THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 46: Bái tế
Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:54
Lượt xem: 180
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Đăng cầm bát cháo sữa uống một ngụm để lấy , cố gắng cho đầu óc đang cuồng vì ấm trở nên tỉnh táo.
lúc đó, bên tai bỗng vang lên một tiếng "cạch" khiến nàng giật thon thót.
Quay , hóa là Đồi Mồi đang bưng lê nướng tới, cẩn thận suýt vấp cây gậy ngắn nàng ném hành lang, loạng choạng suýt ngã mới vững .
Cô nàng vội đặt khay lê nướng mặt Thiên Đăng, nhặt cây gậy lên dựng tường.
Thiên Đăng : "Cứ vứt đấy , đằng nào cũng bẩn ."
"Không , em lớn lên ở trang viên, đồ đạc vứt bừa bãi đất ." Đồi Mồi nghiêm túc : “Nhất là mấy thứ nông cụ như cuốc xẻng , hồi nhỏ em dẫm một để vết sẹo to tướng đây ."
Vừa , cô nàng chỉ đường chân tóc trán .
Thiên Đăng kỹ, quả nhiên thấy một vết sẹo mờ mờ, nhưng vì lâu ngày tóc che khuất nên cũng quá lộ liễu.
Nàng thấy xót, đưa tay sờ nhẹ lên vết sẹo: "Vết thương , trông vẻ nghiêm trọng đấy."
"Vâng, lúc đó chảy nhiều m.á.u lắm, cha và ca ca em lo sốt vó. May mà mạng em lớn, nhưng mà..." Đồi Mồi ôm cây gậy ngắn ủ rũ: “Ca ca em cứ bảo em cán cuốc đập cho ngốc , đầu óc còn linh hoạt nữa."
"Không ngốc ngốc, em lanh lợi thế , ca ca em còn chẳng bằng em chứ." Thiên Đăng , nhận lấy khăn tay Lưu Ly đưa cho lau mồ hôi.
lúc , trong đầu nàng chợt lóe lên một ý nghĩ, dường như thứ gì đó khơi gợi. Nàng sững , theo bóng lưng Đồi Mồi ôm cây gậy xa mà ngẩn ngơ.
Mọi xung quanh vẫn nhận sự khác thường của nàng. Đồi Mồi ôm cây gậy về phía chuồng ngựa, Lưu Ly thu dọn bát đặt khay, hai vị cô cô Huyền Cơ và Anh Lạc đang bàn bạc sổ sách trong phủ...
Chỉ một nàng hành lang, bưng đĩa lê nướng ăn dở tay. Trong khoảnh khắc thất thần , nàng bỗng chốc nắm bắt một điều vô cùng quan trọng, khiến thở trở nên dồn dập.
"Hóa là thế... Hóa là thế!"
Nàng ném chiếc khăn tay xuống, vội vàng bảo Hổ Phách đang hầu hạ bên cạnh: "Em mời Thôi Thiếu khanh đến đây, cứ là..."
Lời còn dứt, cô cô Huyền Cơ từ ngoài cửa bước nhanh , nụ mặt rạng rỡ giấu : "Huyện chủ, Thôi Thiếu khanh đến ."
Vừa định mời thì đến.
Thiên Đăng ngước ngoài cửa. Trong buổi sáng âm u sắp mưa, Thôi Phù Phong mặc quan phục mà chỉ mặc một chiếc áo dài màu trắng ngà, càng tôn lên vẻ phong thái xuất trần, rực rỡ như cây ngọc, trong trẻo như trăng xuân.
Thiên Đăng bước đón, chào hỏi: "Thôi Thiếu khanh đến sớm thế , chuyện gì ?"
Thôi Phù Phong gật đầu chào nàng, bàn bạc: "Hôm nay nhận tin từ Lý chính trong phường, hôm nay là ngày thất đầu của Mạnh phu nhân. Theo lý, Mạnh Lan Khê tròn đạo hiếu để tang gọi hồn cho . hiện giờ đang giam trong ngục Đại Lý Tự, cũng tiện tự ý quyết định, ý Huyện chủ thế nào?"
Thiên Đăng đương nhiên hiểu ý . Theo luật lệ triều đình, nếu qua đời mà phạm nhân đang giam giữ, thể phép về nhà chịu tang để trọn đạo hiếu.
Mạnh Lan Khê là tù nhân của Đại Lý Tự, đề nghị đương nhiên thể do họ tự đưa tự phê duyệt, mà do phủ Xương Hóa Vương hoặc Quốc T.ử Giám với tư cách là bên liên quan đến vụ án xin phép cho .
Thiên Đăng lặng lẽ cầm chén , nhớ ngày thất đầu của . Khi đó nàng còn kẹt ở điền trang vì binh loạn, hung thủ bắt , chân tướng rõ ràng, cả kiệt quệ đau khổ, gần như trụ vững nổi.
Đến tận bây giờ, nàng vẫn thoát khỏi nỗi đau mất yêu nhất, nên càng thấu hiểu nỗi đau thấu tim gan đó.
Suy bụng bụng , Thiên Đăng : "Nên như . Ta sẽ bảo cô cô Huyền Cơ tấu chương, xin triều đình ân chuẩn cho Mạnh Lan Khê về nhà chịu tang. Mong Đại Lý Tự sắp xếp việc áp giải chu đáo, việc tuân theo quy định của triều đình."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-46-bai-te.html.]
Thôi Phù Phong nhận lời. Hắn công việc bộn bề, xong việc bèn cáo từ rời , chỉ để tùy tùng chờ đợi.
