THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 49: Hoa rơi vào tay ai

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:06:01
Lượt xem: 193

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là bữa đại tiệc cung đình đầu tiên kể từ khi loạn quân hoành hành, Đế Hậu trở về từ Phụng Thiên.

Bàn ghế sắp xếp theo thứ tự, cung nữ tấp nập. Kiệu của Thái hậu, Thái phi sắp tới, Hoàng hậu hiệu cho thể chỉnh trang dung nhan đợi ngoài điện, còn bà cho lui hết hầu, chỉ dẫn Thái t.ử lên lầu cao điện Tuyên Huy.

Thái t.ử tâm thần bất định, bên cửa sổ lầu cao, vô thức xuống .

Hoàng hậu đang gì. Bà đến bên cạnh Thái tử, theo hướng .

Gió lộng ngoài lan can thổi tung mái tóc mai và tà áo trắng của Thiên Đăng. Khuôn mặt cúi xuống và chiếc cổ thon dài của nàng tựa như đóa mẫu đơn trắng trong đêm tối, soi sáng thế gian mờ mịt, khiến lòng xao xuyến.

Hoàng hậu tán thưởng: "Phủ Xương Hóa Vương đời nào cũng sinh mỹ nhân. Bốn mươi năm , bộ quân đội Tây Bắc đều ca tụng phong thái của Xương Hóa Vương; hai mươi năm , Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa si mê thế t.ử Xương Hóa Vương, ép bỏ vợ mà ; giờ đây, Linh Lăng ngày một lớn khôn, so với cha ông càng thêm rực rỡ chói lòa. Đóa hoa nghiêng nước nghiêng thành của Trường An cuối cùng sẽ rơi tay ai."

quan sát vẻ mặt u sầu cúi gằm của Thái tử, cuối cùng chỉ : "Ứng viên phu quân của con bé, kẻ c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ít. Số mệnh dù thế nào nữa, đóa hoa cũng thể nở trong cung Đại Minh của chúng ."

Thái t.ử hiểu ý Hoàng hậu, chỉ lẩm bẩm hỏi: "Tại mẫu hậu giải quyết chuyện như ?"

"Trong cung Đại Minh , chỗ nào mà từng c.h.ế.t?" Hoàng hậu chẳng hề bận tâm: “Hơn nữa, đây là lựa chọn của chính phạm nhân. Làm việc sạch sẽ, thể giúp chủ nhân giải quyết rắc rối thì điều một chút, gánh vác lầm của ."

Bên , Thôi Phù Phong đang bước xuống thềm ngọc, tay bưng chiếc hộp gấm đựng bộ Cửu Thụ Kim Hoa, ngoái đầu hiệu với Thiên Đăng.

Ánh mặt trời tắm lên bóng hình họ. Họ cách vài bước chân, nhưng gió nhẹ thổi tung dải lụa mỏng nàng, thỉnh thoảng chạm nhẹ lướt qua hình dong dỏng như trúc non của , cũng giống như ánh mắt quấn quýt của họ, lúc gần lúc xa, mờ ám ẩn hiện.

Như con sâu răng sắc nhọn đang gặm nhấm tâm can, tê dại đau đớn. Thái t.ử nắm chặt khung cửa sổ, khớp xương trắng bệch vì siết quá mạnh.

"Mẫu hậu về phía cô bà và Phù Ngọc ?"

"Bổn cung về phía ai, cũng chẳng quan tâm đúng sai, chỉ chọn cách giải quyết thỏa đáng nhất." Hoàng hậu xuống trong lầu, lạnh lùng : “Dù chân tướng là gì, thể diện của Hoàng cô mẫu, danh tiếng của Thái t.ử phi tương lai đều gìn giữ cẩn thận, cần thiết vì chút chuyện nhỏ mà to chuyện."

Thái t.ử , bóng dáng Thiên Đăng và Thôi Phù Phong dần xa nữa: "Danh tiết của Linh Lăng, vận mệnh cả đời của nàng , chỉ là chuyện nhỏ ?"

"Phải." Hoàng hậu trả lời dứt khoát, cho phép nghi ngờ: “Hơn nữa, vì chuyện nhỏ mà con dám bỏ bê triều chính chạy đến đây vì nó, cũng khiến mẫu hậu thất vọng."

Thái t.ử mím chặt môi, một lời.

"Con cũng thấy đấy, Linh Lăng giờ trưởng thành, thông minh quyết đoán, trong lúc nguy cấp cũng thể một phá vỡ vòng vây, con bé cần sự giúp đỡ của con." Giọng Hoàng hậu trở nên lạnh lẽo, đưa tay gõ nhẹ lên khung cửa sổ, ngăn cách thứ bên ngoài.

"So thì một Thái t.ử như con khiến mẫu hậu thất vọng. Tại Đại Trưởng Công chúa và Xương Ấp đột nhiên gây khó dễ cho Linh Lăng? Đương nhiên là vì con hành xử sai lệch, khiến họ cảm thấy nguy cơ. Triều đình thể nổi sóng gió nữa, vị trí Trữ quân và Hoàng hậu tương lai thể sai lệch. Tránh xa Linh Lăng mới là cách bảo vệ nhất con dành cho nó. Yển nhi, Phụ hoàng và Mẫu hậu đều mong con giữ đúng quy tắc, đừng để lộ những tâm tư nên để khác vọng đoán lung tung nữa!"

Kiệu của Thái hậu, Thái phi đang đến gần. Thiên Đăng và đang đợi thì cảm thấy tay áo ai đó kéo nhẹ, tiếp theo là tiếng gọi trẻ con khe khẽ: "Huyện chủ tỷ tỷ."

