THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 48: Tiến triển

Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:56
Lượt xem: 175

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng Lăng Thiên Thủy tới. Đôi mắt sắc bén của dừng nàng, nheo quan sát, giống như một con mãnh thú đang đ.á.n.h giá con mồi nhỏ bé lạc lãnh địa của .

Rõ ràng chẳng gì, nhưng thở nóng rực đêm qua như bất ngờ ập tới, một cảm giác choáng váng khó tả xộc thẳng lên đỉnh đầu, khiến lòng bàn tay nàng bất giác rịn mồ hôi.

Nàng mặt chỗ khác, cố gắng che giấu sự bối rối trong lòng: "Sao đến đây?"

"Ta đến thắp cho Mạnh phu nhân nén nhang." Hắn rõ ràng thấy cuộc đối thoại giữa nàng và bà lão, bèn hỏi: “Kim Kính Đình là thế nào?"

Thiên Đăng bình tĩnh , giải thích: "Trong di vật của Mạnh phu nhân một miếng ngọc bội khắc dòng chữ 'Tương khan lưỡng bất yếm' (Nhìn mãi chán), câu tiếp theo hẳn là 'Duy hữu Kính Đình sơn' (Chỉ núi Kính Đình)."

"Nga Mi, Kính Đình..." Hắn đương nhiên tên thời con gái của Mạnh phu nhân, trầm ngâm một lát hỏi: “Vậy là cặp ngọc bội là một đôi, Nga Mi chỉ Mạnh phu nhân, còn Kính Đình... chắc là tặng ngọc bội cho bà ?"

Thiên Đăng gật đầu đồng tình. nghĩ , nàng thấy Mạnh phu nhân qua đời, chuyện quá khứ của bà cũng nên chôn vùi theo năm tháng, cần gì khơi lưng khuất?

Thế là nàng chỉ : "Thực chỉ để tâm việc Mạnh Lan Khê giấu miếng ngọc bội đó trong Vương phủ thôi. Giờ xem chắc là liên quan đến chuyện riêng tư của Mạnh phu nhân, thì thôi bỏ , cần truy cứu những chuyện nữa."

"Ừ, c.h.ế.t hết, nhắc cũng ." Lăng Thiên Thủy sắc mặt đổi, ừ một tiếng thẳng trong.

Mạnh Lan Khê đau buồn quá độ, dìu hậu đường, tựa quan tài nghỉ ngơi.

Thiên Đăng theo Lăng Thiên Thủy đến linh cữu, thấy linh vị sửa xong đặt lên bàn thờ.

Sơn đen che phủ kỹ, nét bút của Mạnh Lan Khê cũng cố gắng mô phỏng theo chữ cũ, hai chữ "Nga Mi" ngay ngắn, dấu vết sửa chữa nào.

Lăng Thiên Thủy thắp hương cho Mạnh phu nhân, đầu thấy Thiên Đăng cứ chằm chằm linh vị đó, bèn cũng , hỏi: "Sao thế?"

Thiên Đăng : "Cái linh vị ... nãy chữ đó sai, Mạnh Lan Khê sửa ."

Lăng Thiên Thủy quan sát, hiểu ý nàng thì Thiên Đăng lẩm bẩm bên cạnh: "Sửa ... bôi bỏ bộ Nữ, thêm bộ Sơn..."

Lần ngay cả Thôi Phù Phong bên cạnh cũng điều bất thường, chằm chằm chữ "Nga" , định hỏi thì thấy mắt Thiên Đăng sáng lên, dường như điều gì quan trọng hiện mắt nàng, khiến nàng bất chợt thấu một thế giới khác.

"Bôi sửa..." Lăng Thiên Thủy và Thôi Phù Phong , rõ ràng cũng nghĩ đến cùng một điều: “Chẳng lẽ ý nàng là chữ Trịnh Quân Sơn để ?"

Thiên Đăng gật đầu: "Xem chữ đó là manh mối của tất cả chuyện, là chìa khóa phá giải vụ án, cũng là danh tính của hung thủ."

Lăng Thiên Thủy ngờ vực: "Chữ linh vị thể dùng sơn đen che , nhưng chữ c.h.ế.t đất thì dùng cái gì che đậy ? Trên đó tuy dấu vết đế giày của hung thủ bôi qua, nhưng vì m.á.u và mực đều khô nên tác dụng."

Thôi Phù Phong nhớ chữ đó, cũng khẽ cau mày: "Đối chiếu với chữ bài tập hàng ngày của Trịnh Quân Sơn, đó quả thực là chữ chấm m.á.u và mực lúc lâm chung, cấu trúc chữ và thói quen nét bút đều trùng khớp."

Thiên Đăng bận tâm đến sự nghi ngờ của họ, quả quyết : "Nếu nét chữ thể bôi sửa thì thông tin để đương nhiên cũng thể đổi. Chỉ là thủ pháp của khá khéo léo, tạm thời che mắt chúng mà thôi."

Hai đàn ông mặt im lặng . Lăng Thiên Thủy liếc Mạnh Lan Khê trong hậu đường, hỏi câu hỏi quan tâm nhất: "Vậy là chữ 'Lan' đại diện cho Mạnh Lan Khê sửa đổi?"

