THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 43: Chấn Động
Cập nhật lúc: 2026-02-05 04:40:16
Lượt xem: 123
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Việc hệ trọng, rời Linh điện, chuyển đến cổng cung, tiên hộ tống Bạch Chiêu Tô về cung cẩn thận. Thiên Đăng đích đến cầu kiến Khâu Từ Vương, bẩm báo rõ sự việc.
Khâu Từ Vương thương thế vẫn nguy kịch, đang giường để ngự y thuốc.
Thiên Đăng liếc thấy vết thương của ông , cảm giác còn đáng sợ hơn , kìm trao đổi ánh mắt với Lăng Thiên Thủy.
Lăng Thiên Thủy lắc đầu, hiệu nàng đừng gì.
Thiên Đăng bèn chỉ báo cáo bộ diễn biến ở Thần điện, rõ ý định tìm nhạc sư trong cung để kiểm chứng chân tướng tiếng chuông hôm đó.
"Cái gì? Hóa tiếng chuông hôm đó... cũng là do thích khách giở trò?" Khâu Từ Vương tuy năng khó khăn, nhưng chuyện tinh thần cũng phấn chấn hơn chút, rõ ràng chuyện "chuông tang" hôm đó luôn đè nặng trong lòng ông , khiến ông mãi thể buông bỏ.
Ông cố gắng điều hòa thở, an ủi cảm kích với nàng: "Sớm Huyện chủ thông minh hơn , quả nhiên... danh bất hư truyền. Nay nàng cứu Khâu Từ khỏi dầu sôi lửa bỏng, một tay vạch trần hung thủ ẩn nấp sát hại Vương tộc Khâu Từ... Khâu Từ nhờ cậy Huyện chủ, bách tính cảm kích vô cùng!"
"Quốc chủ quá lời , Khâu Từ là quê cha đất tổ của , đương nhiên tận tâm tận lực, thể chối từ." Thiên Đăng vội đáp.
Sau khi lui , Thiên Đăng cùng Lăng Thiên Thủy và Thôi Phù Phong bước xuống bậc thềm, thấy hai nhạc sư nổi tiếng nhất Khâu Từ đợi chân lầu chuông.
"Huyện chủ để ý ?" Khi về phía cổng cung, nàng thấy tiếng Thôi Phù Phong hạ thấp giọng: “Vị Quốc chủ , mở miệng là 'Khâu Từ '."
Thiên Đăng hiểu ý .
Dù nàng lặn lội đường xa trở về, dù nàng rửa sạch oan khuất cho , dốc sức chạy vạy vì Khâu Từ, dù nàng mang họ Bạch và chảy trong dòng m.á.u của Quy Thiện Nữ vương, nhưng xem trong lòng Khâu Từ Vương, nàng từ đầu đến cuối từng coi là nhà, thậm chí từng coi là Khâu Từ.
nàng chỉ lặng lẽ cụp mắt, : "Lâu ngày mới lòng , cứ từ từ, ông và Khâu Từ sẽ chấp nhận thôi."
Lăng Thiên Thủy bảo: "E là còn bao nhiêu thời gian nữa ."
Thiên Đăng nhạy cảm với cái c.h.ế.t hơn thường, thấy vẻ mặt chắc chắn, khỏi mím chặt môi.
Nhớ những vết thương khó lành và thở thoi thóp của Khâu Từ Vương, tâm trạng nàng phức tạp, rằng ông quả thực trụ bao lâu nữa.
Còn Thôi Phù Phong thì giọng điệu lạnh nhạt: "Chưa chắc chuyện . Dẫu , Huyện chủ giờ về Đại Đường nữa ."
Phải, về nữa.
Nàng rõ, chỉ cần nàng nhẫn nhịn, chôn chặt nỗi oan khuất của , của Phúc bá, của Thời Cảnh Ninh, của Kỷ Lân Du, vĩnh viễn , trở mặt với Thái tử, thì nàng thể về Trường An, tiếp tục nhắm mắt một Huyện chủ vinh hoa phú quý, một đời vô lo.
nàng .