Thiên Đăng cúi xuống , phía chui một đứa trẻ mặc áo lông nách cáo đỏ rực, lớp lông đỏ tươi ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh trắng trẻo như ngọc, cực kỳ đáng yêu, là con trai thứ tư của Quang Vương - Lý Tư.

Nhìn thấy đứa trẻ thông minh xinh xắn , nỗi nặng nề trong lòng Thiên Đăng vơi vài phần. Nàng cúi xuống chào bé: "Tiểu Thế t.ử hôm nay cũng cung ?"

Lý Tư gật đầu: "Vâng ạ, hai ngày nữa và phụ vương Lạc Dương , hôm nay đến từ biệt Thái hậu, Thái phi. Các cụ giữ dùng bữa trong cung, nhưng chạy nhanh hơn các cụ!"

Chỉ vài câu , kiệu dừng, nội thị đỡ Thái hậu, Thái phi lên thềm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-49-hoa-roi-vao-tay-ai.html.]

Lý Tư chạy về bên cạnh Dương Thái hậu, còn Thiên Đăng cùng quỳ xuống hành lễ, Hoàng hậu cũng dắt Thái t.ử đón.

Yến tiệc linh đình, nghi thức chúc tụng rườm rà phức tạp. Cứ cách hai món ăn là một vòng nâng chén chúc tụng, kính xã tắc, tế tiên liệt, chúc mừng triều đình dẹp loạn xong chúc sang năm mùa màng bội thu...

Khi Thôi phu nhân tháp tùng Thái hậu xuống chúc rượu, thấy Thiên Đăng còn nhỏ hiểu mánh khóe tiệc tùng, bèn lén dúi cho nàng hai chiếc khăn tay, hiệu ngầm rằng ai cũng thế cả, nàng cần thật thà quá.

May mà Thiên Đăng đang chịu tang , trong cung chuẩn rượu chay cho nàng, cộng thêm sự chỉ điểm của Thôi phu nhân, uống hai ngụm nhổ khăn, nên cũng cầm cự .

Đợi khi tiệc tàn, cung nữ bưng nước thơm hoa hồng lên, lượt ném khăn thấm rượu giặt vắt khô, lau mồ hôi và son phấn, ý nhị.

Thiên Đăng chạnh lòng, nghĩ thầm chắc chắn cũng những mánh khóe riêng tư của các phu nhân, chỉ tiếc bà kịp dạy nàng qua đời, đành nhờ Thôi phu nhân lén chỉ điểm.

Nàng về phía Thôi phu nhân đang tiếp chuyện Thái hậu. Thôi phu nhân cũng đang quan tâm về phía nàng, trò chuyện với các Thái hậu, Thái phi mỉm với nàng.

Giữa rừng gấm vóc lụa là, chỉ Thôi phu nhân là quốc sắc thiên hương, diễm lệ nhất.

Thiên Đăng gật đầu cảm ơn bà, cùng các mệnh phụ từ biệt hậu phi, theo cung nhân khỏi điện Tuyên Huy.

Đám mây đen u ám suốt buổi sáng cuối cùng cũng hóa thành những bông tuyết bay lả tả, rơi rải rác xuống cung Đại Minh.

Non nước lầu gác phủ một lớp tuyết mỏng, tựa như tiên cung thần các, cách biệt trần gian.

Khi đến bên lan can đá ngọc thạch, Thiên Đăng vẫn kìm xuống .

Nước hồ Thái Dịch vỗ nhẹ bậc đá. Trên bờ hồ lát đá xanh rộng rãi bằng phẳng còn t.h.i t.h.ể của nữ quan . Các nội thị sớm múc nước hồ dội sạch vết máu. Đợi tuyết rơi thêm một lúc nữa, dấu vết sẽ biến mất vĩnh viễn.

Sự của một sinh mạng cũng giống như ánh sáng lấp lánh mặt nước, lóe lên trong chốc lát tan biến, chẳng ai để ý.

Nàng bên lan can hồi lâu, mặc cho tuyết lạnh rơi đầy tóc, đầy cổ.

Nếu hôm nay nàng lật ngược âm mưu chỉ trích ngay tại triều đường, liệu biến mất khỏi thế gian là nàng ?

Ít nhất, cái tên của nàng sẽ đóng dấu nhục nhã, phủ Xương Hóa Vương cũng sẽ trở thành trò cho thiên hạ, cả đời nàng còn mặt mũi nào ai nữa.

Và sự thù hận của Cáo Quốc Công chúa cùng Xương Ấp Quận chúa đối với nàng tuyệt đối sẽ vì cái c.h.ế.t của nữ quan mà tan biến, Hoàng hậu và Thái t.ử cũng thể lưng nàng nữa.

Trong cơn mưa gió bão bùng định mệnh , nàng thể cầu cứu là ai, thể là ai?

Ánh mắt nàng vô thức trong điện, về phía Thôi phu nhân đang vây quanh.

Cháu gái Thái hậu, phu nhân Thị trung. Người con gái của dòng họ Dương Hoằng Nông gả dòng họ Thôi Bác Lăng đầu các gia tộc, sinh hạ đứa con trai độc nhất vô nhị cho Tể tướng đương triều. Trên Thôi phu nhân toát lên một khí chất ung dung từng trải qua sương gió, khiến hình dung cuộc đời êm đềm của bà.

Thiên Đăng thầm nghĩ, nếu nàng gả cho Thôi Phù Phong, tương lai nàng liệu thể cuộc đời như ?

Nàng thể cắt đứt sự phiêu bạt, chia tay khổ đau bi thương, sở hữu một đời bình yên hạnh phúc như Thôi phu nhân chăng?

 

Loading...