THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 40: Chân hung

Cập nhật lúc: 2026-02-05 04:40:13
Lượt xem: 136

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời điểm nóng bức nhất buổi chiều, cư dân Vương thành đa trốn trong nhà tránh nắng. Người đường thưa thớt, là lúc yên tĩnh nhất trong ngày.

Cánh cửa nhỏ phía vương cung lặng lẽ mở , chiếc giường nhỏ phủ voan mỏng bốn thị vệ cẩn thận khiêng , về phía Linh điện vẫn sừng sững ở phố lửa thiêu đen.

Các tăng lữ tụng kinh tiếp ứng ở cửa Linh điện, ngự y xách theo t.h.u.ố.c thang, thị nữ che ô cho giường ... Ai nấy đều cẩn trọng, nhưng đều cố gắng giữ im lặng hết mức, rõ ràng giường vô cùng quan trọng, thể lơ là.

khi đến cửa Linh điện , ngự y và thị nữ do dự.

Linh điện dù cũng từng xảy hỏa hoạn lớn, khiến vương tộc Khâu Từ gần như c.h.ế.t hết, nay tuy dọn dẹp sạch sẽ, nhưng những bức tường ám khói và dấu vết cháy sém nền đất vẫn khiến cảm thấy âm khí nặng nề, khiến đều nghi ngờ liệu thực sự nên khiêng Vương nữ nơi .

Tăng lữ : "Bề ngoài trông vẻ khác lạ, nhưng nơi chúng dọn dẹp sạch sẽ triệt để, phép trừ tà siêu độ nhiều , sớm thanh tịnh vô lo ."

Ngự y lắc đầu phản đối: "Nơi ô uế thế , e là Vương nữ tỉnh cũng dọa cho ngất tiếp, chiêu hồn kiểu khi ?"

Cung nữ già bảo: "Phải đúng cảnh tượng mới , nếu tái hiện tình hình hôm đó, gọi hồn vía Vương nữ về?"

Mấy phe mỗi một ý, chỉ lo do dự tranh luận. Thị vệ đành đặt giường xuống chỗ râm mát hiên cửa Linh điện, chờ họ thống nhất kết quả.

lúc , chỉ một tiếng "Vút" sắc nhọn, lướt qua như cá bơi từ đầu phố bên , x.é to.ạc sự yên tĩnh oi ả của buổi chiều.

Âm thanh đó quá lớn, nhưng lọt tai khiến màng nhĩ đau nhói, đầu óc ong lên, cơ thể choáng váng mất kiểm soát, thi ngã lăn đất.

Ngay khi ngã xuống, một bóng từ góc phố lao , nhắm thẳng chiếc giường hiên cửa Linh điện.

Trong lúc bất ngờ kịp đề phòng, ngay cả thị vệ xung quanh còn kịp bò dậy, con d.a.o găm trong tay bóng đ.â.m thẳng phần nhô lên giường.

Lưỡi d.a.o ánh lên màu đen xỉn, rõ ràng tẩm kịch độc. Ánh đen loáng lên, con d.a.o rạch toạc lớp voan mỏng, cắm phập thể lớp chăn gấm.

Thân thể bên co giật mạnh, giãy giụa vài cái m.á.u tươi nhanh chóng nhuộm đỏ chăn đệm.

Mọi xung quanh tuy đều ngã rạp xuống đất, nhưng thấy cảnh tượng vẫn đồng thanh hét lên kinh hãi.

Một đòn đắc thủ, sát thủ rõ ràng tự tin chất độc dao, lập tức rút lui, nhảy xuống bậc thềm, sắp biến mất trong ngõ hẻm.

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc tiếp đất, một mũi tên lao tới vùn vụt, mang theo tiếng gió sắc bén, b.ắ.n xuyên qua bả vai .

Lực mũi tên dũng mãnh vô cùng, khi xuyên qua cơ thể vẫn còn lực đạo kinh , kéo lao về phía bốn năm bước, cuối cùng mất thăng bằng ngã sấp xuống đất.

Hắn phản ứng nhanh, lập tức nén đau bò dậy, tìm đường thoát .

mặt binh lính trang đầy đủ từ trong ngõ xông , chặn đường lui đường tiến, ép Linh điện.

Người đầu dẫn lính, là Thiên Đăng.

Tay nàng đặt lên chiếc vòng tay đôi, chằm chằm tên sát thủ bịt mặt mặt, ánh mắt dừng một chút ở thắt lưng màu xanh của , mở miệng hỏi: "Tiết lang quân, liên lạc với phản quân, quân Tây Phiên tan tác tứ tán, cuối cùng ngươi cũng đích tay ?"

Lời thốt , chỉ hung thủ, mà ngay cả những xung quanh cũng nhất thời ngỡ ngàng.

Chỉ Thôi Phù Phong cũng giống Thiên Đăng sớm nội tình, giơ tay hiệu cho binh lính tịch thu con d.a.o tẩm độc của đối phương , tránh để gây bất lợi cho Huyện chủ.

Còn Lý Dĩnh Thượng đang quan sát cục từ cao dẫn nhảy xuống, ném cung tên cho thị vệ phía , sải bước đến mặt thích khách, giơ tay giật phăng khăn che mặt của xuống.