Thiên Đăng khẳng định: "Phải! Ta nắm chắc phần thắng, chỉ còn vài điểm nghi vấn nhỏ cần đến Quốc T.ử Giám kiểm chứng đôi chút."

Sau khi bái tế Mạnh phu nhân, Thiên Đăng lập tức đến Quốc T.ử Giám.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-48-tien-trien.html.]

Bị quan phủ lục soát mấy , Kim gia treo thưởng hậu hĩnh cho gà bay ch.ó sủa, Tế tửu, Tiến sĩ và các phu t.ử ở Quốc T.ử Giám thấy Đại Lý Tự Thiếu khanh dẫn một đám lục soát, nước mắt chỉ chực trào .

Tế tửu đích đến hỏi: "Thôi Thiếu khanh, vụ án vẫn xong ? Chỗ chúng vất vả lắm mới thoát nước, dọn dẹp sạch sẽ phòng ốc, mới khôi phục giảng dạy bình thường..."

Thôi Phù Phong Thiên Đăng, hỏi xem cần lục soát lớp học .

Thiên Đăng trấn an: "Yên tâm, chúng chỉ xem phòng ngủ của Trịnh Quân Sơn và lối hẹp ở kho sách thôi, tuyệt đối ảnh hưởng đến trật tự giảng dạy, các vị cứ tiếp tục như thường."

Các phu t.ử thở phào nhẹ nhõm, giục đám học trò hóng hớt mau về lớp. Thiên Đăng thấy Thương Lạc trong đám đông cứ kiễng chân ngóng về phía , bèn vẫy tay với , bảo: "Học hành cho t.ử tế , đừng đây hóng chuyện nữa!"

Nàng đang để tang, cũng đội mũ màn, nhưng Thương Lạc cần mặt, giọng điệu là nàng trách .

Cậu mà chạy tót đến bên cạnh nàng, hớn hở : "Huyện chủ, Thôi Thiếu khanh! Báo cho hai một tin vui!"

Thiên Đăng thời gian tán gẫu với , chỉ thuận miệng hỏi: "Sao thế?"

"Hôm qua phu t.ử kiểm tra bài vở, cuối cùng cũng nhất ! Vừa nãy phu t.ử còn lời khen cho nữa!" Thương Lạc vui mừng với Thôi Phù Phong: “Phù Phong ca, giỏi quá! Năm điều khoanh vùng cho trúng tới ba điều! Đệ báo tin mừng cho cha ngay, chắc chắn Vương phủ, rời xa Huyện chủ nữa !"

"Thật ?" Thiên Đăng khen , ngẩng đầu thấy Giản An Đình đám đông.

Hắn trầm lặng, bình thản, giống như Vu Quảng Lăng, ánh mắt nàng như một chú hươu hiền lành bên suối tán chuối, chút xâm lược.

Thiên Đăng lẳng lặng , thấy cúi chào từ xa, bèn gật đầu đáp lễ qua lớp màn che.

Đợi Giản An Đình và khỏi, Thiên Đăng mới với Thương Lạc: "Ta bảo mà, chỉ cần nỗ lực thì sẽ thua kém ai cả, chẳng thắng Giản An Đình ?"

Nhắc đến chuyện , Thương Lạc vẻ buồn bực, gãi đầu : "Thực thắng cũng vẻ vang lắm, vì hai hôm Giản An Đình thức trắng đêm cùng cha khảo sát đê điều, lúc thi còn đang vẽ mấy cái hình quái dị, nên bài thi của hủy bỏ."

"Hình quái dị?" Thiên Đăng bóng lưng Giản An Đình, vẫn đang suy nghĩ. Thôi Phù Phong hỏi thêm Thương Lạc vài câu giải thích: "Chắc là bản đồ trị thủy mà Bộ Công yêu cầu. Nghe nhà họ Giản truyền thống gia học, am hiểu việc trị thủy. Giản Thái Bình năm xưa cũng vì thế mà điều về kinh. Giản An Đình chắc là giúp cha cùng trị thủy, sớm sửa xong chỗ vỡ đê sông Vị."

Nhớ đến dòng nước lũ cuồn cuộn cuốn trôi tất cả, Thiên Đăng cũng than: "Đê vỡ, sửa xong trong thời gian ngắn đương nhiên dễ dàng, thảo nào chẳng màng đến việc học."

Thương Lạc ủ rũ: "Vâng... tuy là chuyện với , nhưng nghĩ đến cả thành Trường An ngập, cũng chẳng vui nổi."

Thiên Đăng vỗ đầu , : "Đi học , bọn đến đây tra án, đừng theo."

"Vâng, tóm bên cạnh Huyện chủ !" Cậu với nàng, sờ sờ chỗ nàng vỗ, tai đỏ lên. Đi hai bước, đầu vẫy tay với nàng mới chạy biến.

Lăng Thiên Thủy dáng vẻ nhảy chân sáo của , hỏi Thiên Đăng: "Hắn bao nhiêu tuổi ?"

Thiên Đăng buột miệng: "Còn nhỏ, mới mười ba."

Hắn trầm ngâm: "Mười ba, nhỏ ."

Thiên Đăng khó hiểu một cái, ý gì. Hắn chỉ nàng qua lớp voan mỏng một thoáng, về phía khu ký túc xá phía : "Đi thôi."

 

Loading...