THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 43: Đông chí
Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:05:55
Lượt xem: 148
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Người c.h.ế.t ở đây đúng là Dương Hòe Giang. Tương tự, vì trong phủ đều bình an vô sự, nên c.h.ế.t trong vụ cháy bếp đó chắc chắn là Thời Cảnh Ninh."
Thiên Đăng ngẩn ngơ ngón chân giữa dài hơn thường , hồi lâu mới lắc đầu thì thầm: " là hy vọng trong lòng mờ mắt, nên mới... suy nghĩ lung tung."
Quả thực là nàng suy nghĩ viển vông.
Nếu Thời Cảnh Ninh thực sự c.h.ế.t, thể trốn ở ? Nếu hủy dung là Dương Hòe Giang, qua mắt nuôi nấng hai mươi năm?
Trong vương phủ canh phòng nghiêm ngặt , thể xuất hiện t.h.i t.h.ể lạ chứ?
Thôi Phù Phong cũng im lặng, t.h.i t.h.ể cháy đen đất, nhớ bóng vặn vẹo trong biển lửa, hỏi: "Trước khi châm lửa tự thiêu, tất cả đều thấy Dương Hòe Giang gọi tên Thời Cảnh Ninh. Chẳng lẽ thực sự g.i.ế.c Thời Cảnh Ninh, vì quá căng thẳng suy sụp tinh thần nên hoảng loạn tự thiêu?"
"Nếu kết án theo hướng oan hồn báo oán thì cũng là một cái kết tồi." Lăng Thiên Thủy Thiên Đăng, như đang đoán xem nàng sẽ lựa chọn thế nào: “Nếu kết luận như thì vụ án đơn giản. Dương Hòe Giang g.i.ế.c Thời Cảnh Ninh, đốt xác phi tang, ai ngờ oan hồn Thời Cảnh Ninh về đòi mạng khiến phát điên, tự sát theo cách tương tự."
Thôi Phù Phong tán thành kết luận của , giọng điệu bàn bạc với Thiên Đăng cũng đầy ẩn ý: "Thiên Thủy lý. Như hai vụ án liên tiếp xảy trong vương phủ chỉ kết thúc gọn gàng, dứt khoát mà còn tổn hại đến danh tiếng của Huyện chủ cũng như uy tín của vương phủ."
Ngược , nếu tiếp tục điều tra những uẩn khúc phía , đối mặt với sự thật thể ảnh hưởng đến danh tiếng của nàng và vương phủ, chắc chắn sẽ kết quả hảo như .
Thiên Đăng cụp mắt t.h.i t.h.ể cháy đen đất, siết chặt tập hồ sơ do chính tay ghi chép, im bất động.
Gió đêm thổi qua, cuốn tro tàn than bụi đất bay lên, tạo thành làn sương đen mỏng manh bao quanh họ, che mờ cả ánh đèn bên cạnh.
Ngọn đèn cô độc leo lét hắt ngược từ phía , soi rõ biểu cảm mặt nàng, chỉ in bóng dáng gầy guộc im lìm của nàng xuống đất.
Nàng hít thở thật sâu, ép bình tĩnh , nhanh chóng đưa quyết định nhất cho bản và cho phủ Xương Hóa Vương trong thời gian gấp gáp .
Lăng Thiên Thủy tháo găng tay da mỏng, nàng. Trước mắt bỗng thoáng hiện lên hình ảnh trong sương sớm nơi sơn lăng, nàng chắn mặt , phản kích sự sỉ nhục của Cáo Quốc Đại Trưởng Công chúa và Thái t.ử phi tương lai.
Khi đó thể nàng cũng yếu ớt mỏng manh như thế, nhưng dù đủ sức chống thế lực áp đảo mặt, nàng vẫn kiên quyết , mang theo sự quyết tuyệt màng sống c.h.ế.t, dùng gánh vác tất cả.
Biết rõ lý trí sẽ nhạo nàng tự lượng sức , nhưng sự cố chấp toát từ tấm lưng thẳng tắp của nàng, chẳng hiểu lòng rung động mãnh liệt, thể kìm nén...
Ít nhất trong khoảnh khắc ngắn ngủi , nguyện nàng gánh vác gánh nặng ngàn cân để nàng một đối mặt với đêm đông cô độc lạnh lẽo và áp lực phận nữa.
Thiên Đăng đưa quyết định.
Giọng của nàng vang lên, vì khàn đặc nên càng thêm trầm lắng: "Kết quả nhờ lừa dối và trốn tránh sẽ thừa nhận. Sự thật thế nào thì là thế . Dù kết cục cuối cùng tổn hại đến , đến phủ Xương Hóa Vương, cũng sẽ đối mặt với tất cả, tuyệt đối lùi bước!"
Thôi Phù Phong câu trả lời quyết liệt của nàng, cũng vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Hắn gật đầu với Thiên Đăng, dậy bước khỏi hiện trường, gọi nha dịch Đại Lý Tự khám nghiệm, tìm kiếm kỹ lưỡng một nữa để tránh bỏ sót manh mối quan trọng.
Mọi việc xong xuôi thì quá canh ba.
Nha dịch kiểm tra xong hiện trường, ghi chép chi tiết hồ sơ. Xét thấy mấy ngày nay trời đổ tuyết, theo luật định họ thu dọn hài cốt chuyển đến Nghĩa Trang.
Các ngỗ tác ở Nghĩa Trang khi thu dọn cố gắng ghép các phần t.h.i t.h.ể vỡ vụn với , đặt lên xe bò che vải trắng chở .