Dù lúc thương, mặt lộ vẻ hoảng hốt kinh ngạc, nhưng đôi mắt đuôi mày xếch vẫn mang theo nét dịu dàng quyến rũ lẫn , Tiết Tích Dương thì còn ai?

"Huyện chủ..." Ánh mắt Thiên Đăng, trong đó chút bất lực và hoang mang: “Hóa nàng ở ngay đây, đang định giúp nàng xử lý điềm gở Vương nữ Khâu Từ đây!"

Mọi đều là một trong những ứng cử viên phu quân của Thiên Đăng, ánh mắt Khâu Từ xung quanh khỏi đổ dồn về phía Thiên Đăng, khó tránh khỏi vẻ nghi ngờ.

"Giúp xử lý?" Thiên Đăng để vu oan, hỏi ngược : "Vương nữ là đường , hơn nữa đang cần tỉnh để rửa sạch oan khuất cho , vạch trần hung thủ. Tiết lang quân hành động thế ý gì, bảo là ?"

Giờ phận lộ, nàng đương nhiên sẽ dùng chức quan Đại Đường để gọi đối phương là Tiết Nhạc thừa nữa.

Mà lời Tiết Tích Dương cũng chẳng liên quan đến hai nước, ngược chỉ là tư tâm của bản .

"Bởi vì, Khâu Từ đều nàng may mắn, còn Huyện chủ từ khi đến đây bèn liên tiếp vu oan giá họa, thậm chí suýt nữa Khâu Từ g.i.ế.c c.h.ế.t! Mãi đến khi nàng thương hôn mê, tình cảnh của Huyện chủ mới chuyển biến ." Trong ánh mắt dịu dàng quyến rũ thường ngày của Tiết Tích Dương, oán hận chân thành: “Cho nên, nàng tỉnh mới là nhất. Đã Huyện chủ nỡ tay, để kẻ ác Huyện chủ!"

Thiên Đăng nhịn bật : "Nói như Tiết lang quân tất cả những chuyện đều là vì bản Huyện chủ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-40-chan-hung.html.]

"Tấm lòng trung thành của với Huyện chủ, trời đất chứng giám!"

"Ngươi dối!" Phía vang lên giọng yếu ớt nhưng kiên quyết, cắt ngang lời : “Huyện chủ tỷ tỷ luôn dốc sức giúp , cứu , tỷ bao giờ nghĩ đến chuyện hại !"

Mọi theo hướng phát tiếng , chỉ thấy thị vệ khiêng một chiếc giường nhỏ y hệt từ trong Linh điện, đó một bóng dáng nhỏ bé đang cố gắng chống dậy, trừng mắt chằm chằm.

Là Vương nữ Bạch Chiêu Tô.

Nàng tỉnh cơn hôn mê, dậy nổi, giọng còn mơ hồ rõ, nhưng sự bảo vệ dành cho Thiên Đăng và sự khẳng định về hung thủ trong lời thể nghi ngờ.

Ánh mắt Tiết Tích Dương rơi nàng, đó trợn to dám tin, chuyển sang chiếc giường đẫm m.á.u đặt ở hiên cửa Linh điện bên cạnh.

Thiên Đăng nhạt, bước đến bên giường, giật phăng tấm chăn .

Bên lộ rõ ràng là một con dê núi trói mõm và chân, chỉ là đ.â.m một nhát trúng đích, m.á.u chảy xối xả, giờ c.h.ế.t từ lâu.

"Lúc bảo Đồi Mồi đến viện của ngươi tìm Trần thái y, tiện thể mượn nhà bếp vương cung một con dê sống chờ thịt." Thiên Đăng đến bên cạnh Bạch Chiêu Tô, nhẹ nhàng vuốt lưng nàng hiệu đừng quá kích động, hiệu cho thị vệ khiêng con dê đẫm m.á.u cùng chiếc giường : “Chỉ là thật ngờ, Tiết lang quân tay tuyệt tình đến thế, còn tẩm độc dao, đành vứt thịt dê thôi."

"Ta cũng ngờ, Huyện chủ quyết tâm lừa gạt ." Tiết Tích Dương khổ: “Đáng tiếc tấm chân tình toan tính vì Huyện chủ, uổng phí cả ."

"Theo thấy, chân tình chắc , nhưng phận hung thủ thật sự thì ngươi chạy thoát ." Thiên Đăng hiệu cho trong Linh điện: “Giờ Vương nữ tỉnh , mời Vương nữ nhớ chi tiết những chuyện xảy trong Linh điện hôm đó, vạch trần tất cả những gì hung thủ cho chúng xem nào!"

"Hôm đó, cũng như khi, quỳ ở ngoài cùng... gần cửa điện, Quốc sư giảng kinh..."

Bạch Chiêu Tô thở yếu ớt, nhưng thần trí vẫn tỉnh táo, kể tuy chút ngắc ngứ nhưng tình hình cơ bản kể nghiêm túc chi tiết.

