THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 42: Hưng Sư Vấn Tội
Cập nhật lúc: 2026-02-04 06:28:04
Lượt xem: 141
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tấm rèm xe thị nữ vén lên, Thiên Đăng rõ ràng là đang đợi . Ngay khi tiếng gọi, nàng nhẹ nhàng bước xuống xe.
Phu xe kê sẵn ghế, Mạnh Lan Khê bèn đưa cả hai tay đón để nàng đặt tay lên tay mà bước xuống.
Hắn khẽ khàng, giọng mang theo chút xúc động: “Đa tạ Quận chúa đòi công bằng cho con .”
“Ta nào tài cán đó, là Thôi Thiếu khanh sẵn lòng giúp , nên mới tìm những sổ sách cũ .” Giọng nàng cũng thấp, nhưng giấu nổi vẻ dịu dàng an ủi: “Đi thôi, nỗi oan ức mà con chịu mười mấy năm qua, hôm nay phủ Xương Hóa Vương sẽ đòi cho hai .”
Chuyện năm xưa phanh phui bàn dân thiên hạ, cả tộc họ Mạnh bẽ bàng giấu mặt . Nay Quận chúa đích đến chống lưng cho nạn nhân lớn nhất là Mạnh Lan Khê, khiến trong tộc đều run cầm cập, kẻ đón tiếp nàng còn luống cuống đến mức vấp bậu cửa, suýt nữa ngã nhào.
Thiên Đăng thản nhiên ghế chính, nhận lấy chén , nàng chỉ đưa lên ngửi hương chứ hề nhấp môi, sắc mặt trầm xuống.
Người nhà họ Mạnh đầy trong sảnh, chẳng ai dám ho he nửa lời.
Hồi lâu , tộc trưởng mới lấy hết can đảm, run rẩy chống gậy bước đến mặt Thiên Đăng, cúi thưa: “Quận chúa đại giá quang lâm, họ Mạnh chúng thật vinh dự khôn xiết. Không điều gì sai bảo?”
“Không dám. Họ Mạnh vốn lấy việc cày ruộng và sách gốc, khởi nghiệp từ Động Đình hưng thịnh tại Trung Nguyên, nay là một danh gia vọng tộc tiếng tăm. Chính Vì thế triều đình mới tuyển chọn t.ử trong quý môn một trong những ứng viên phu quân cho .”
Giọng Thiên Đăng cao, nhưng đủ để ai nấy đều sự bất mãn trong lời .
“Ta vốn nghĩ khi triều đình và phủ Xương Hóa Vương chọn con em họ Mạnh, gia tộc các nhất định sẽ cảm kích ân đức mà chăm sóc chu đáo cho ứng viên. Nào ngờ hôm nay mới , Mạnh thị đối xử tệ bạc với phu quân tương lai của như thế, ức h.i.ế.p góa phụ, bạc đãi trong tộc. Phải chăng các coi Lễ bộ, Nội Cung cục và triều đình gì? Các đặt phủ Xương Hóa Vương và Huyện chủ Linh Lăng ở vị trí nào?”
“Quận chúa bớt giận! Gia phong họ Mạnh nghiêm là của lão phu già cả lú lẫn, quán xuyến nổi việc tộc để kẻ yếu thế chịu thiệt thòi, lão phu tội! Mong Quận chúa bớt giận, họ Mạnh chúng nhất định sẽ chấn chỉnh môn phong, tuyệt đối bao che cho kẻ !”
Lão tộc trưởng già nua nước mắt ngắn dài nhận tội, đám con cháu họ Mạnh cũng run rẩy phụ họa theo.
Sắc mặt Thiên Đăng lúc mới dịu đôi chút: “Nếu chuyện của Mạnh Lan Khê, tạm thời sẽ bẩm báo lên triều đình. Hy vọng gia tộc các sớm dẹp bỏ những thói hư tật , tránh để dân chúng Trường An và thiên hạ chê. Tuy nhiên, nỗi oan ức bao năm qua của con họ cũng thể cứ thế mà bỏ qua ...”
“Vâng! Vâng! Mạnh thị hổ thẹn với triều đình, hổ thẹn với tổ tiên, nhất định sẽ dốc sức bù đắp! Kể từ hôm nay sẽ rà soát sổ sách, trả đầy đủ những gì thiếu hụt bấy lâu, nhất định khiến Thập Nhị lang hài lòng, khiến Quận chúa hài lòng!”
Cuối cùng Thiên Đăng cũng gật đầu, nàng sang Mạnh Lan Khê đang bên cạnh, mỉm với .
Mạnh Lan Khê nụ thanh khiết , vốn định đáp bằng nụ khiêm cung, ôn hòa mà vốn thành thục nhất, cái vẻ mặt cầu mà tập luyện từ nhỏ để tồn tại giữa thế gian, nhưng rốt cuộc, thể diễn cái vẻ mặt máy móc đó.
Hắn cố nén dòng lệ nóng nơi đáy mắt, mím chặt môi, quên cả việc khoe đôi lúm đồng tiền lấy lòng khác, chỉ cúi thật sâu nàng để bày tỏ lòng ơn vô hạn.
Sau khi dùng , Thiên Đăng rời ngay mà gọi gia đình đại bá của Mạnh Lan Khê đến để hỏi chuyện thuở nhỏ của , đồng thời xem qua nơi hai con từng ở.
Thực tế, nhà đại bá nhận nuôi con chẳng qua là ném một góc ở hậu viện cho miếng ăn qua ngày. Hơn nữa, vì Mạnh phu nhân quá đỗi xinh nên bá mẫu đố kỵ, khiến cảnh ngộ của họ càng thêm t.h.ả.m hại. Gian phòng nhỏ hẹp, lụp xụp so với kho củi cũng chẳng khá hơn là bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-42-hung-su-van-toi.html.]
