THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 46: Ràng Buộc
Cập nhật lúc: 2026-02-04 07:30:27
Lượt xem: 145
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ta hiện là Tư giai của Thần Sách quân, cấp tin tưởng, ủng hộ, là trực tiếp liên lạc với Sóc Phương quân. Xin Quận chúa cho , tại triều đình đột ngột điều về vương phủ Điển quân?”
“Chẳng đây là chuyện ?” Thiên Đăng vốn chuẩn tâm lý cho cuộc đối đầu , nàng bình thản đáp: “Từ Tư giai lục phẩm lên tới Điển quân ngũ phẩm, chúc mừng Lăng Điển quân thăng quan tiến chức mới đúng.”
Lăng Thiên Thủy nhướng mày, giọng lạnh lẽo hẳn : “Nếu xem chỉ còn cách đến Bộ Binh cho rõ ràng, yêu cầu thu hồi lệnh điều động thôi.”
“Rồi đó thì ? Huynh định tiếp tục ở Bắc Nha cấm quân cho đến ngày phận bại lộ, xử theo quân pháp ?”
Lăng Thiên Thủy khựng , bước chân định rời treo lơ lửng giữa chừng. Hắn đầu nàng. Dưới bóng cây xanh thẳm, Thiên Đăng thẳng mắt , giọng tuy thấp nhưng vô cùng đanh thép: “Huynh nghĩ xem, tại đến Mạnh gia? Tại đòi công bằng cho Mạnh phu nhân? Chẳng lẽ chỉ vì bà là ân nhân của thôi ?”
Lăng Thiên Thủy mấp máy môi, mãi mới thốt ba chữ: “Tại chứ?”
“Bởi vì Lăng Thiên Thủy, càng biểu của Kỷ Lân Du. Huynh đến Trường An, bước chân phủ của , mục đích là vì Mạnh Lan Khê... đứa cùng khác cha của , đúng ?”
Lông mi Lăng Thiên Thủy khẽ run lên, cơ hàm bướng bỉnh siết chặt, chọn cách im lặng.
Thiên Đăng hạ thấp giọng thêm một tông: “Mạnh phu nhân là ruột của . Chỉ vì sinh ở Tây Bắc, còn bà về Trung Nguyên, nên hai bao năm qua mới thể nhận .”
Bí mật chôn giấu nơi đáy lòng bấy lâu nay đột ngột phơi bày, ngẩn trong giây lát, cuối cùng cũng phủ nhận: “Nàng từ bao giờ?”
“Ta cảm giác từ lâu, nhưng cách đây lâu mới dám khẳng định.” Thiên Đăng đưa tay chạm nhẹ hai bên má , khẽ bảo: “Huynh một cái xem nào?”
Lăng Thiên Thủy hiểu ý nàng, lúc cũng chẳng tâm trí mà , chỉ mím chặt môi. Thế nhưng chính biểu cảm bất lực khiến dấu vết của đôi lúm đồng tiền hiện thấp thoáng, giảm hẳn vẻ sát khí thường ngày.
Chẳng trách bao giờ chịu mặt ngoài. Với đôi lúm đồng tiền dịu dàng mê như thế, thể uy h.i.ế.p đám binh sĩ trướng?
Nhìn đôi lúm đồng tiền thoáng hiện , Thiên Đăng chợt nhớ đến Mạnh phu nhân. Dù chỉ gặp một trong đêm mưa buồn bã đó, nhưng nàng nhận giữa Mạnh phu nhân, Mạnh Lan Khê và Lăng Thiên Thủy luôn một sợi dây liên kết vô hình từ trong m.á.u mủ.
Thiên Đăng thở dài, nhẹ giọng hỏi: “Huynh từng Mạnh phu nhân ơn lớn với . Lúc đó hiểu, nhưng giờ nghĩ mới thấy, đó là ơn sinh thành.”
Lăng Thiên Thủy im lặng đáp.
“Thế nên đêm đó mới xuất hiện bên cạnh bà nhanh đến và cũng tận tình chăm sóc bà lúc lâm chung. Vì là đứa con bà để Tây Bắc khi tái giá với cha của Mạnh Lan Khê.”
Nói đoạn, ánh mắt Thiên Đăng sự xót xa, chút trách cứ: “ nên vì bù đắp cho mà mạo danh Bắc Nha cấm quân, càng tự ý giả mạo thư tín của Sóc Phương quân. Huynh nếu chuyện lộ , quân pháp sẽ dung tình ?”
“Chuyện nhỏ đáng ngại.” Lăng Thiên Thủy cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu hờ hững: “Ta dám đến đây thì tự khắc kế thoát hảo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-46-rang-buoc.html.]
“Vậy là đoán đúng , vốn là nhân vật quan trọng trong Sóc Phương quân. Nếu , với tài năng của , họ thể dễ dàng tiến cử về đây chỉ để một Tư giai lục phẩm?”
