THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 47: Nga Mi Kính Đình

Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:55
Lượt xem: 184

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Đăng đàn ông mặt, nhất thời gì.

Chiếc áo dài màu trắng ngà càng tôn lên khuôn mặt như ngọc sáng ngời, dịu dàng của . Ánh mắt nàng trong veo, chút vẩn đục, cũng chẳng hề vẻ ngượng ngùng đỏ mặt như lỡ lời.

Vị công t.ử thanh tao cao quý nuôi dưỡng trăm năm của thế gia vọng tộc , lúc nào cũng thản nhiên những lời kinh thiên động địa, khiến tim đập chân run, còn thì cứ dửng dưng đáng ghét như ?

Nàng vội vàng tránh ánh mắt chăm chú của , cúi đầu mím môi im lặng hồi lâu mới chợt nghĩ: nhưng lúc đó trong danh sách ứng cử viên phu quân của , chỉ tay đám đó thể bao gồm cả ?

Hơn nữa, theo lời thì chỉ tay mười lận ?

Người cuối cùng đó...

Người đó...

Hình ảnh điên cuồng ôm chặt lấy đêm qua ùa về, nàng hổ c.h.ế.t, dám nghĩ tiếp nữa, lưng chạy trốn trong linh đường.

Mạnh Lan Khê lóc quá độ, quỳ linh cữu mà liêu xiêu sắp ngã. Thiên Đăng dâng hương xong, đến bên cạnh định an ủi vài câu, nhưng sinh ly t.ử biệt, bản nàng cũng mới mất , nhất thời chẳng mở lời thế nào.

Mấy bà v.ú ở hậu đường thu dọn xong di vật của Mạnh phu nhân, lúc bưng từng món đến linh cữu để Mạnh Lan Khê quyết định xem cái nào bỏ quan tài tùy táng, cái nào đem đốt.

"Những thứ khác thì , chỉ miếng ngọc bội trông vẻ giá trị, xử lý thế nào đây?"

Các bà v.ú cầm một miếng ngọc bội bạch ngọc mỡ cừu hỏi Mạnh Lan Khê.

Mạnh Lan Khê đưa đôi tay run rẩy nhận lấy miếng ngọc, chằm chằm nó hồi lâu.

Thiên Đăng ngay cạnh , thấy miếng ngọc chạm khắc hình núi non trùng điệp, chân trời điểm xuyết vài áng mây và cánh chim bay, ý cảnh sâu xa.

Góc miếng ngọc khắc một dòng chữ nhỏ, là một câu thơ năm chữ: "Tương khan lưỡng bất yếm". (Nhìn mãi chán).

Xem miếng ngọc và miếng ngọc tìm thấy tối qua là một đôi. Thiên Đăng thầm nghĩ. Miếng to và dày hơn, hợp với nam giới; miếng nhỏ nhắn tinh xảo hơn, chắc là của nữ giới.

Chỉ giọng Mạnh Lan Khê run run : "Ta khi loạn lạc, trộm cướp nổi lên như ong, đào mồ cuốc mả chuyện ác nào . Miếng ngọc ... đừng tùy táng nữa..."

Nói đến chữ "táng", nỗi đau thương tột cùng dâng lên, Mạnh Lan Khê thở dốc, tay nắm chặt miếng ngọc suýt ngất xỉu.

Phường chính bên cạnh vội vàng đỡ lấy , dìu lên sập nghỉ ngơi để lấy .

Hắn chóng mặt hoa mắt, hai mắt lờ đờ, thứ mắt đều nhòe .

Trong thế giới méo mó hư ảo , vật đều phủ lên một lớp ánh sáng chói lòa. Sau những bóng chập chờn, một dáng hình quen thuộc bao bọc bởi vầng hào quang trùng khớp với bóng dáng con gái cách tấm rèm trong đầu gặp gỡ.

Huyện chủ... nàng đến , đến thăm một kẻ t.h.ả.m hại tay trắng như .

Mạnh Lan Khê nàng chăm chú. Tầm nhòe lệ dần trở nên rõ ràng, thấy khuôn mặt thanh tú thoát tục của nàng hiện chân thực giữa thế giới hư ảo.

Hắn cũng thấy sự quan tâm và lo lắng trong mắt nàng. Trong khoảnh khắc , trái tim trống rỗng cô đơn của như lấp đầy bởi sự ấm áp từ nàng. Nước mắt vốn cố kìm nén trào , ngăn .

Thấy cứ ai oán như con thú nhỏ bỏ rơi nơi hoang dã, Thiên Đăng đành lòng, đưa mắt cầu cứu Thôi Phù Phong.

Thôi Phù Phong đến gần hạ giọng an ủi Mạnh Lan Khê: "Lệnh đường gặp chuyện bất hạnh quả thực khiến đau lòng. nay ngươi hàm oan giải, nếu bi thương quá độ, đợi ngày chân tướng đại bạch?"

Hắn là Thiếu khanh Đại Lý Tự, chủ trì vụ án , nhắc đến hai chữ "hàm oan" tức là ngầm báo cho Mạnh Lan Khê vụ án hy vọng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-47-nga-mi-kinh-dinh.html.]

