THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 41: Vần Hiểm
Cập nhật lúc: 2026-02-05 04:40:14
Lượt xem: 122
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe Bạch Chiêu Tô đứt quãng kể , ai nấy đều xót xa khi nghĩ đến cảnh cô bé tận mắt chứng kiến bỏ mạng trong biển lửa, bản cũng suýt c.h.ế.t. Nỗi đau lớn còn khó mà chịu nổi, mà cô bé nén đau thương kể chuyện tường tận. Sự kiên cường ở lứa tuổi nhỏ như khiến khỏi thầm nể phục vị Vương nữ vốn ghẻ lạnh .
Thiên Đăng nhẹ nhàng vuốt tóc cô bé an ủi, hỏi: "Vương nữ hôm đó rõ đặc điểm của đám thích khách ?"
"Muội nhớ bọn chúng đều đeo đai lưng màu xanh, chắc là để ký hiệu... tên nào tên nấy đều cao to vạm vỡ, g.i.ế.c thành thạo, giống như... giống như...” cô bé cố tìm từ để diễn tả: “Giống như mấy đàn ông đ.á.n.h trận , tuyệt đối ai dáng mảnh mai như Huyện chủ tỷ tỷ cả!"
"Đa tạ Vương nữ chứng, rửa sạch oan khuất cho ." Thiên Đăng dõng dạc : “Thảo nào hung thủ tìm trăm phương ngàn kế ngăn cản Vương nữ sự thật. Bởi vì tất cả chân tướng đều trong những gì thấy, bao gồm cả Tam thánh khí Trấn quốc cánh mà bay, đặc điểm của hung thủ, nguyên do gõ chuông điệu hổ ly sơn để sát hại Vương nữ và t.h.ả.m án diệt môn Vương tộc... Tiết lang quân, nếu nhất quyết chịu nhận tội, sẽ vạch trần từng bí mật, khiến tâm phục khẩu phục."
"Ta Huyện chủ đang nóng lòng rửa sạch oan khuất, nhưng thứ cho Tích Dương ngu dốt, thực sự hiểu lời Vương nữ chỗ nào vạch trần chân tướng, chỗ nào chứng minh là hung thủ?" Tiết Tích Dương tuy sắc mặt chút khác thường, nhưng ngẫm lời Bạch Chiêu Tô , thấy hề sơ hở nên nhất quyết chối: “Dẫu , liên quan gì đến chuyện ? Hôm tế lễ kết thúc, rời cùng , lúc đó Tam thánh khí vẫn còn nguyên hương án. Hơn nữa, Vương nữ xác nhận thích khách là những kẻ lão luyện, còn là Thái Nhạc Thừa của Đại Đường, tìm nhiều binh lính như ở Khâu Từ? Chưa kể lúc Vương nữ gặp nạn, đang ở ngoài Vương cung, từng bước chân cổng cung, thể tay bịt đầu mối?"
Lời biện hộ của rõ ràng, lý tình, khiến chỉ Khâu Từ mà ngay cả Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy cũng Thiên Đăng với ánh mắt dò hỏi.
Đại Đô Úy Thừa, cũng mặt trong các sự kiện , càng thêm khó hiểu: "Huyện chủ thật chứ? Ta nhớ rõ diễn biến mấy vụ án , e là khó mà liên quan đến vị Tiết Nhạc Thừa ?"
" " viên Thị vệ trưởng cũng gãi đầu: “Hôm Vương nữ gặp chuyện, đang trực trong Vương cung, còn là đầu tiên dẫn lính xông lên lầu chuông vây bắt, nhưng lúc đó quả thực thấy bóng dáng ai cả! Hơn nữa Tiết Nhạc Thừa chẳng quản lý ca vũ ? Có liên quan gì đến đám hung thủ g.i.ế.c như ngóe kẻ gõ chuông thoắt ẩn thoắt hiện ?"
"Chính vì Tiết Nhạc Thừa tinh thông nhạc vũ, nên mới thể bày những thủ đoạn vô hình vô ảnh để thực hiện tất cả những việc !"
Lời thốt , trong Linh điện đều ngơ ngác: "Trên đời còn thủ đoạn gây án vô hình vô ảnh ?"
"Hôm Tam thánh khí mất tích, điều khiến thắc mắc nhất là đóa Thanh liên lưu ly. Thanh liên cố định trong lồng vàng, nếu đối phương trộm đồ ngay mắt thì đương nhiên càng nhanh càng . Theo lý mà , nên trộm cả lồng vàng lẫn Thanh liên. Dù lồng vàng cũng chế tác khít với Thanh liên, giấu Thanh liên thì mang luôn cả lồng , mà phí công tháo dỡ, lấy Thanh liên lắp lồng y như cũ?"
