THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 49: Vết Tích

Cập nhật lúc: 2026-02-04 07:30:30
Lượt xem: 136

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lăng Thiên Thủy luôn nhanh hơn khác một bước. Khi bộ hài cốt dọn sơ bộ, ngỗ tác của Đại Lý Tự còn thấy bóng dáng thì từ phía phế tích vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Thiên Đăng ngẩng đầu lên, thấy phi ngựa băng qua những bờ ruộng hoang chạy tới.

Nhảy xuống lưng ngựa, sải bước dài về phía Thiên Đăng. Đến mặt nàng, gì, ánh mắt lướt qua gương mặt nàng dừng ở bộ xương trắng sắp xếp bên cạnh.

Thiên Đăng như chuyện gì, hỏi: "Đã quen với các trong phủ ? Ta vốn định cùng Thôi Thiếu khanh tiện đường ghé qua xem thử, ngờ thu hoạch bất ngờ nên vội báo cho tới. Không lỡ chính sự của chứ?"

Nghe nàng Lăng Thiên Thủy cũng hỏi thêm gì nữa: "Sao thể chứ? Nàng tìm phủ vốn là để phá án, chỉ cần liên quan đến vụ án thì đó là chính sự của ."

"Ừ, đến là yên tâm ." Thiên Đăng khẽ gật đầu với , chỉ tay về phía bộ hài cốt: “Ta bộ y phục đó hình như là của Tô Vân Trung, xem thử xem?"

Lăng Thiên Thủy đáp: "Không vội để chuẩn chút ."

Hắn mở chiếc rương mây mang theo, sắp xếp các loại dụng cụ bên trong. Đợi đến khi các ngỗ tác của Đại Lý Tự vội vã chạy tới, mới bước đến bên bộ hài cốt, cùng bọn họ tiến hành kiểm nghiệm.

Biết rõ đang để tâm điều gì, nhưng Thiên Đăng chần chừ giây lát quyết định giải thích thêm.

Với phận Huyện chủ, nàng đương nhiên thể trực tiếp tham gia nghiệm thi, bèn đợi bóng cây cách đó xa, lắng động tĩnh bên .

"Nghiệm: Thi thể phân hủy nghiêm trọng, thời gian t.ử vong tháng Tám, tháng Chín năm ngoái. Trên xương đầu, xương bả vai, khuỷu tay, đầu gối... dấu vết va đập rõ rệt, khuỷu tay và đầu gối gãy nát. Kết luận sơ bộ: nạn nhân ngã từ vách núi cao xuống, gãy xương đứt gân mà c.h.ế.t."

Nói đến đây, Lăng Thiên Thủy dùng đầu ngón tay đeo găng da mỏng khẽ gạt nhẹ, sắp xếp các mảnh xương mặt cho thẳng hàng.

Thiên Đăng từ xa , quan sát từng cử chỉ của với một tâm trạng mà chính nàng cũng hiểu rõ.

Ngay khi chỉnh một mảnh xương nào đó, tay bỗng khựng .

Đôi mắt vốn luôn trầm tĩnh như nước hồ thu bỗng nhiên dậy sóng, tựa như mặt biển cơn bão lớn, rung chuyển dữ dội.

Lòng Thiên Đăng khẽ động, ánh mắt nhanh chóng chuyển hướng về phía mảnh xương tay .

Đáng tiếc cách xa, hơn nữa Lăng Thiên Thủy tâm chí kiên định, chỉ trong thoáng chốc che giấu cảm xúc. lẳng lặng buông tay khỏi mảnh xương, khi ngẩng đầu những khác, ánh mắt khôi phục vẻ lạnh lùng vốn .

Các ngỗ tác của Đại Lý Tự lượt kiểm tra, ai nấy đều tán đồng ý kiến của jawms.

Trong đó, Hình ngỗ tác, lớn tuổi nhất, chỉ vết lõm hộp sọ : "Theo thấy, vết va đập ở thái dương là vết thương chí mạng."

"Xem thể khẳng định, rơi từ cao xuống c.h.ế.t ngay tức khắc. Căn cứ dấu răng xương, thể phán đoán t.h.i t.h.ể dã thú c.ắ.n xé, quần áo cũng vì thế mà rách nát theo."

Các ngỗ tác thống nhất nguyên nhân cái c.h.ế.t và đưa nhận định: "Chắc là bụng ngang qua nỡ thấy phơi thây nơi hoang dã nên chôn cất miếu, âu cũng là một việc thiện."

