THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 43: Giấc mộng mê man
Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:51
Lượt xem: 193
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sao thế?" Thiên Đăng hỏi .
Hắn lảng tránh đáp, chỉ : "Đây chắc hẳn là vật riêng tư Mạnh Lan Khê trân trọng, lẽ sợ mất nên mới giấu ở đây."
"Ừ, chất ngọc khá . Hắn sống nương tựa , nhà dư dả gì, miếng ngọc quý hiếm thế đúng là cẩn thận. Có điều miếng ngọc xem chẳng liên quan gì đến vụ án..."
Lời còn dứt, nàng bỗng thấy hoa mắt, đầu óc cuồng, ngã xuống đất.
Lăng Thiên Thủy nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy nàng, kéo nàng xuống chiếc tràng kỷ bên cạnh: "Nàng thế?"
Ánh mắt Thiên Đăng dại , cổ họng khô khốc nên lời, chỉ cố gắng hít thở để ngất .
Nàng mở to đôi mắt mờ mịt. Trong bóng tối mặt, ánh đèn lung linh soi rọi những bóng hư ảo chập chờn, ấm lan tỏa mặt.
Nàng chỉ thấy lồng n.g.ự.c cũng ấm áp lạ thường, như đang ngâm trong làn nước ấm giữa ngày đông tháng giá, cả mềm nhũn như tan chảy.
Bóng mặt dịu dàng cúi xuống, nở nụ lâu gặp với nàng: "Đăng Đăng, con ở đây đợi chúng ?"
Nàng giơ tay ôm chặt cánh tay mặt, áp mặt lồng n.g.ự.c rắn chắc của ông: "Cha... Đăng Đăng tìm mãi... Mẹ , tổ phụ , tổ mẫu ?"
Người mặt nghiêng sang một bên. Trong cơn mê, nàng thấy những yêu đang mỉm tới, khoác ánh nến rực rỡ, bao phủ bởi vầng hào quang hư ảo, ôm nàng lòng.
Nàng , lẩm bẩm gọi tên họ, đắm chìm trong niềm vui sướng. Sự dịu dàng mắt khiến nàng quên việc tìm hiểu tại xuất hiện bên cạnh , như những tháng ngày tươi nhất trong quá khứ, đoàn tụ trong ánh sáng chan hòa.
"Cha, họ đều bảo cha c.h.ế.t thềm mây, nhưng con mãi mãi tin, con cha vẫn ở bên con..."
Thiên Đăng ôm chặt lấy hình bóng hư ảo mặt, vùi mặt lồng n.g.ự.c rộng lớn của để mặc nước mắt thấm ướt lớp áo mỏng ngày đầu thu, nóng in hằn lên trái tim trong lòng.
"Còn nữa, ơi, vẫn cho Đăng Đăng , đêm đó chỉ cho con ứng cử viên phu quân rốt cuộc là ai... Đến giờ con vẫn tìm , mà ưng ý ... con nên gả cho ai đây..."
Là ai...
Lăng Thiên Thủy cụp mắt Thiên Đăng đang ôm chặt lấy trong lòng. Ánh mắt nàng tan rã, thần trí mơ hồ, những lời mê sảng bên tai thì thầm những điều hư ảo, qua là bình thường.
Đêm đó, trong những nàng chỉ , giờ nghĩ thì cũng là một trong đó.
Và đôi tay nàng siết chặt lấy lưng eo , ngẩng mặt cọ xương quai xanh của , thở rối loạn vì vui sướng lóc vờn quanh cổ , khiến tâm trí vốn trầm của trong khoảnh khắc cũng khó lòng kiềm chế, nhịp tim đập nhanh hơn theo nàng.
" mà ơi, con lấy chồng... Con tiếp nối vinh quang của phủ Xương Hóa Vương, con rạng danh tổ tông, cho dù xuất gia tu hành tại gia, giữ nhà họ Bạch của con là ..."
Trong bóng tối chập chờn, ánh đèn leo lét, nàng mê loạn chóng mặt, lẩm bẩm những ý niệm sâu kín nhất trong lòng.
Ngọn lửa nóng rực khó tả trong lòng Lăng Thiên Thủy dịu đôi chút. Nghe nàng lấy chồng, sắc mặt cũng trầm xuống.
Hắn một tay giữ eo nàng, một tay nắm lấy cánh tay đang ôm chặt của nàng, cố gắng đẩy nàng xa, cho nàng dán sát .
"Cha, , tại ..." Thiên Đăng lạc lối trong ảo ảnh, nước mắt lưng tròng, tủi giơ bàn tay đẩy lên. Vì ngón tay nóng rát đau nhói, nàng vô thức đưa lên môi áp chặt, l.i.ế.m láp đầu ngón tay sưng đỏ .