Thấy sắc mặt Quận chúa khó coi, nhà họ Mạnh sợ đến nhũn cả chân. Thiên Đăng bảo Mạnh Lan Khê: “Ta thấy tộc trưởng và các tộc lão tuổi tác cao, cần theo nữa . Hắn cũng lâu về tộc, cứ cùng họ xuống , sảnh ngoài trò chuyện cho thiết .”
Đợi khi Mạnh Lan Khê và rời , trong sân viện hoang tàn chỉ còn hai vợ chồng bác, Thiên Đăng mới thẳng vấn đề, chẳng buồn giữ kẽ: “Hôm nay đến đây là tìm hiểu đôi chút về thế của Mạnh lang quân. Hai là của , lúc con họ nương nhờ nơi , chắc hẳn hai là rõ nhất.”
“Vâng, , Quận chúa cứ hỏi ạ.” Người bác run cầm cập, vội vàng giải thích: “Những lời gièm pha bên ngoài Quận chúa chớ tin hết ạ, chúng nào dám tham ô phần lộc của họ , cơm ăn áo mặc vẫn chu cấp đầy đủ, dám để họ chịu thiệt ạ...”
Thiên Đăng chẳng buồn lão phân bua, hỏi thẳng: “Về của Mạnh Lan Khê, hai rõ lai lịch ?”
Hai vợ chồng đầy do dự, bác ngập ngừng: “Nói thật với , lai lịch của , chúng cũng rõ lắm... Chỉ nhớ là mười tám năm , biểu một Tây Bắc buôn , lúc về thì dẫn nàng theo, bảo là cô nương mồ côi tội nghiệp nên theo . Hai lên hương bái tổ sơ sài trong từ đường dắt về quê cũ ở Động Đình luôn.”
Bá mẫu bĩu môi thêm : “Đến cuối năm thì tin vui báo về, bảo là sinh một mụn con, là Thập Nhị lang đấy ạ.”
Tây Bắc là vùng đất lạnh giá, các đoàn thương buôn thường chỉ qua tháng Tư, tháng Năm. Xem đúng như Thiên Đăng dự đoán, khi cha Mạnh Lan Khê thành thì thành hình trong bụng .
Nàng vạch trần chuyện đó, chỉ hỏi tiếp: “Vậy Mạnh phu nhân đưa Mạnh Lan Khê đến Trường An nương nhờ hai từ khi nào?”
“Dạ... mười ba năm ạ. Lúc đó Thập Nhị lang chừng sáu tuổi. Sau một trận mưa bão lớn gây sạt lở núi, biểu , và cả nhà cửa, vườn đều chôn vùi sạch sành sanh. Góa phụ con côi còn cách nào mới tìm đến đây. Vì và nhà biểu là chỗ thiết nhất nên tộc trưởng mới giao con họ cho ...”
Nói đến đây, bác hai gian phòng rách nát mặt, dù mặt dày đến cũng thấy hổ thẹn, giọng nhỏ dần tắt hẳn.
Bá mẫu thì lý sự cùi: “Nhà nuôi con nàng ở đây suốt bốn, năm năm trời đấy chứ. Sau nàng dẫn con dọn cũng chẳng thèm báo đáp lấy một lời, lễ tết cũng chẳng thấy bóng dáng , cứ như đoạn tuyệt quan hệ . Thế nên Thập Nhị lang , chúng thực sự rõ.”
Đại bá lén lườm vợ một cái, vội vàng bổ sung: “Mẹ con họ ở đây chúng đều cho ăn cho ở, để thiếu thốn gì. Lúc mua bánh trái cho thằng Vĩnh Thuận nhà , lúc nào cũng chừa phần cho Thập Nhị lang cả, từng bạc đãi nó!”
Thiên Đăng thầm, chắc chắn đó chỉ là đồ thừa của Mạnh Vĩnh Thuận, mà họ cũng coi đó là ân huệ lớn lao dành cho con Mạnh Lan Khê.
“Nói cũng , thấy vài lời đồn đại trong dân gian. Nghe thuở vì nhà hai dung chứa nên Mạnh phu nhân mới dẫn con ?”
Đại bá lạnh toát cả sống lưng: “Quận chúa cứ đùa, gì chuyện đó! Chuyện năm ... chuyện năm ...”
Thấy chồng ấp úng, bá mẫu tuôn luôn một tràng: “Quận chúa đấy thôi, là cái nàng đó chịu an phận thủ thường, thích chưng diện khoe sắc. Một nhà tiệc đãi khách, nàng cứ lượn lờ ngoài để chú ý, chẳng ‘ lòng’ ai nữa. Mãi đến khi nàng đòi dọn , chúng mới là ngoài sắp xếp chỗ ở sẵn cho . Nàng cũng chỉ là góa bụa, tá túc nhờ nhà , nay chỗ hơn thì chúng dám cản, thế là từ đó mất liên lạc luôn!”
Đại bá vội phụ họa: “Phải đó ạ, Quận chúa minh xét, một nhà ai thế, con họ cũng đáng thương lắm, chúng nào nỡ lòng nào đối xử tệ với họ cơ chứ?”
Hai vợ chồng kẻ tung hứng, thái độ vô cùng chân thành. Nếu từng thấy cuộc tranh cãi giữa họ và Mạnh Lan Khê ở trang viên dạo , lẽ Thiên Đăng tin màn kịch .
Nàng thong dong thổi bọt , chẳng buồn bóc trần họ, chỉ hỏi: “Vậy hai khi dọn , Mạnh phu nhân nương tựa ai để sinh sống ?”