Bận rộn nửa đêm, Thiên Đăng đối mặt với hỏa hoạn, chăm sóc Định Tương phu nhân, còn khám nghiệm t.ử thi, mệt mỏi rã rời.
ngày mai là đại triều hội Đông chí, với tư cách là Huyện chủ nhị phẩm của triều đình, sáng sớm nàng cung chúc tết, thể thoái thác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-43-dong-chi.html.]
Sự mệt mỏi khổng lồ ập đến, Thiên Đăng day day thái dương đang giật liên hồi, bước từng bước khỏi đống đổ nát thì thấy Mạnh Lan Khê đang ôm thỏ trắng đợi.
Vẻ mặt buồn, nhưng đôi mắt nàng vẫn trong veo. Khi khẽ mím môi, đôi lúm đồng tiền dịu dàng hiện , giữa khung cảnh hoang tàn c.h.ế.t chóc lạnh lẽo mang cảm giác rung động lạc lõng đến lạ kỳ.
Thiên Đăng gật đầu với , hai gì nhưng Mạnh Lan Khê hiểu ý nàng, lặng lẽ cụp mắt theo nàng về Đông viện.
Dù thì một hồi bôn ba ngơi nghỉ như nếu nàng nghỉ ngơi một chút, chắc chắn sẽ kiệt sức mà sụp đổ mất.
Rửa mặt qua loa, tựa con hổ vải khâu cho, Thiên Đăng ôm thỏ trắng, buông rèm thêu hoa xuống. Trong làn hương thơm thoang thoảng, nàng thầm nhủ với bản : Đừng sợ, Bạch Thiên Đăng, đừng hoảng, đừng lo lắng.
Mọi chuyện sẽ cách giải quyết.
Cái c.h.ế.t của Thời Cảnh Ninh, cái c.h.ế.t của Dương Hòe Giang, tang lễ của , cầm hồn bạch, kẻ ẩn nấp trong bóng tối...
Mình nhất định, nhất định sẽ cách...
Giấc ngủ chập chờn trong mùi hương ngọt ngào ngắn ngủi như tia chớp thoáng qua. Dường như mới chợp mắt một lát, nàng cảm thấy ngập ngừng gọi khẽ tên .
Là giọng cô cô Huyền Cơ, vẫn gọi "Huyện chủ" như ngày.
Nàng mở mắt, thấy những cành hoa màn trướng lay động, nhất thời ngơ ngác đêm nay là đêm nào.
Thấy nàng tỉnh dậy, Huyền Cơ vội : "Huyện chủ, hôm nay là Đông chí, cung cùng các Vương phi, mệnh phụ đón lễ với Hoàng hậu điện hạ."
Dù vương phủ xảy chuyện lớn, hai ứng viên phu quân lượt c.h.ế.t cháy, nhưng Đông chí lớn như Tết, lễ nghi thể bỏ.
Nàng dậy rửa mặt chải đầu, hôm nay cung Hoàng hậu nhất định sẽ hỏi chuyện trong phủ. Vừa suy nghĩ cách trả lời, quầng thâm mắt vẫn còn nhưng ánh mắt nàng dần trong trẻo trở , suy nghĩ cũng còn mơ hồ nữa.
"Dì ạ? Tình hình dì thế nào ?"
Huyền Cơ buồn bã : "Định Tương phu nhân trời sáng khỏi cửa . Thực trong lòng bà hiểu rõ, chỉ là chịu thừa nhận thôi. Vừa tỉnh dậy bà dẫn Cát ma ma đến Nghĩa Trang, là tin Dương Hòe Giang c.h.ế.t oan trong biển lửa, tận mắt xem mới tin."
Thiên Đăng giờ cũng chẳng còn tâm trí lo chuyện khác, chỉ hỏi thăm xem tối qua Dương Giả Chỉ kinh động . Biết bên đó vẫn yên , nàng vội vàng sửa soạn, cửa lên xe.
Trời âm u lạnh lẽo, mây đen vần vũ, tuyết rơi lất phất bầu trời Trường An, ảm đạm một màu.
Xe về phía Bắc, hướng về cung Đại Minh, phía hiện cổng Tả Ngân Đài.
Mùa đông Đế Hậu thường ở điện Ôn Thất, nên hôm nay các công chúa, mệnh phụ yết kiến Hoàng hậu sẽ ở điện Tuyên Huy cách điện Ôn Thất xa. Mà từ cổng Tả Ngân Đài , qua chùa Minh Đức là đường gần nhất đến điện Tuyên Huy.
Xe ngựa dừng ở cổng Tả Ngân Đài, cung sứ đợi sẵn bên cửa. Huyền Cơ nhảy xuống xe kê ghế, đang định đỡ Thiên Đăng xuống thì bên cạnh bỗng một đôi tay đưa đỡ lấy tay Thiên Đăng: "Huyện chủ cẩn thận."
Thiên Đăng sang , hóa là Tiết Tích Dương. Chỉ là giọng vốn trong trẻo êm ái của lúc mang theo chút lo lắng, d.a.o động.
Thiên Đăng vịn tay , liếc nhanh bộ quan phục màu xanh biếc , ngạc nhiên hỏi: "Tiết lang quân hôm nay ở tiền triều?"
"Việc bên tiền triều chuẩn xong , nội cung cũng đại yến ở điện Tuyên Huy, qua đó kiểm tra nhạc công vũ nữ, nhưng... tay khánh ngọc rơi trúng thương nên đành về sớm." Hắn giơ tay lên mặt nàng.
Thiên Đăng thấy mu bàn tay sưng đỏ một mảng, rõ ràng va đập nhẹ. giờ nàng đang vội cung, chỉ : "Đôi tay Tiết Nhạc thừa gảy đàn quý giá lắm, nhất định bảo vệ cẩn thận."
"Ta cố ý đấy." Giọng hạ xuống cực thấp, chỉ đủ cho nàng thấy.