Đại Đô Úy Thừa nhớ cái lồng vàng nguyên vẹn lúc đó, khỏi thắc mắc: " chuyện quả thực trái với lẽ thường! Trộm đồ mắt Huyện chủ vốn mạo hiểm, lẽ trộm nhanh nhất thể mới đúng. Sao kẻ đó to gan lớn mật, dám nán hiện trường chuyện tỉ mỉ tốn thời gian mà vô nghĩa như ?"
"Hành động đương nhiên hề vô nghĩa. Thứ nhất, đủ thời gian tháo lồng vàng chỉ , việc sẽ đổ tội trộm thánh khí lên đầu . Thứ hai, Tiết lang quân thể mượn cớ đó để rũ bỏ hiềm nghi, vì mắt bao , đủ thời gian để nán bên cạnh thánh khí."
"Sự thật vốn là như . Hôm đó tuy ở trong Linh điện, nhưng nhạc chủ đạo của buổi lễ là sáo, mà là thổi sáo. Vậy xin hỏi Huyện chủ, từ đầu đến cuối, tiếng sáo của ngắt quãng chút nào ?"
"Không, tiếng sáo của Tiết lang quân vang lên xuyên suốt buổi lễ."
"Khi thổi sáo bắt buộc dùng cả hai tay cầm sáo. Dù tối hôm đó ở trong Linh điện, cách thánh khí xa, nhưng hai tay từng rời khỏi cây sáo, thể thổi sáo tháo lồng vàng lấy trộm Thanh liên lưu ly? Chẳng lẽ Huyện chủ nghĩ mọc thêm tay thứ ba ?"
"Không, , dùng thủ đoạn vô hình vô ảnh, cần động tay." Thiên Đăng thẳng , rành rọt : “Hôm đó khi tế lễ trong Linh điện, Tiết lang quân dẫn đầu các nhạc công rải rác bậc thềm, nhưng bản chọn ngay cạnh hương án, tức là nơi gần Thanh liên lưu ly nhất. Lúc đó, nhớ Thôi Thiếu khanh từng tỏ vẻ ngạc nhiên, rằng hôm nay Tiết lang quân chọn vần điệu quá hiểm. Thông thường, nhạc tế lễ nên trầm thấp, trang nghiêm, chứ cao vút như ."
Thôi Phù Phong đương nhiên nhớ chuyện , khẽ gật đầu: " hôm đó cũng lấy lạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-41-van-hiem.html.]
"Đây quả thực là gán tội cho vô tội, chẳng biện minh thế nào." Tiết Tích Dương tỏ vẻ oan ức, giải thích: “Nếu là tế lễ bình thường thì đương nhiên dùng nhạc bình thường. hôm đó chúng hộ tống y quan linh của Xương Hóa Vương về nước, nhạc tế lễ biên soạn theo điệu dân ca ca tụng Xương Hóa Vương để phù hợp với điệu nhạc đó nên mới cao vút hào hùng, Chẳng lẽ Huyện chủ quên tiếng hát hòa thanh trong ngoài Linh điện hôm ? Ta sắp xếp như gì ?"
Đêm đó ít ở trong và ngoài Linh điện, nhớ tình hình lúc đó, ai nấy đều gật đầu ngờ vực: " chẳng lẽ điệu nhạc cao thấp khác thường mà cũng g.i.ế.c trộm vật ? Chuyện như trò đùa !"
"Truyền thuyết kể rằng Diệu Âm Bồ Tát thể dùng các loại kỹ nhạc xuyên qua vô cõi Phật, nhưng đó là thần thông của nhà Phật, còn chuyện dùng âm điệu g.i.ế.c cướp của thì từng thấy." Các tăng nhân xong cũng thấy lời buộc tội quá hoang đường: “A Di Đà Phật, phàm mắt thịt thần thông Phật pháp , thổi một khúc sáo mà trộm Tam thánh khí?"
"Không, thần thông, thực đó chỉ là một loại nhạc lý ít gặp mà thôi. Nói thì, lẽ chư vị đại sư ở đây đều từng qua."
Thiên Đăng lấy một gói giấy cũ bên , mở , lấy một vật giơ lên mặt các tăng nhân: "Chư vị pháp sư từng chuyện ở Thiên Phật động, từng cúng dường một chiếc bình thủy tinh Tây Vực, nhưng vì tăng nhân gõ khánh bên cạnh mà chiếc bình thủy tinh xanh quý giá chấn động vỡ tan ?"