Lăng Thiên Thủy nhanh tay lẹ mắt nắm lấy tay nàng cho nàng chạm , soi ánh đèn xem xét.
Ngón tay nàng nóng hổi run rẩy, ánh đèn hiện lên sắc đỏ kỳ dị, nhiệt độ cơ thể cũng tăng cao hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-43-giac-mong-me-man.html.]
Hắn đây sớm hơn Thiên Đăng, lục lọi qua nhiều đồ đạc nhưng cả. Thứ duy nhất nàng tiếp xúc nhiều hơn là ngăn kéo giấu miếng ngọc bội.
Lăng Thiên Thủy lập tức chộp lấy miếng ngọc bội, kéo nàng dậy, lôi ngoài.
Thiên Đăng mất hết sức lực, chỉ mềm nhũn dựa , giơ tay ôm chặt eo để chống đỡ cơ thể sắp ngã quỵ.
Lăng Thiên Thủy gỡ tay nàng đang quấn lấy , mặc kệ nàng lẩm bẩm gọi tên trong vô thức, một tay luồn qua nách nàng, một tay vòng qua khoeo chân bế thốc nàng lên.
Hắn sải bước bờ suối bên ngoài, dìm cả nàng xuống nước, hy vọng thể nàng tỉnh táo .
Nước suối đêm thu lạnh buốt, nàng rét run cầm cập, vùng vẫy ôm lấy tay đòi lên bờ.
Lăng Thiên Thủy bất đắc dĩ đành vớt nàng lên.
Nàng vòng tay qua cổ tủi nỉ non, vì lạnh nên vùi mặt cổ tìm ấm, ngược càng dán chặt hơn.
Cả hai đều ướt sũng, trông thật t.h.ả.m hại.
Bên cạnh tiếng bước chân, là Kỷ Lân Du yên tâm, thấy tiếng nước bên xách đèn chạy sang xem.
Lăng Thiên Thủy cau mày, bế Thiên Đăng sải bước vòng qua suối nước, mò mẫm xuyên qua bụi cây đến Viễn Tùng Cư nơi ở.
Đây là góc hẻo lánh nhất hậu viện, xưa nay ai qua .
Hắn đặt nàng lên sập, thấy tay nàng vẫn túm c.h.ặ.t t.a.y áo buông, bèn gỡ từng ngón tay nàng .
Ngón tay nàng thon dài, móng tay cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ, vì trúng t.h.u.ố.c mà ửng lên sắc đỏ hồng bất thường.
Ánh trăng xuyên qua song cửa phủ lên móng tay, bàn tay, làn da nàng một lớp ánh sáng mờ ảo dịu dàng như ngọc trai. Thân thể ướt đẫm của nàng mềm nhũn mơ màng, cổ áo mở rộng để lộ một mảng da thịt trắng như tuyết.
Đôi tay vốn luôn vững vàng của bất giác khựng , vội đầu chỗ khác.
mảng trắng tuyết dường như bùng cháy dữ dội, suýt chút nữa thiêu đốt tâm can .
Thiên Đăng như đứa trẻ mở trí khôn, vòng tay ôm chặt lấy từ phía , tủi gọi cha, gọi tổ phụ, năng lảm nhảm.
Hắn thực sự thể chịu đựng nổi nữa, dứt khoát giơ tay chặt mạnh gáy nàng.
Hắn tay đương nhiên là "chuẩn, , tàn nhẫn", sự đeo bám dai dẳng cuối cùng cũng chấm dứt. Thiên Đăng lịm , trượt từ n.g.ự.c xuống, gục đầu lên đầu gối ngủ say.
Hắn cúi đầu khuôn mặt nàng một lát, gạt bỏ sự mờ ám m.ô.n.g lung mắt, vớ lấy cái chăn bên cạnh ném lên nàng, che kín mít, chỉ để lộ nửa khuôn mặt ngoài.
Đứng bật dậy cửa, Lăng Thiên Thủy mặt xanh mét đó một lúc, bên trong im ắng mới gọi ám vệ : "Đến Y Lan Quán xóa sạch dấu vết bên đó ."
Ám vệ cung kính tuân lệnh, lấy từ trong n.g.ự.c một bức thư: "Đây là Trương Đô úy gửi tới."
Lúc tâm trạng đang rối bời, nhận lấy thư liếc qua một cái, thấy quân cơ quan trọng từ Tây Bắc gửi về bèn ném đại ngăn kéo.
Trong ngăn kéo vốn đang để hồ sơ nghiệm thi của Vu Quảng Lăng. Hắn cầm hồ sơ lên, vớ lấy chiếc áo choàng xanh bên cạnh khoác , vội vã rời khỏi phủ Xương Hóa Vương, hòa bóng đêm.