THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 40: Quân Doanh

Cập nhật lúc: 2026-02-04 06:28:02
Lượt xem: 139

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thành Trường An vẫn nhộn nhịp, phồn hoa như cũ. Xe ngựa của Thiên Đăng rời Đông Cung, đường về nhà ngang qua sòng bạc Thịnh Phát. Hôm nay sòng bạc tụ tập đông nghịt , còn náo nhiệt hơn thường ngày. Đám đông rảnh rỗi đang tranh xem quản sự Kim gia với vẻ mặt đau buồn, lau nước mắt tận tay gỡ tấm biển tên "Kim Đường" xuống.

"Xem tin đồn là thật, Kim lang quân gặp nạn !”

“Thật là kỳ quái! Chẳng lúc Yến Bồng Lai tự sát để thư bày tỏ rằng chuyện tướng của Quận chúa là bịa đặt, những việc trong phủ đa phần là do Công chúa Cáo Quốc ? Mọi chuyện vốn êm xuôi, giờ xảy chuyện?”

còn khi Kim Đường gặp chuyện, Kỷ Lân Du cũng Đại Lý Tự bắt giam . Chẳng lẽ vì ghen tuông mà hóa thành hung thủ g.i.ế.c ?”

“Không thể nào, nếu biển tên của Kỷ Lân Du vẫn còn treo đó, gỡ xuống?"

Một kẻ tò mò lập tức chỉ biển tên, lớn tiếng hỏi quản sự sòng bạc: "Kim quản sự, Kỷ Lân Du vẫn còn ở đó? Chẳng liên quan đến vụ án của thiếu gia nhà ông ?"

Kim quản sự lau nước mắt lắc đầu: "Chuyện dám bậy! Kỷ lục sự xuất từ nhà trung liệt, là yếu nhân trong Ngự Lâm quân, là chiến sĩ bảo vệ đất nước. Ngày thường tuy chút xích mích nhỏ với thiếu gia nhà , nhưng tin rằng ngài chuyện như ."

"Không ? Thế triều đình bắt giam ?" Có thì thầm hỏi: "Vả , giữa hai vị lang quân đó mà là chuyện nhỏ ? Trước mắt là Quận chúa danh giá, tựa thiên tiên. Cái chuyện quyền sắc thế , chẳng lẽ đáng để liều mạng ?"

"Chẳng , nên mới bao lang quân bỏ mạng mà mấy vị còn vẫn chịu rời . Đừng bọn họ, ngay cả , nếu ở trong đó cũng liều một phen, thành công thì ?”

“Xì, cái bản mặt ngươi kìa, tư cách phủ c.h.ế.t vì Quận chúa ?"

Trong tiếng nhạo của đám đông, Thiên Đăng lặng lẽ nhà họ Kim gỡ tấm biển tên của Kim Đường xuống. Trên đó giờ chỉ còn sáu cái tên: Thôi Phù Phong, Tiết Tích Dương, Kỷ Lân Du, Mạnh Lan Khê, Minh Thứu và Lăng Thiên Thủy.

Mọi chỉ trỏ sáu tấm biển, tranh cãi xem ai trong họ sẽ là thắng cuộc cuối cùng.

"Kim quản sự, Kim lang quân còn trong đó nữa, vụ cá cược mà sòng bạc các ông mở... vẫn còn hiệu lực chứ?”

Kim lang quân gặp nạn chúng cũng đau lòng, nhưng tiền đặt cược cũng là tiền mồ hôi nước mắt của chúng cả..."

Giữa tiếng bàn tán lo âu, Kim quản sự nghẹn ngào : "Chuyện dù là đại bất hạnh của nhà , nhưng chủ nhân dặn , một khi tiếp quản sòng bạc thì sổ sách đó đều tính. Chỉ cần Kim gia còn một ngày, tuyệt đối sẽ quỵt nợ, xin quý vị cứ yên tâm!"

Trong tiếng reo hò, cái c.h.ế.t của Kim Đường cùng với sự biến mất của tấm biển tên dường như cũng đám đông quẳng đầu. Cả con phố chằm chằm sáu cái tên còn để tính toán cơ hội phát tài thì cũng là than vãn cho tiền đặt cược đó tan thành mây khói.