Đã kết luận thống nhất, các ngỗ tác bèn thu gom hài cốt, định đưa về Nghĩa Trang . đều hiểu, giữa thời loạn lạc , khả năng đến nhận xác là vô cùng mong manh, đống xương cuối cùng cũng chỉ lưu một thời gian Nghĩa Trang xử lý qua loa mà thôi.

Chỉ Lăng Thiên Thủy liếc Thôi Phù Phong một cái, gõ nhẹ một vết tích xương, hiệu cho y xem xét.

Thôi Phù Phong theo hướng ngón tay , chỉ thấy đó là phần xương bàn tay và cổ tay, bên vài vệt xương lành khi gãy mờ, nếu kỹ thì chẳng ai phát hiện .

Đợi các ngỗ tác mang hài cốt khuất, hai mới tới chỗ Thiên Đăng đang đợi.

"Bộ hài cốt đó là Tô Vân Trung ?"

Thôi Phù Phong gật đầu: "Chính xác là . Ngoài thời gian và nguyên nhân cái c.h.ế.t, chúng còn phát hiện xương cổ tay trái của còn lưu vết xương cũ lành, chứng tỏ cổ tay từng rạn nứt nhiều trong quá khứ."

Đó là tổn thương do cung nổ gây cho bàn tay và cổ tay.

Trước đây, một trong những bằng chứng quan trọng giúp họ xác định Tô Vân Trung là hung thủ là việc tập b.ắ.n cung từ nhỏ, nhưng vì gia cảnh nghèo khó nên chỉ dùng loại cung tên kém chất lượng, dẫn đến tay mang đầy thương tích cũ.

Chẳng lẽ điều khiến Lăng Thiên Thủy biến sắc ban nãy là mảnh xương ?

Thiên Đăng thầm suy tính, còn Lăng Thiên Thủy thì vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, thu dọn dụng cụ, xác nhận dấu vết thi thể: "Cho nên, Tô Vân Trung thật sự c.h.ế.t vách núi năm xưa và chôn cất tại đây."

Vậy thì, cái xác xuất hiện ở Tào Cừ rốt cuộc là ai?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-49-vet-tich.html.]

Trong lòng Thiên Đăng đáp án nhưng nàng .

Đã xác định t.h.i t.h.ể là Tô Vân Trung, nhóm Mã Hiệu úy lật tung hố đất chôn xác, sàng lọc kỹ càng đất đá xung quanh, nhưng cuối cùng vẫn tìm thấy chiếc thẻ Dẫn Phượng của .

"Chắc là chôn cất phát hiện thẻ Dẫn Phượng và lấy ." Chuyện khó đoán, Thiên Đăng : “Xem vị 'Ân công' của đám binh phỉ đơn giản, chỉ về ‘Thành Giếng’ mà còn cả cái c.h.ế.t của Tô Vân Trung."

Nếu xác định 'Ân công' trong các ứng cử viên phu quân của Huyện chủ, mà thẻ Dẫn Phượng của Tô Vân Trung tìm thấy t.h.i t.h.ể ở Tào Cừ, thể hình dung hung thủ và 'Ân công' chắc chắn mối liên hệ mật thiết.

"Việc cấp bách bây giờ là tra 'Ân công' của đám loạn binh rốt cuộc là ai. Những tên binh phỉ khác đều c.h.ế.t, may mắn là tên Phùng Dực vẫn còn sống. Chúng nhanh chóng tìm tung tích , cạy miệng để lấy manh mối."

Đề nghị của Thôi Phù Phong nhận sự tán đồng của .

"Trước đây việc giao cho Ngự Lâm quân và Đại Lý Tự, cũng dặn dò Bắc Nha cấm quân điều tra, nhưng tiến triển chậm, đến giờ vẫn phát hiện gì." Lăng Thiên Thủy : “Nay điều , tiện lệnh cho họ nữa. Hôm nay đến đây , tiện đường ghé qua doanh trại một chuyến, giải quyết dứt điểm vụ , cũng tiện thể xem Mạnh Lan Khê ở bên đó thích nghi ."

Nơi quả thực cách đại doanh của Bắc Nha cấm quân xa. Thiên Đăng và Thôi Phù Phong đều lên ngựa, cùng phi nước đại về phía đó.

Nào ngờ khi đến gần đại doanh, từ xa thấy một toán nhân mã đang phóng như bay từ trong trại , hướng về phía hẻm núi phía .