Nàng rốt cuộc xé bỏ lớp mặt nạ của , phơi bày bộ mặt thật của , cũng tuyên án t.ử hình cho .
Cho nên, lựa chọn duy nhất của nàng bây giờ là dốc hết sức vững ở Khâu Từ, cắm rễ nảy mầm ở quê cha đất tổ xa rời Trường An, cùng tiếp với dân Khâu Từ.
" Tây Bắc cũng chẳng gì , nơi trời cao đất rộng ít nhất cũng tự do thoải mái hơn Trường An. Hơn nữa, tình hình Khâu Từ Vương hiện nay, mắt tuy bất lợi cho nàng, nhưng về lâu dài, chắc chuyện ."
Vẻ chắc chắn trong mắt Lăng Thiên Thủy khiến Thiên Đăng vô thức nhớ lời Thôi Phù Phong từng với .
Nàng theo phản xạ sang Thôi Phù Phong, cũng đang nàng, hạ giọng : "Huyện chủ, đề nghị lúc của , nàng vẫn thể cân nhắc."
Thiên Đăng ám chỉ điều gì...
Nàng thể thế, mượn cơ hội trở thành nắm quyền Khâu Từ, một Nữ vương trời cao hoàng đế xa ở Tây Bắc, giống như cao tổ mẫu nàng lưu danh sử sách.
cuối cùng, nàng chỉ lắc đầu, về phía lầu chuông mặt, cũng là về phía những Khâu Từ đang đợi nàng: "Đợi vụ án kết thúc tính tiếp, nhiều nhiều Khâu Từ còn đang đợi ."
Dưới chân lầu chuông, ngoài cổng cung, đang chờ Thiên Đăng.
Giờ đây Vương tộc gần như c.h.ế.t hết, nàng ủy thác điều tra án một tổ chức chống cường địch, nghiễm nhiên trở thành trụ cột của cả Khâu Từ.
Thấy bóng nàng xuất hiện, Đại Đô Úy Thừa vội dẫn hai nhạc sư Khâu Từ đón, xin ý kiến nàng: "Nhạc sư đến, Huyện chủ thể tiến hành kiểm chứng ?"
Thiên Đăng gật đầu, ngẩng lên thấy Đồi Mồi xách hòm mây đợi bên cạnh, bèn hiệu cho nàng lấy chiếc khánh đồng mượn từ chùa , giao cho nhạc sư.
Nàng nhờ Uất Trì tướng quân điều động thị vệ, canh gác nghiêm ngặt lầu chuông, cho bất kỳ ai gần.
"Yên tâm, đích lên lầu chuông, nhất định canh chừng cẩn mật!" Uất Trì Ất Diệu vỗ ngực, sải bước theo cầu thang lên lầu.
Đợi việc sắp xếp xong xuôi, nàng Tiết Tích Dương: "Tiết lang quân, phiền dẫn chúng một theo đúng lộ trình hôm mượn khánh đồng ?"
Tiết Tích Dương khổ, : "E là cũng , đành cùng Huyện chủ một chuyến ."
Mọi tuy đều theo, nhưng vốn dĩ tin lắm việc một chiếc khánh đồng nhỏ bé thể kích động chiếc chuông lớn như thấy vẻ mặt vẫn thản nhiên, trong lòng khỏi bán tín bán nghi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-43-chan-dong.html.]
Tiết Tích Dương cũng lừa gạt qua loa, dọc theo đường mương ngầm về phía Vương cung. Dọc đường mấy cái bục nhỏ, là nơi ngư dân tụ tập bán cá, quả thực là con đường khả năng nhất.
"Ta là mua cá ở đây, đó ngôi chùa phía mượn khánh đồng, bê nó về chỗ ở..."
"Vậy , Tiết lang quân về ngay ?" Thiên Đăng lấy cuốn sổ trong tay Thôi Phù Phong, lật đến phần lời khai của ngư dân và chợ hôm đó, : “May mà Tiết lang quân phong tư bất phàm, trong chợ hôm đó ít còn nhớ cá trong khánh cứ nhảy tanh tách, nên bê cá vòng góc tường cung phía , là hái mấy cái lá che miệng khánh ."