Hôm đó vương tộc tụ tập ở Linh điện Quốc sư giảng kinh, Bạch Chiêu Tô tuổi còn nhỏ, hiểu gì về Phật pháp. Sức khỏe nàng vốn , quỳ hơn nửa canh giờ thì thấy tức ngực, thấy trong điện ai để ý bèn len lén nhích , áp sát cửa điện, cảm thấy gió bên ngoài thổi dễ thở hơn nhiều.

Đợi khi nàng định thần , cảm thấy giọng Quốc sư ngày càng nhỏ, dần trở nên phiêu hốt.

Nàng ngạc nhiên, đang định ngẩng đầu xem chuyện gì thì thấy tiếng bước chân hỗn loạn, bên ngoài tiếng quát tháo kinh hãi. Ngay đó, thể một thị vệ ngã nhào trong, đầy m.á.u me sấp xuống mặt nàng ngay cửa.

Nàng sợ đến mức ngã ngửa , liệt cả . Còn kịp kêu lên, ánh d.a.o loang loáng, một đám bịt mặt xông Linh điện, c.h.é.m ngã một phụ nữ đang quỳ bên cạnh nàng, đó là họ hàng nàng từng gặp vài , nhớ mang máng gọi là biểu tẩu.

Thân hình biểu tẩu to béo, ngã xuống đúng lúc kẹt góc tường, còn nàng vóc dáng nhỏ bé, che khuất trong khe hở góc tường phía .

Ánh lửa ở đài cao, nhất thời soi tới góc Linh điện, đám xông chỉ lo c.h.é.m g.i.ế.c, nhất thời phát hiện nàng trốn xác c.h.ế.t.

Nàng co rúm lưng biểu tẩu, cảm nhận dòng m.á.u ấm nóng chảy dọc theo má dần thấm vạt áo, tê dại, ngày càng lạnh, như một con rắn độc đáng sợ đang bò qua da thịt nàng.

nàng dám , dám động đậy. Nàng cố hết sức co , ngay cả run rẩy cũng dám, chỉ qua mái tóc xõa tung của biểu tẩu, lờ mờ thấy tình hình trong Linh điện.

Nàng thấy những kẻ đó g.i.ế.c như ngóe, tay tàn độc, vài nhát mở đường máu. Vương tộc vốn mê man bủn rủn sức phản kháng, thi kêu t.h.ả.m thiết ngã xuống.

Nàng còn thấy Bạch Chiêu Thông trong lúc hoảng loạn chui hốc tường đựng kinh Phật, còn lấy những cuộn kinh tán loạn chắn che chắn.

Trong lúc hỗn loạn, những kẻ đó rõ ràng ở bên cột, thể thấy động tác của bé. trong đám hung thủ một kẻ hiểu đầu, chỉ hốc tường. Đồng bọn bên cạnh lập tức lao tới, một đao đ.â.m xuyên qua cuộn kinh, trong dòng m.á.u phun trào, thèm đầu mà chạy lên đài cao.

Ở đó, đám thích khách cầm d.a.o ép phụ vương và các ca ca nàng lên chỗ cao nhất của tế đài, đẩy đổ đèn Hải Đăng, đó ha hả rút lui.

Khi chúng đến cửa, Bạch Chiêu Tô thấy mắt bỗng sáng rực lên, là chúng ném mồi lửa , tấm t.h.ả.m Ba Tư trải trong Linh điện lập tức bốc cháy.

Lửa lan nhanh, từ cửa ập trong Linh điện, đài cao vốn là dầu thơm, lập tức biến thành biển lửa hừng hực.

Nàng thấy ai cũng lửa, hoảng hốt lao xuống bậc thềm khói đặc cuồn cuộn.

Trong khói lửa, dường như nàng thấy tiếng ca ca Bạch Chiêu Giác kêu ngắn ngủi một tiếng, nhưng vì lửa cháy loạn xạ, nàng thực sự rõ tình hình bên đó.

từ trong biển lửa cuối cùng vẫn mấy lao , là phụ vương và Quốc sư thị vệ tăng lữ cứu hộ, màng dập lửa , cố sức lao cửa điện.

Sau khi họ vây quanh chạy thoát khỏi Linh điện, Bạch Chiêu Tô mới từ trong cơn kinh hãi tột độ hồn. Bản năng cầu sinh khiến nàng bất chấp tay chân cứng đờ, đẩy xác biểu tẩu đè , cố gắng bò khỏi biển lửa.

lúc trong điện là lửa và khói đặc, nàng vốn hít mê dược, thấy c.h.ế.t t.h.ả.m khốc như thì hai chân mềm nhũn, cả sai khiến, chẳng còn chút sức lực nào nữa.

"Ta cố sức bò ngoài, bò mãi, nhưng chỉ mấy bước chân bò mãi tới cửa... Ngay khi ngọn lửa phía sắp nuốt chửng , bỗng lao biển lửa, bế bổng lên... Ta thấy tỷ , là Huyện chủ tỷ tỷ, tỷ cứu , ôm chặt đưa khỏi Linh điện. Ta an , yên tâm ... Cứ thế ngất trong lòng tỷ , chuyện về thì gì nữa..."

 

Loading...