Lăng Thiên Thủy huýt sáo một tiếng, dẫn đầu toán quân thấy bèn vội vàng ngựa hành lễ: "Lăng Tư giai, xảy chuyện !"

Lời dứt, thấy Thiên Đăng bên cạnh, họ sực nhớ Lăng Thiên Thủy còn là Tư giai của họ nữa, đành ngượng ngùng đổi cách xưng hô: "Lăng Điển quân, Mạnh quân y xảy chuyện !"

Mạnh quân y trong miệng họ, đương nhiên là Mạnh Lan Khê.

"Có chuyện gì ?" Lăng Thiên Thủy lập tức đầu ngựa cùng họ chạy về phía hẻm núi, trầm giọng hỏi.

"Là tên loạn binh mà ngài sai thuộc hạ truy tìm đó, hôm nay cuối cùng cũng tin tức. Có phát hiện dấu vết xuất hiện bên bờ suối phía ." Đám binh lính chỉ về hẻm núi, gấp gáp : “ tên đó hung hãn vô cùng, đả thương hai của chúng , bản cũng thương. Mạnh quân y cùng đuổi theo cứu chữa, ai ngờ khinh địch, tên gian tặc đó gài bẫy bên hẻm núi. Mấy suýt rơi xuống vực, Mạnh quân y thì lạc mất trong lúc nguy cấp, đến giờ vẫn thấy về nên chúng thuộc hạ vội vàng điểm binh cứu viện."

Mạnh Lan Khê cũng là do Lăng Thiên Thủy đưa , là ứng cử viên phu quân của Huyện chủ Linh Lăng. Nếu xảy chuyện, Bắc Nha cấm quân khó mà ăn .

Không ngờ Mạnh Lan Khê mới xếp bút nghiên theo nghiệp võ quân doanh gặp t.a.i n.ạ.n thế . Mặt Lăng Thiên Thủy đanh , cùng đám Bắc Nha cấm quân phi ngựa như bay về phía hẻm núi.

Thiên Đăng lo lắng Thôi Phù Phong, cả hai cũng vội vàng đuổi theo.

Trên đường , Lăng Thiên Thủy quan sát địa thế hẻm núi từ xa, trong đầu tính toán đối sách. Khi đến bờ vực, trao đổi nhanh về phương vị với nhóm đang tìm kiếm, lập tức xác định tuyến đường Phùng Dực thể bỏ trốn.

Đang độ giao mùa xuân hè, trong núi mưa nhiều, chỉ nước hẻm núi dâng cao cuồn cuộn mà ngay cả đường núi hẹp cũng lầy lội trơn trượt, ngựa thể nữa.

Binh lính tản các ngả đường núi chia chặn đầu, còn Lăng Thiên Thủy thì tỉ mỉ quan sát dấu vết xung quanh.

Rất nhanh, tìm thấy một vệt cỏ rạp xuống, hình dáng vẻ như một vật hình vuông đè lên.

"Lúc Mạnh quân y tới đây mang theo hòm t.h.u.ố.c ?"

Sau khi nhận câu trả lời khẳng định, Lăng Thiên Thủy lập tức chọn vài tinh nhuệ, cùng theo dấu vết hòm t.h.u.ố.c lăn xuống, men theo khe núi xuống .

Ngay khi họ buộc dây thừng, bám những rễ cây, mảng cỏ ướt sũng để leo xuống tìm kiếm, một binh sĩ ngẩng đầu lên, chợt hét ngắn một tiếng: "Phía !"

Thiên Đăng ở phía cũng thấy tiếng hét, nhưng nàng xuống , chỉ thấy nhóm Lăng Thiên Thủy theo hướng tay chỉ của lính, ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng.

Nàng quanh, tìm một sườn dốc nhỏ chếch phía , bèn nhảy xuống, hạ thấp về phía đó.

Chỉ thấy giữa những bụi cây bên vách núi dựng , một vạt áo màu trắng ngà lóe lên, kéo giật vách đá.

Thiên Đăng lập tức dán mắt phía vách núi, bởi từ khi mất, Mạnh Lan Khê cũng thường xuyên mặc y phục màu trắng giống nàng.

Phía vách đá đó dường như một trống để chân. Chỉ thấy thấp thoáng khe hở rừng cây rậm rạp, một bóng đầu tóc rũ rượi đang lắc lư, điên cuồng xô đẩy một bóng mảnh khảnh mặc y phục màu trắng ngà mặt.

Đám binh lính thấy bèn hét lên: "Là Mạnh quân y và tên loạn binh !"

 

Loading...