Nói đến đây, Thiên Đăng xoáy , nghi vấn bấy lâu nay: “Phải chăng Sóc Phương quân giao trọng trách cho , và còn gánh vác nhiệm vụ khác? Ví dụ như việc trở thành phu quân dự tuyển của , cũng trong kế hoạch của các ?”
Từ nhỏ nàng phụ và tổ phụ nhiệm vụ kiềm chế Sóc Phương, vì thế nàng hiểu rõ Lâm Hoài Vương ở Tây Bắc đang nắm binh tự trọng khiến triều đình đau đầu thế nào. Sau vụ binh biến , Thánh thượng hết sức tin tưởng Bắc Nha cấm quân, còn phái cả hoạn quan tín đến giám sát, rõ ràng là đặt Bắc Nha lên các cánh quân khác. Việc Lâm Hoài Vương cài đây để thám thính tình hình cũng là điều dễ hiểu.
“Không .” Lăng Thiên Thủy thẳng mắt nàng, trả lời chút do dự: “Trước khi rời Sóc Phương, từng nghĩ sẽ ngày trở thành phu quân của nàng.”
Có lẽ chính định mệnh âm thầm đẩy đưa, khiến sự tình cờ và tất yếu đan xen, đưa và nàng đến vị trí hiện tại.
“Ban đầu, quân đội định cử Lăng Thiên Thủy thật đến để thám thính tình hình. Hắn cũng liên lạc với để nhận tổ quy tông. ngay lúc khởi hành, trong một trận chạm trán, hy sinh để bảo vệ , bản khi đó cũng thương. Tây Bắc khắc nghiệt cho việc bình phục, nhân lúc thể trận, mượn danh tính của để về Trường An. Một là để dưỡng thương và quan sát tình hình, hai là gặp xa cách gần hai mươi năm, nếu thể thì sẽ giúp đỡ bà . Chỉ tiếc là... khi gặp , là ngày t.ử biệt.”
Nói đến đây, giọng nghẹn , đôi bàn tay siết chặt run rẩy. Nhớ biểu cảm đau thương của trong đêm đầu tiên gặp mặt, Thiên Đăng cũng cầm lòng, sống mũi cay cay.
"Cây lặng mà gió chẳng đừng, con phụng dưỡng mà cha chẳng còn", cả hai đều mang nỗi đau giống . Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay đang nổi đầy gân xanh của , khẽ vuốt ve an ủi, đợi bình tâm .
Hồi lâu , nàng mới hỏi: “Năm đó... tại bỏ theo cha của Mạnh Lan Khê?”
“Vì bà chỉ là một thị phận thấp kém. Chính thê của cha con nên sinh ghi danh tên bà . Đến năm sáu tuổi, tình cờ bàn tán mới phụ nữ luôn im lặng mỉm , lúm đồng tiền giống hệt mới là ruột... Sau khi chủ mẫu phát hiện thì thể dung thứ cho bà, nhân lúc cha vắng bày kế hãm hại đem bán bà cho một thương gia phương xa...”
Thiên Đăng im lặng lắng , cảm nhận vết thương sâu hoắm trong lòng ... một bí mật mà tưởng như sẽ mang theo xuống mồ.
“Lúc đó chẳng thể cầu xin ai, chỉ lẻn chuồng ngựa, đ.á.n.h cắp một con ngựa đuổi theo. Ta liều mạng, một một ngựa theo dấu vết bầu trời đầy , băng qua đại mạc để tìm bà...”
Hắn vốn luôn vững chãi như cây tùng, mà lúc kìm nén cảm xúc, giọng run run kể chuyện cũ của mười tám năm , hốc mắt đỏ hoe.
Thiên Đăng kìm lòng , nàng dang tay ôm lấy , khẽ vỗ về lên lưng. Nàng ôm lấy hình cao lớn của , nhưng cảm giác như đang ôm lấy đứa trẻ sáu tuổi đau khổ và bất lực năm nào.
Mọi hàng phòng thủ kiên cố nhất của dường như sụp đổ nỗi đau, vùi mặt vai nàng. Hơi thở nặng nề phả lên cổ nàng, khiến trái tim Thiên Đăng khẽ run rẩy. Hơi nóng từ thở thấm qua lớp áo mỏng, làn da nàng nóng bừng.
Trong khoảnh khắc , chính nàng là che chở cho , dùng vòng tay nhỏ bé của để an ủi bé năm xưa chạy theo bóng dải ngân hà.
Rất lâu , khi nhịp thở của dần định, nàng mới khẽ hỏi: “Sau đó... đuổi kịp ?”
“Đuổi kịp , nhưng tiếc là muộn một bước...” Giọng thì thầm như mê sảng, chất chứa nỗi hối hận vô bờ và cả sự thù hận căm phẫn: “Ta sẽ g.i.ế.c sạch bọn chúng, tất cả...”