Mạnh Lan Khê trong cơn mê man ngẫm nghĩ ý nghĩa lời của , hiểu chứ. lúc tai mắt đông đúc, đương nhiên thể lên tiếng, chỉ dậy vái chào thật sâu với Thôi Phù Phong và Thiên Đăng, nhào đến linh cữu , quỳ xuống dập đầu nữa, ôm chặt linh vị lòng, nghẹn ngào nức nở.

Đợi qua cơn xúc động, Phường chính mới lấy linh vị từ trong lòng đặt lên bàn thờ.

Mạnh Lan Khê ngẩng đầu linh vị hồi lâu, bỗng sững , lê đầu gối đến lấy xuống, dùng tay áo lau tro hương bên , chằm chằm chữ , lắc đầu lẩm bẩm: "Viết sai , tên ... tên ."

Thiên Đăng ngạc nhiên, kỹ thì thấy linh vị sơn đen dòng chữ vàng nắn nót: "Cố Mạnh môn tiên tỷ húy Nga Mi chi linh vị."

*Linh vị của quá cố nhà họ Mạnh tên húy là Nga Mi.

Ngón tay Mạnh Lan Khê vuốt ve hai chữ "Nga Mi", giọng nghẹn ngào: "Tên sai ."

Phường chính bước tới xem, ngạc nhiên : "Chẳng lệnh đường tên là Nga Mi ? Hàng xóm láng giềng đều gọi bà như thế mà."

Mạnh Lan Khê đáp: "Mẹ sinh ở núi Nga Mi vùng đất Thục, vì nhớ quê hương nên lấy tên Nga Mi để tưởng nhớ, cho nên là chữ 'Nga' (峨 ) bộ Sơn, bộ Nữ."

"Ra là thế. Ta bảo linh vị để ngươi , nhưng nhà họ Mạnh vội vàng cho xong chuyện nên qua loa, nhất thời sơ suất." Phường chính linh vị : “Cũng may chỉ là sai sót nhỏ, sửa ngay là ."

Mạnh Lan Khê lẳng lặng gật đầu. Bên ngoài mượn sơn đen của phường bán đồ tang lễ mang . Hắn ôm linh vị , cẩn thận hạ bút, dùng sơn đen tô bộ Nữ chữ "Nga". Đợi sơn khô, quả nhiên tiệp màu với xung quanh, lấy bút chấm sơn vàng, thêm bộ Sơn .

Nga Mi.

Thiên Đăng nét chữ thanh thoát của , hai chữ Nga Mi, trong lòng bỗng nhớ đến đôi ngọc bội .

Thục quốc đa tiên sơn, Nga Mi mạc nan thất.*

*(Nước Thục nhiều núi tiên, Nga Mi thật khó sánh).

Tương khan lưỡng bất yếm, duy hữu Kính Đình sơn.*

*(Nhìn mãi chán, chỉ núi Kính Đình).

Ngọc bội của nam giới khắc câu thơ ám chỉ tên Mạnh phu nhân. Chẳng lẽ miếng ngọc bên cạnh Mạnh phu nhân là ám chỉ tên cha Mạnh Lan Khê là Kính Đình?

nếu là di vật của cha, tại Mạnh Lan Khê mang theo bên Vương phủ, nhưng cho ai xem mà lén lút giấu ở nơi kín đáo như thế, còn động tay động chân để bảo vệ?

Thấy các bà v.ú cầm quần áo của Mạnh phu nhân định tản , Thiên Đăng bước cửa, giả vờ như vô tình theo một bà lão đẫy đà phúc hậu, bắt chuyện hỏi: "Bà ơi, bà chuyện về Mạnh Kính Đình ?"

Bà lão ngạc nhiên, chần chừ quan sát nàng hỏi: "Không cô nương Mạnh Kính Đình là vị lang quân nào?"

Thiên Đăng thấy bà , bèn bộ suy nghĩ: "Là vị lang quân tên Kính Đình , họ gì nhỉ..."

Bà lão sực nhớ : "Là Kim lang quân ? Mấy năm đến thường xuyên lắm, Mạnh nương t.ử gọi như thế mấy , sai ."

"À đúng , Kim Kính Đình..." Thiên Đăng giả vờ chợt nhớ : “Hắn giờ đang ở ?"

"Ai cái gã đàn ông bạc tình bạc nghĩa c.h.ế.t ở xó xỉnh nào , hừ!" Bà lão nhổ toẹt một cái: “Lúc mặn nồng thì dính như sam, đeo bám Mạnh phu nhân rời, đến lúc phủi tay thì trở mặt nhận , chẳng thấy tăm nữa. Cả đầy bệnh tật của Mạnh phu nhân , hơn nửa là do đấy!"

Thiên Đăng theo bà lão rời , đang trầm ngâm đầu thì thấy Lăng Thiên Thủy đang sải bước tới từ phía bên con hẻm.

Những chuyện mập mờ thể cho ai tối qua, nàng rõ ràng giả vờ mất trí nhớ để lấp l.i.ế.m cho qua, nhưng khoảnh khắc thấy , những ký ức bỗng ùa về trong lòng, khiến da đầu nàng tê dại, há miệng thốt nên lời.

 

Loading...