THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 42: Đôi ngọc bội

Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:50
Lượt xem: 185

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Ly lấy rượu t.h.u.ố.c trị bỏng trong tủ bôi cho nàng mấy , nhưng đến khi ăn tối xong vẫn chẳng thấy đỡ.

Đến lúc tắt đèn ngủ, Thiên Đăng giường nhắm mắt , cảm thấy vết thương đau rát như kim châm, càng lúc càng nghiêm trọng hơn.

Nàng chẳng buồn ngủ chút nào, dậy thổi phù phù vết thương, vẩy vẩy tay mong tìm chút cảm giác mát mẻ.

"Cái t.h.u.ố.c trị bỏng chẳng tác dụng gì thế nhỉ..." Nàng lầm bầm, chợt nhớ tới hôm tuyển chọn trong phủ, Mạnh Lan Khê từng bôi t.h.u.ố.c cho Kim Đường bỏng.

Lúc đó thứ nước t.h.u.ố.c màu xanh biếc chạm vết thương là Kim Đường dịu ngay, xem t.h.u.ố.c hiệu nghiệm.

Thấy đêm khuya, Lưu Ly và Trân Châu trực đêm ở gian ngoài ngủ say tiếng thở đều đều, nàng bèn đ.á.n.h thức họ, một tiếng với thị vệ canh gác hậu viện rón rén về phía Y Lan Quán.

Thời gian qua Kim Đường cho dọn dẹp hậu viện gọn gàng. Những chiếc đèn lồng treo rải rác hành lang, ẩn trong hòn non bộ, điểm xuyết bên bờ nước, chỉ soi sáng hậu viện mà còn tăng thêm vẻ u nhã phong tình.

Bước qua những bậc đá suối đèn chiếu sáng, vòng qua những cây cành lá xum xuê, Thiên Đăng đến cửa căn nhà nhỏ.

Phủ Xương Hóa Vương là địa bàn của nàng, nàng đương nhiên quen thuộc từng ngóc ngách. Từ khi Mạnh Lan Khê xảy chuyện, nơi vẫn luôn bỏ trống, đêm hôm khuya khoắt thế càng thể ai lui tới.

Nàng đưa tay đẩy cánh cửa khóa, bước trong, giơ cao chiếc đèn lồng tay soi tứ phía.

Ngoài dự liệu của nàng, căn phòng lẽ ngăn nắp gọn gàng thì nay mấy cánh cửa tủ mở toang, ngăn kéo kéo . Trên lối dẫn nội đường, bóng hoa in tấm rèm trúc phía khẽ lay động.

Nàng lập tức nhận kẻ đêm hôm lẻn đây, đang lén lút lục lọi thứ gì đó, nhưng vì nàng bất ngờ xuất hiện nên trốn nội đường.

Nàng lẳng lặng lùi , khỏi cửa bèn rảo bước nhanh lên bậc đá, đồng thời về phía vườn Cúc nơi Kỷ Lân Du ở hét lớn: "Người ! Có..."

Lời dứt, một bóng đen phía lao tới nhanh như chớp. Sức mạnh kinh khiến nghẹt thở bao trùm lấy nàng, khống chế bộ cơ thể nàng trong vòng tay rắn chắc.

Hắn một tay bịt miệng mũi nàng, một tay kẹp chặt eo sườn nàng. Ra tay cực kỳ chính xác, sức mạnh kinh , chỉ trong nháy mắt nàng khống chế trong lòng , thể kêu la, thể cử động.

Trước sức mạnh áp đảo của , Thiên Đăng như con cá mắc cạn, eo dùng sức vặn vẹo, định dùng gót chân đạp đầu gối để thoát khỏi sự kìm kẹp.

ghé sát tai nàng thì thầm: "Là , Lăng Thiên Thủy."

Giọng trầm thấp vang lên bên tai khiến cơ thể đang căng cứng của Thiên Đăng mới thả lỏng.

Vốn quen khác khống chế, nàng bực bội giãy khỏi vòng tay , gầm gừ hỏi: "Nửa đêm nửa hôm, ngươi ở đây gì?"

Lăng Thiên Thủy buông lỏng tay, thản nhiên đáp: "Nhận lời khác thì cho hết lòng. Huyện chủ nhờ giúp điều tra vụ án, lo ban ngày nên tối mới đến kiểm tra chỗ ở của nghi phạm. Ai ngờ nàng nửa đêm mò đến, cửa la toáng lên, đành ngăn cản Huyện chủ."

Cách ngăn cản của ngươi là ôm chặt lòng thế ?

Thiên Đăng hậm hực thoát khỏi sự kìm kẹp của , nhặt chiếc đèn lồng rơi tắt ngóm đất lên, mò mẫm tìm hộp quẹt trong túi áo.

Lăng Thiên Thủy kéo tay nàng, đẩy nàng ép góc tường phía .

Tiếng bước chân sột soạt vang lên, bóng dáng Kỷ Lân Du xuất hiện bên dòng suối. Rõ ràng tiếng kêu của Thiên Đăng đ.á.n.h thức, quanh quất một hồi gọi khẽ: "Huyện chủ, là ở bên đó ?"

Thiên Đăng giải thích nên im thin thít sát tường, cố tình nín thở.

Đêm tĩnh lặng, tiếng côn trùng kêu râm ran. Hai nép sát trong góc tường dám cử động. Kỷ Lân Du một lúc, lẩm bẩm một câu "Lạ thật, chẳng lẽ nhầm?", tiếng bước chân dần xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-42-doi-ngoc-boi.html.]