"Giờ xem Thôi Thiếu khanh vẫn là kiên cố nhất, luôn dẫn đầu. Thân phận , gia thế , chắc là định chứ?”

“Khó lắm, danh tiếng của Thôi Thiếu khanh trong giới tiểu thư kinh thành tệ lắm, cô nương nào dính dáng đến đều kết cục . Nếu là Huyện chủ Linh Lăng, cũng chẳng dám chọn !”

“Chậc chậc, Thôi Thiếu khanh tiễn hết cô nương đến cô nương khác ngục, Quận chúa khắc hết đàn ông đến đàn ông khác lên trời, thấy đôi mà!”

“Kỷ Lân Du chắc chắn là chọn , rủi ro quá lớn.”

“Vị chót là Lăng Thiên Thủy vẫn cứ chót nhỉ. Nghe võ nghệ cao cường lắm, khác tính kế cũng khó.”

“Người võ nghệ cao cường đó là Kỷ Lân Du, còn đó nữa là Tô Vân Trung, ngươi thấy ?”

, , hạng võ biền thấy khả năng gây chuyện còn lớn hơn cả Kỷ Lân Du và Tô Vân Trung, nguy hiểm quá!”

“Mạnh Lan Khê... cái tay thư sinh trói gà chặt mà cầm cự đến giờ đúng là kỳ tích, đáng để đặt cược một ván nhỉ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-40-quan-doanh.html.]

“Thế thì so thà đặt Thái nhạc thừa Tiết Tích Dương còn hơn, đường trông vẻ khá vững.”

“Vị Vương t.ử Hồi Hột vẫn lì lợm chịu nhỉ, triều đình giờ thái độ thế nào đây?”

“Khó , tóm dù chỉ còn sáu , tình hình dường như vẫn phức tạp, chẳng !"

Thiên Đăng sáu cái tên đó thêm một lát buông rèm xe, dặn phu xe về phủ mà khỏi thành, về phía Bắc Nha Cấm quân.

Bắc Nha Cấm quân đóng quân ở ngoại ô, cách Xương Hóa Vương Lăng xa. Đang độ giao mùa, tiếng thông reo rền rĩ, phấn hoa trong núi bay đầy trời, mang theo hương thơm thoang thoảng. Có mấy tên lính chịu nổi phấn hoa cứ hắt liên tục, nước mắt nước mũi giàn dụa. Đáng tiếc cấp của họ là Lăng Thiên Thủy sắt đá, chút nương tay, ép họ uống xong t.h.u.ố.c là lập tức luyện tập, chậm trễ.

Nào ngờ mới tập hợp đội ngũ, đám lính bỗng dưng tên nào tên nấy trợn tròn mắt lưng , tập tành lấy lệ, chỉ lo ngóng cổ . Lăng Thiên Thủy đầu , thấy ngoài cổng doanh trại, làn mây trôi, Thiên Đăng đội mũ viền màn trắng đang bước xuống xe ngựa. Dáng mảnh mai trong gió đầu hạ tựa như một cành hoa mới nở, dù mũ che khuất dung mạo nhưng phong thái thanh tao thoát tục vẫn cách nào che giấu .

Thấy đám lính cứ hau háu qua lớp màn trắng để xem cho rõ, chẳng còn tâm trí luyện tập, Lăng Thiên Thủy bất lực lấy roi quất nhẹ mấy tên quá trớn, bắt chúng tiếp tục luyện, sang dẫn Thiên Đăng doanh trại xuống, sai gọi Mạnh Lan Khê đến cùng pha .

Thiên Đăng ngửi thấy hương thanh khiết, chút ngạc nhiên: "Sao Mạnh lang quân cũng ở đây?"

Mạnh Lan Khê mỉm , lúm đồng tiền hiện rõ đôi má: "Hiện đang mùa thông bách nở hoa, phấn hoa nhiều, khiến ít binh sĩ trong doanh thấy khó chịu, sổ mũi, ngạt mũi nổi mề đay. Quân y quen với chứng bệnh , mà tình cờ vài đơn t.h.u.ố.c nên đến giúp một tay."

Lăng Thiên Thủy cũng thêm: "Hơn nữa, giờ cũng ý định bỏ bút tòng quân, quen sớm với việc trong quân cũng là điều ."