Cô cô Huyền Cơ cũng bó tay với cái thói ôm việc của Thiên Đăng, đành tấu chương giao cho tùy tùng của Thôi gia.
Thiên Đăng thấy đó là tối qua gửi thư cho quân Sóc Phương, bèn suy nghĩ một chút cố tình hỏi bằng giọng lơ đãng: "Bức thư tối qua của Thôi Thiếu khanh, Trương Đô úy nhận ?"
Tùy tùng lập tức đáp: "Bẩm, tiểu nhân đưa ngay đến doanh trại quân Sóc Phương ạ. Trương Đô úy vì việc nhà gấp nên về Tây Bắc , tiểu nhân đành theo chỉ dẫn của trong quân, quý phủ, giao thư cho Lăng Tư giai, tiếp quản công việc của ngài ."
"Lăng Tư giai..." Thiên Đăng ngẩn , ánh mắt vô thức hướng về phía Viễn Tùng Cư: “Lăng Thiên Thủy?"
"Vâng, nếu Huyện chủ việc gì liên quan đến Lâm Hoài Vương hoặc quân Sóc Phương, cứ trực tiếp báo cho Lăng Tư giai. Hiện nay thư từ đồ vật gửi đến đó đều do ngài kiểm tra thu nhận. Ngoại trừ quân cơ khẩn cấp, những thứ khác qua tay ngài xác nhận thì gửi ạ."
"Ồ..." Thiên Đăng nên thở phào nhẹ nhõm nên nhạo sự đa nghi của , nhưng từ lúc sáng thấy vết trăng khuyết phong thư, tảng đá đè nặng trong lòng nàng cuối cùng cũng rơi xuống.
Nàng khỏi thầm lắc đầu, thể sự liên tưởng hoang đường đến thế chứ.
Vị Lâm Hoài Vương cao ngạo đang dưỡng thương ở Tây Bắc cơ mà, thể lén lút đến kinh thành ? Còn chuyện hạ ẩn danh trộn hậu viện một trong những ứng cử viên phu quân của nàng... khả năng đó đúng là tưởng.
Chắc chắn là do t.h.u.ố.c tối qua đầu óc nàng mụ mị nên trong thoáng chốc mới nảy sinh ý nghĩ quái gở nực đó thôi.
Dù chỉ gặp Mạnh phu nhân một nhưng Thiên Đăng thiện cảm với bà, vì thế nàng tính toán thời gian, âm thầm dẫn theo vài thị vệ đến viếng.
Đến Mạnh gia, thấy ngôi nhà vắng vẻ hôm nào dựng linh đường đơn giản, treo câu đối trắng và màn tang.
Trước cửa bốn ngục Đại Lý Tự canh gác, phường chính và mấy già đang lo liệu hậu sự. Trong nhà, Mạnh Lan Khê mặc áo tang gai, quỳ rạp linh vị , đau đớn khôn nguôi, thành tiếng.
Nghĩ đến việc oan ngục, đến nay vẫn minh oan, vì chạy vạy cho mà qua đời, Thiên Đăng cũng thấy xót xa trong lòng.
Nàng bước bên cạnh , Mạnh Lan Khê đang phủ phục lóc t.h.ả.m thiết, cũng chẳng an ủi thế nào, đành im lặng một bên.
Ngẩng lên thấy Thôi Phù Phong đang bàn bạc với nhà họ Mạnh. con Mạnh Lan Khê ít qua với họ hàng, giờ kẻ mất mang tội, bọn họ đến đây cũng chỉ để cho lệ, ca tụng ân đức triều đình, an ủi Mạnh Lan Khê vài câu nhanh chóng rời .
Thôi Phù Phong ngẩng đầu thấy Thiên Đăng, khẽ nhướng mày tới sóng vai với nàng hành lang, hạ giọng : "Không ngờ Huyện chủ đích tới viếng."
Thiên Đăng khẽ: "Mạnh phu nhân dù cũng duyên gặp gỡ với một , Mạnh Lan Khê cũng liên quan đến . Lúc lâm chung, là một trong những chỉ tay ... Ta nên đến thắp một nén nhang."
Nghe nàng chỉ tay , Thôi Phù Phong nhớ cảnh tượng hôm đó.
Đêm đó Kỷ Quốc phu nhân dùng chút sức lực cuối cùng, chỉ tay về phía những ở ngoại đường, với Thiên Đăng: "Gả cho , đưa về nhà."
Còn Thiên Đăng bóng dáng gầy gò của Mạnh Lan Khê thì thầm: "Tuy đến giờ vẫn chỉ định cho là ai, nhưng bà di ngôn bảo chọn trong những lang quân đó thì Mạnh Lan Khê thể là chọn cho . Phu quân của , chắc chắn trong tám đó."
"Chín ." Thôi Phù Phong thản nhiên ngắt lời nàng: “Mười ứng cử viên ban đầu, trừ hai kẻ điều ác, vẫn còn một nữa cũng mặt ở đó."
Nhìn vẻ mặt thản nhiên như quen thuộc của , Thiên Đăng cảm thấy da đầu tê dại: "Người là..."
"Ta." Có lẽ ý nghĩ lởn vởn trong đầu nhiều , nên khi , ánh mắt nàng càng thêm sâu thẳm: “Lúc đó thương đưa ngoại đường, cho nên trong những phu nhân chỉ tay , cũng là một trong đó."
Giọng điệu chắc nịch y hệt như lúc tự tiến cử hậu viện nàng, hùng hồn, hợp lý hợp tình.