Thiên Đăng thở phào nhẹ nhõm, sự chú ý chuyển sang Lăng Thiên Thủy bên cạnh.

Gần trong gang tấc, ngược ánh sáng mờ nhạt của bầu trời đêm, hình quá đỗi cao lớn của khiến nàng chỉ thể ngước .

Đường nét xương hàm rõ ràng, cứng rắn, dường như là hình bóng nàng từng ngước trong đêm tối nào đó, khiến lưng nàng bất chợt rịn mồ hôi lạnh, tim đập thình thịch...

Cảm giác kinh hoàng khi ngước Lâm Hoài Vương giữa lằn ranh sinh t.ử bên đầm nước lạnh đêm , giống như con chim ưng đêm khổng lồ sà xuống bao trùm lấy nàng .

Nàng mấp máy môi định gì đó, nhưng Lăng Thiên Thủy lưng trong nhà.

Thiên Đăng mới phát hiện vẫn đang nắm chặt chiếc đèn lồng tắt. Nàng lau mồ hôi dính nhớp trong lòng bàn tay, ném liên tưởng hoang đường đầu, cầm đèn theo nhà.

"Vừa nãy ngươi lục soát ở đây, phát hiện gì ?"

"Vẫn ." Lăng Thiên Thủy bật lửa thắp sáng đèn lồng của nàng, soi trong nhà: “Nàng đêm hôm đến đây là vì việc gì?"

Thiên Đăng mới nhớ mục đích của , giơ tay quơ quơ mặt : "Tay bỏng. Nhớ Mạnh Lan Khê tinh thông y lý, lọ t.h.u.ố.c hiệu nghiệm nên đến tìm xem ."

Lăng Thiên Thủy lục soát qua một lượt nên đồ đạc của Mạnh Lan Khê để ở , bèn mở tủ kéo ngăn kéo .

Trong những lọ t.h.u.ố.c xếp ngay ngắn, Thiên Đăng thấy chiếc lọ sứ nhỏ quen thuộc. Cầm lên ngửi thấy mùi thơm mát dịu nhẹ, lắc lắc ánh đèn thấy đúng là chất lỏng màu xanh nhạt, bèn bôi một ít lên chỗ bỏng mu bàn tay. Quả nhiên cảm thấy mát lạnh, chỗ sưng đỏ dịu nhiều.

Nàng đặt lọ t.h.u.ố.c về chỗ cũ, cảm thán: "Lúc Mạnh Lan Khê bắt từng với rằng sẽ g.i.ế.c theo cách đó, cũng thấy ."

Lăng Thiên Thủy những lọ t.h.u.ố.c xếp chi chít trong ngăn kéo, cầm vài lọ lên xem xét, tán đồng: "Phải, nếu thực sự hại , lẽ tay từ lúc ai ."

Thiên Đăng gật đầu, lúc buông tay định đóng ngăn kéo , bỗng thấy trong khe hở đáy ngăn kéo dường như vật gì đó lóe sáng ánh đèn.

Nàng thốt lên một tiếng "A", đưa đèn gần khe hở soi kỹ hơn.

bên tối om, chẳng thấy gì nữa.

Nàng nghiêng đèn ngẫm nghĩ một chút xổm xuống, lên phía đáy ngăn kéo.

Quả nhiên, dính sát đáy ngăn kéo phía trong cùng là một vật nhỏ dẹt gói kỹ trong giấy dầu. Mỏng, dẹt dính ván gỗ, trừ khi lật ngược ngăn kéo lên thì ai phát hiện .

nhờ khe hở của ngăn kéo, ánh đèn của nàng chiếu qua, vô tình phản chiếu lên lớp giấy dầu bên khe hở nên nàng mới phát hiện sự bất thường.

Nàng đặt đèn lồng xuống, vươn tay mò đáy ngăn kéo, gỡ gói giấy nhỏ phía trong .

Mặt ván gỗ thô ráp nhiều dằm, đầu ngón tay nàng quệt qua thấy đau nhói.

Mở gói giấy xem, bên trong là một miếng ngọc bội ngọc trắng mỡ cừu, ánh đèn tỏa sáng long lanh, chạm khắc hình non tiên trùng điệp mây mù lãng đãng.

Góc ngọc bội dòng chữ nhỏ như con kiến, kỹ thì thấy khắc năm chữ "Thục quốc đa tiên sơn".

Lăng Thiên Thủy xuất quân ngũ, rành thơ từ, cầm miếng ngọc bội lật qua lật xem, hỏi: "Kích thước và hoa văn ngọc bội xem là đồ trang sức của nam giới, dòng chữ nội dung gì?"

Thiên Đăng đáp: "Đây là bài 'Đăng Nga Mi Sơn' của Lý Thái Bạch. Câu đầu là 'Thục quốc đa tiên sơn, Nga Mi mạc nan thất' (Nước Thục nhiều núi tiên, Nga Mi thật khó sánh). Tuy nhiên thường thì nếu đưa tranh chạm khắc ý thơ, chọn câu 'Thanh minh ỷ thiên khai, thái thác nghi họa xuất' (Trời xanh dựa trời mở, màu sắc ngỡ tranh vẽ), chọn câu đầu thế khá hiếm gặp."

Ánh mắt Lăng Thiên Thủy dừng miếng ngọc bội, miệng lẩm bẩm trong vô thức: "Nga Mi mạc nan thất... Nga Mi..."

 

Loading...