Thiên Đăng khỏi ngạc nhiên: "Mạnh lang quân nảy ý định từ khi nào? Phía Quốc T.ử Giám ?"

Mạnh Lan Khê do dự một chút, ngước mắt Lăng Thiên Thủy. Khoảnh khắc bốn mắt , khẽ cụp hàng mi dài, che giấu đôi mắt thâm trầm: "Vâng, dù sách ở Quốc T.ử Giám cả đời thì chung quy cũng chỉ là hạng thư sinh yếu đuối, thể nên trò trống gì chứ? Vả dạo việc học bận, chi bằng xem trong quân cơ hội nào , chỗ giúp ích cho Quận chúa."

"Việc đó cần thiết. rèn luyện trong quân đúng là chuyện . Ta tin với tư chất của , dù là sách ở Quốc T.ử Giám quân y thì tương lai cũng đều rộng mở."

Nghe Thiên Đăng Mạnh Lan Khê mỉm nhẹ nhõm. Hắn một lúc đám lính đang sụt sịt gọi xem bệnh.

Trong phòng chỉ còn hai , Lăng Thiên Thủy rót cho nàng, hỏi: "Hôm nay đặc biệt tới đây tìm việc gì ?"

Thiên Đăng trả lời mà hỏi ngược : "Ta hỏi về chuyện của Kỷ Lân Du, dù cũng là biểu của . Sau khi bắt, thăm ?"

"Cũng , hẳn là tống giam, Đại Lý Tự sắp xếp một tịnh thất để tạm giữ, tiện cho việc thẩm vấn thôi." Vẻ mặt Lăng Thiên Thủy vẫn thản nhiên, thực sự thấy tình cảm đặc biệt gì với em họ : “Đừng lo lắng, nếu tiến triển mới, và Thôi Phù Phong sẽ theo sát và báo cho nàng ."

"Ta gặp Thái t.ử Điện hạ, nhờ cho phép chúng từ từ điều tra cái c.h.ế.t của Kim Đường, đừng vội vàng kết án. Trên Kỷ Lân Du đúng là nhiều nghi vấn, nhưng những nghi vấn đó vẫn lời giải thỏa đáng. Ta thấy yên tâm, cảm giác nên kết án qua loa như ."

Lăng Thiên Thủy nàng khẽ nhướng mày: "Nàng vì chuyện đó mà gặp Thái tử?"

"Cũng hẳn chỉ vì Kim Đường và Kỷ Lân Du. Thu hoạch lớn nhất là Thái t.ử giúp đỡ, Binh bộ cho phép chúng kho tra cứu hồ sơ trận chiến cốc Hoàng Sa năm xưa. Lăng lang quân chẳng quan tâm đến trận chiến đó ? Giờ cơ hội điều tra triệt để , chúng hãy tìm hiểu kỹ ngọn ngành về nhà họ Kim xem ."

Vẻ mặt Lăng Thiên Thủy bất giác khựng một chút: "Nàng chuyện đó từ ?"

"Huynh quan tâm đến chuyện cốc Hoàng Sa ?" Thiên Đăng chống cằm mỉm : “Tình cờ thôi. Năm đó trận đại chiến , tổ phụ liên kết gần như tất cả các thế lực ở Tây Bắc để chống địch. Nghe lúc đó lão Lâm Hoài Vương dù đích tới nhưng cũng phái nhiều đội tinh nhuệ của quân Sóc Phương tới trợ giúp... Lăng lang quân cũng là Tây Bắc, trong nhà tiền bối nào tham gia trận chiến đó ?"

Nụ của nàng mang theo chút bí ẩn, pha lẫn chút tinh nghịch như khám phá một bí mật nhỏ. dù nhận bí mật mà đang che giấu, nàng cũng hề nghi ngờ dò xét, còn ngần ngại tạo cơ hội cho , mặc dù nàng chẳng hề cốc Hoàng Sa ý nghĩa gì đối với .

Trái tim Lăng Thiên Thủy bỗng trào dâng một cảm giác xao động khó tả. Nhìn nụ của nàng, đầu tiên trong đời cảm thấy cổ họng nghẹn đắng, một cảm giác nóng bỏng lan tỏa khắp lồng ngực.

 

Loading...