Được bọc trong nhiều lớp giấy cũ là mảnh vỡ mà vị hòa thượng già đ.á.n.h chuông nhặt về treo cạnh lầu chuông.
Dù chỉ còn một mảnh vỡ, nhưng chất liệu thủy tinh xanh thẫm mỏng manh vẫn tỏa ánh sáng lấp lánh.
Các tăng nhân đương nhiên chuyện , một vị hòa thượng già lập tức lên tiếng: "Lão nạp quả . Chiếc bình thủy tinh do một thương nhân đến từ Phất Lâm (nước Ý ngày nay) cúng dường để cắm hoa thơm Phật trong Thiên Phật động. vì thủy tinh giòn và mỏng, do tiếng động quá lớn khiến nó chấn động vỡ tan, quả thực đáng tiếc."
"Thủy tinh quá mỏng nên tiếng khánh vỡ. Vậy chư vị còn nhớ, hôm đó trong Linh điện , tiếng sênh, tiêu, quản, địch, hầu, tỳ bà... bao nhiêu âm thanh chấn động ?" Ánh mắt Thiên Đăng lướt qua Tiết Tích Dương đang cố tỏ bình tĩnh, chỉ hương án cháy chỉ còn chút tàn tích, : “Đừng quên, trong ba món Thánh khí Trấn quốc thờ hương án lúc đó, một món cũng giống như thủy tinh, mỏng giòn, dễ vỡ."
"Thanh liên lưu ly!" Gần như tất cả mặt hôm đó đều buột miệng thốt lên.
Ánh mắt Thiên Đăng dán chặt Tiết Tích Dương: "Ta nghĩ, với trình độ âm nhạc cái thế của Tiết lang quân, khi thổi sáo chọn vần điệu cao và hiểm như chỉ cần liên tục điều chỉnh, cộng thêm sự cộng hưởng của các nhạc cụ khác bên cạnh, khiến những cánh hoa lưu ly mỏng manh rung động theo tiếng nhạc vỡ tan là chuyện thể xảy , đúng ? Hơn nữa lúc đó cùng hát vang, tiếng nhạc xung quanh ồn ào, tiếng vỡ vụn nhỏ bé của Thanh liên lưu ly sẽ lấp . Tiếp theo, chỉ cần đợi đến lúc thu dọn nhạc cụ, giả vờ vô ý nghiêng lồng vàng, mảnh vỡ lưu ly sẽ trượt qua khe hở, thể âm thầm thu dọn mang ."
"Theo suy đoán của Huyện chủ thì quả thực khả năng." Trên mặt Tiết Tích Dương hiện lên nụ châm chọc, nhưng nụ lan tới đáy mắt, trông vẻ gượng gạo: “ loại suy đoán vô căn cứ, thể cũng thể , Huyện chủ thể dùng để định tội khác?"
"Hơn nữa..." Thị vệ trưởng từng tham gia vụ án , nắm rõ tình tiết, nhịn thắc mắc: “Lúc Bắc Vương c.h.ế.t trong đình nghỉ mát ở cung, Huyện chủ là phát hiện đầu tiên, đó chúng mới đến. Lúc đó tận mắt thấy đóa Thanh liên lưu ly cắm nguyên vẹn n.g.ự.c ngài , nếu lúc trộm vỡ thì dùng để ám sát Bắc Vương ?"
" hiện tại tất cả chỉ là suy đoán của , thực hư thế nào còn cần chứng thực."
Thiên Đăng sang các tăng nhân: "Chư vị pháp sư, khi Bắc Vương gặp chuyện, phát hiện hung khí là Thanh liên lưu ly, chúng lập tức đến Linh điện kiểm tra tung tích của Thánh khí Trấn quốc, kết quả phát hiện cả ba món thánh khí hương án đều cánh mà bay, chỉ còn một cái lồng vàng rỗng . Không lúc đó các vị cất lồng vàng ở ?"
Hòa thượng già đáp: "Thánh khí Trấn quốc xưa nay cất giữ trong kho của Chùa Hộ Quốc, nên dù chỉ còn lồng vàng rỗng, chúng vẫn dùng vải lụa niêm phong cẩn thận, cất về chỗ cũ. Kho luôn khóa kỹ, chuyên trách trông coi, tuyệt đối ai động ."
"Vậy xin đại sư sai lấy đến đây để chúng xem kỹ chiếc lồng vàng, chứng thực suy đoán của ."