"Vẫn là Huyện chủ tỉ mỉ, đến chuyện nhỏ nhặt thế cũng ngóng rõ ràng." Trên mặt hiện lên nụ bất đắc dĩ. Phía rẽ một cái, quả nhiên là một góc kẹp của tường cung, mấy cây sung cao lớn cành lá xum xuê, che kín mít góc .
Phía là lầu chuông, phía hành tung kín đáo, quả là địa điểm tuyệt vời nhất.
"Xem đây lẽ là nơi thích hợp nhất để kích động tiếng chuông ."
Các nhạc sư bàn bạc, giơ dùi khánh lên, thử gõ từ nhẹ đến mạnh.
Đáng tiếc là, dù họ thử thử thế nào, chiếc chuông bên vẫn im lìm, bất kỳ dấu hiệu cộng hưởng nào.
Hai nhạc sư hết cách, bất lực Thiên Đăng, tỏ ý chiếc khánh kích động chiếc chuông bên .
Còn Tiết Tích Dương thì thở dài, với Thiên Đăng: "Huyện chủ, nàng dẫu cũng là ngoại đạo về nhạc lý, vài câu nghi ngờ , khiến cảm thấy oan uổng quá. Thực tiếng sáo vỡ lưu ly, một chiếc khánh nhỏ cũng chẳng thể nào kích động chuông lớn. Lỗi duy nhất của , chẳng qua là vì lo cho Huyện chủ nên Vương nữ tỉnh mà thôi."
" thủ pháp của vô cùng khéo léo, vô hình vô ảnh, những để dấu vết gì, hơn nữa cần dựa khả năng nhạc lý cao siêu mới ." Thiên Đăng thèm để ý lời biện giải của , chắc chắn : “ dù giảo biện thế nào cũng che giấu những việc !"
Nói , nàng lấy chiếc khánh đồng từ tay nhạc sư, ướm thử : "Ta nhớ ngôi chùa ở Lạc Dương , chiếc khánh cùng kêu với chuông khi nhạc sư mài vài vết khuyết thì vì âm điệu khác mà tự kêu nữa. Điều chứng tỏ, chiếc khánh và bản chiếc chuông lớn thể âm điệu cũng khớp. Tiết lang quân với đôi tay tài hoa thông thiên, đổi tiếng khánh, khiến nó thể kích động tiếng chuông."
Dưới ánh mắt kiên định chằm chằm của nàng, nụ mặt Tiết Tích Dương cuối cùng cũng trở nên gượng gạo: "Huyện chủ, đây là khánh lớn mượn của chùa, nếu mài khuyết lõm một miếng, trong chùa cái là ngay, thể tha cho ?"
"Cần gì đổi vẻ ngoài chứ? Tiết lang quân dễ dàng dùng cách khác, đổi chiếc khánh mà vẫn đổi tiếng khánh."
Nói , nàng hiệu cho Đồi Mồi lấy một thùng nước: "Ta nhớ Tiết lang quân mượn khánh là để nuôi cá ? Đã thì đương nhiên đổ nước ."
Tiết Tích Dương mím chặt môi một lời, chỉ chằm chằm động tác của nàng.
Thiên Đăng từ từ đổ nước khánh, đợi đến khi ngập quá nửa, đủ mức để nuôi cá, mới hiệu cho nhạc sư gõ.
Nhạc sư giơ dùi gõ mạnh, âm thanh quả nhiên khác hẳn lúc , trầm hơn nhiều.
dù âm điệu đổi, chiếc chuông đồng lớn treo cao lầu chuông vẫn im lìm.
Thiên Đăng suy nghĩ một chút, hiệu cho họ đặt chiếc khánh nặng trịch lên phiến đá xanh bên , dần dần đổ thêm nước, thử gõ mạnh nữa.
Cho đến khi nước gần đầy miệng khánh, tiếng gõ càng trở nên trầm thấp.
Cuối cùng, cú gõ mạnh của nhạc sư, tiếng khánh phản chấn phiến đá xanh, cùng với một tiếng "boong" vang lên, dư âm lan tỏa, chiếc chuông phía đột nhiên rung lên, ngay đó truyền đến tiếng ong ong, rung động lắc lư lầu chuông canh phòng nghiêm ngặt.
