ, nàng nhất thời chần chừ.

Thái t.ử vén rèm, dặn dò vệ binh theo một tiếng. Vệ binh thấy của Bộ Công đối diện đang kiểm tra cống rãnh, bèn bảo họ tìm gạch đến, xếp lượt từng viên gạch nối từ xe ngựa đến bậc thềm Vương phủ.

Cô cô Huyền Cơ tụt phía . Thiên Đăng một tay che ô, một tay xách váy, tự bước xuống khỏi xe ngựa của Thái tử, giẫm lên những viên gạch xanh xếp trải dài trong nước để về phía .

Nước lớn gạch nhỏ, xếp chắc chắn lắm. Đi vài bước, nàng loạng choạng, vạt váy lập tức buông thõng xuống.

"Huyện chủ cẩn thận!" Một tên tiểu của Bộ Công bên cạnh vội lao tới nắm lấy vạt váy của nàng để tránh cho váy nhúng nước bẩn.

Thấy tay nâng quá cao để lộ cả đôi giày gấm và viền tất trắng bao bọc cổ chân thon thả bên trong lớp váy, Thái t.ử trong xe chút vui, khẽ hắng giọng một cái.

Viên quan Bộ Công phía lập tức quát: "Tôn Lục sự! Cái tay bẩn thỉu của ngươi cũng xứng xách váy cho Huyện chủ ?"

Lục sự của Đô Thủy Giám chỉ là một chức quan tép riu xếp phẩm cấp, tên sợ quá buông tay ngay, vội vàng cúi đầu khom lưng lành: "Vâng, , tiểu nhân chỉ là lo váy Huyện chủ dính nước..."

Lời còn dứt thì bên cạnh lội nước tới, đưa tay đỡ lấy cánh tay Thiên Đăng, khẽ : "Huyện chủ cẩn thận."

Là Vu Quảng Lăng.

Quốc T.ử Giám ở phường Vụ Bản, đối diện xéo với phường Khai Hóa nơi phủ Xương Hóa Vương. Hắn tan học về ngang qua đây, tình cờ gặp Huyện chủ.

Ánh mắt Thái t.ử dừng một chút, nhận đó là Vu Quảng Lăng, nét mặt trầm xuống.

ngay đó, một lời, phất tay với thị vệ.

Đám Bộ Công theo xe ngựa, cùng Thái t.ử vội vã ngoại thành.

Còn Thiên Đăng ấn nhẹ lên tay Vu Quảng Lăng mượn lực, nhảy lên bậc thềm Vương phủ.

Vạt váy trắng bay bay, nàng che ô gật đầu cảm ơn Vu Quảng Lăng. Búi tóc bồng bềnh rơi vài sợi lòa xòa xuống bên má nàng: "Đa tạ Vu lang quân, hôm nay tan học sớm ?"

Vu Quảng Lăng cúi đầu dám thẳng phong thái của nàng: "Vâng, cống rãnh trong Quốc T.ử Giám tắc, nước tràn tận lớp học, nên hôm nay đành tan sớm giữa chừng."

Thiên Đăng màn mưa miên man dứt, khẽ : "Trận mưa mưa đến bao giờ, đê ngoài thành vỡ , xem trong thành chắc chắn ít nơi gặp tai ương."

Vu Quảng Lăng còn kịp trả lời, một học t.ử khác cùng đang phía sửng sốt hỏi: "Đê ngoài thành... vỡ ư?"

Thiên Đăng thấy giọng run run đầy vẻ hoảng hốt, bèn nghiêng đầu một cái.

Vị học t.ử tướng mạo khá thanh tú trạc tuổi Vu Quảng Lăng, ngay cả khí chất trầm tĩnh pha chút u buồn cũng y hệt.

Thấy Huyện chủ chú ý, Vu Quảng Lăng vội giới thiệu: "Đây là bạn tri kỷ của , tên là Giản An Đình, cũng đang học ở Quốc T.ử Giám. Cha của là Chưởng cố ở Bộ Thủy, dẫn túc trực ở đê điều mười mấy ngày đêm nay về nhà."

Giản An Đình vội hỏi: "Không đoạn đê nào vỡ, ai xảy chuyện gì ?"

Thiên Đăng bèn đáp: "Tình hình cụ thể rõ, Thái t.ử đúng là như họ đang đến đó để kiểm tra tình hình thiên tai."

Giản An Đình lập tức , lội nước ngập đến bắp chân, chạy thẳng về phía ngoại thành.

"Khoan ." Thiên Đăng dòng nước lũ đang tràn thành, trong lòng cũng vô cùng lo lắng, bèn : "Ta cũng xem , các đợi một lát."

Vu Quảng Lăng chút lo ngại: "Chuyện ... đê vỡ chắc chắn sẽ hỗn loạn lắm, Huyện chủ..."

"Cả cái Trường An sắp gặp họa , còn để ý gì chút hỗn loạn ?" Thiên Đăng chút do dự: “Ta bộ quần áo khác, tiện thể thăm lăng mộ tổ phụ tổ mẫu luôn."

 

Loading...