Tiếng chuông khổng lồ truyền xa khắp ngóc ngách Vương thành Khâu Từ, vang vọng bên tai và trong lồng n.g.ự.c mỗi .
Người dân đang buôn bán, mặc cả ngoài chợ bỗng chốc đều ngẩng đầu lên, ngỡ ngàng về phía tiếng chuông vọng tới.
"Gặp ma !" Phía truyền đến tiếng thốt lên của Uất Trì Ất Diệu. Ngay đó, ông thò đầu khỏi lầu chuông, hét lớn xuống : “Chuyện gì thế ? Ta một canh ở đây, đừng , đến cái bóng ma cũng chẳng thấy, chuông tự dưng kêu!"
Thiên Đăng trả lời, chỉ hiệu cho nhạc sư gõ tiếp.
Khánh phát tiếng chân tường thành, lẫn trong tiếng ồn ào mua bán của phố chợ xung quanh, hề rõ rệt.
sóng âm ẩn giấu từ lên, truyền thẳng lên , một nữa kích động chiếc chuông lớn treo cao, khiến nó rung lên ầm ầm, như va đập.
Uất Trì Ất Diệu rạp lan can lầu trợn mắt há mồm, ánh mắt dán chặt chiếc khánh đồng giữa đám , vẻ mặt dám tin: "Vậy mà... lời Huyện chủ là thật, khánh thể chuông tự kêu!"
Thiên Đăng hiệu cho nhạc sư ngừng gõ, sang Tiết Tích Dương bên cạnh lúc nên lời: "Thế nào? Xem suy đoán của là đúng."
Sắc mặt trắng bệch của chuyển sang tái xanh, cuối cùng còn sức biện minh.
"Tiết lang quân, khi tiếng chuông vang lên, đang mượn khánh đồng ở ngay đây; khi Thanh liên lưu ly vỡ, đang thổi sáo bên cạnh; khi Vương nữ sự thật, cũng là dồn chỗ c.h.ế.t! Mọi bằng chứng đều tập trung , sự đến nước , còn gì để ?"
Thiên Đăng lạnh lùng , từng chữ một nhưng vô cùng rõ ràng kết luận: "Huynh trộm Thánh khí Trấn quốc để đồng bọn nhân cơ hội g.i.ế.c Bắc Vương, diệt Vương tộc, năm bảy lượt tay với Vương nữ, đuổi cùng g.i.ế.c tận Vương tộc Khâu Từ! Để đổ tội lên đầu , còn giả trang thành cựu bộ của cha ông , thực hiện kế một mũi tên trúng hai đích. Huynh rắp tâm hiểm ác như nay tội ác rành rành, còn chối cãi ?!"
Dù nàng vẫn là thiếu nữ mảnh mai quen thuộc , nhưng cơn thịnh nộ của nàng, Tiết Tích Dương trong vô thức lùi một bước, dám thẳng nàng.
"Họ Tiết , ngươi là quan viên Đại Đường, cấu kết loạn, tàn sát Vương tộc Khâu Từ , chỉ nước , tin rằng triều đình Đại Đường cũng nhất định dung tha ngươi!"
Phía , Uất Trì tướng quân sớm dẫn binh xông khỏi Vương cung, đến hiện trường. Nghĩ đến việc cũng là một trong những trúng kế, ông suýt nghiến nát răng, hiệu cho thuộc hạ bắt giữ Tiết Tích Dương: “Khâu Từ và ngươi oán thù, tại ngươi hành hung tàn bạo với Vương tộc ? Những kẻ cấu kết với ngươi là ai, còn mau khai thật?"
"Nước nhỏ cỏn con, một lũ hề nhảy nhót, g.i.ế.c thì g.i.ế.c, gì đáng ." Sự đến nước , Tiết Tích Dương còn sợ hãi, thậm chí còn mỉm với Thiên Đăng: “Cũng coi như tổ phụ Huyện chủ báo thù năm xưa , cần khách sáo."