THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 4: Hồn bạch

Cập nhật lúc: 2026-01-24 11:50:04
Lượt xem: 180

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai cỗ xe ngựa một một , từ cổng Kim Quang tiến Trường An, lọc cọc lăn bánh qua những con phố rộng lớn, về phía phường Khai Hóa.

Đó là những chiếc xe thùng gỗ sơn dầu xanh bình thường, tuy còn mới nhưng ở chốn kinh thành quyền quý thì chẳng gì đáng chú ý.

Gần đến Tây Thị, đông đúc, xe di chuyển chậm chạp. Phu xe gõ thành xe: "Thưa Phu nhân, đường tắc quá, là xuống uống chén nghỉ ngơi một chút ạ?"

Người trong xe khẽ ưng thuận. Một phụ nhân trung niên dung mạo phúc hậu bà v.ú già dìu xuống, bước quán bên đường.

Chiếc xe phía cũng một trai trẻ cùng tên tùy tùng bước xuống, sắc mặt trông khá khó coi, lầm lũi theo bà quán.

Ông chủ quán thấy hai đều kẻ hầu hạ, y phục sang trọng nên đon đả chào mời, sắp xếp cho họ ở chỗ sạch sẽ cạnh cửa sổ dâng bánh lên.

Phu nhân nhấp một ngụm thơm, ngẩng đầu trai trẻ đối diện, ngạc nhiên thốt lên: "Hòe Giang, mặt con thế ?"

Chàng trai trẻ vốn ngũ quan đoan chính, cũng coi là tuấn tú, nhưng giờ đây hai bên má hằn lên hai vết roi đỏ lựng, cằm trầy xước, trán thì đóng một cục m.á.u đông to tướng kịp khô. Tuy vết thương quá nặng nhưng cả khuôn mặt trông nhem nhuốc như mèo hoang.

Hắn tỏ vẻ căm hận, đáp cộc lốc: "Sáng khe suối rửa tay, cẩn thận trượt chân ngã xuống nước."

Phu nhân vội hỏi: "Người ngợm thương ở ? Ô Lâm, ngươi bất cẩn thế để Hòe Giang ngã nông nỗi !"

Tên tùy tùng tên Ô Lâm bĩu môi, xoa bóp cánh tay : "Con cũng rơi xuống nước mà, đây , tay còn trẹo nữa đây."

"Trời lạnh thế mà rơi xuống nước, cảm lạnh chứ?" Phu nhân thấy họ quần áo mới thì thở phào, kỹ mặt con trai. Ngoài vết trầy ở cằm thì những vết còn giống do ngã, trong lòng bà sinh nghi, nhưng thấy con trai đang bực bội nên cũng dám hỏi thêm, chỉ dặn dò: "Sau cẩn thận chút, đừng bộp chộp nữa."

Gã thanh niên tên Hòe Giang "" một tiếng mặt đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.

Trong khi họ uống thì đám rảnh rỗi trong quán đang bàn tán xôn xao: "Lão Lý, dạo mánh ăn gì ngon, chỉ cho với nào?"

"Hầy, binh hoang mã loạn, chỗ nào cũng kiểm soát gắt gao. Muốn phát tài ? Chỉ cho một đường sáng nhé: đến sòng bạc Thịnh Phát đặt cược xem ai sẽ là chồng của Huyện chủ Linh Lăng!" Một gã râu ria xồm xoàm tên lão Lý ha hả, điệu bộ hệt như mấy bà tám ngoài chợ: “Đặt cược cái tên Lăng Thiên Thủy tỷ lệ ăn cao nhất ! Một ăn một trăm! Chỉ cần dám đặt, đợi cưới Huyện chủ thì một quan tiền biến thành trăm quan, trăm quan thành vạn quan, giàu to ngay!"

"Kèo thơm thế, thế lão đặt ?"

"Chưa!" Lão Lý vuốt râu lớn: “Có tên nào đầu óc úng nước mới tin là cưới Huyện chủ!"

Giữa tiếng ồ lên của đám đông, phu nhân bên cửa sổ cầm chén , vẻ mặt đăm chiêu về phía những kẻ đang bàn tán.

Chàng trai trẻ khẩy một tiếng: "Bọn họ đang về cái ả Huyện chủ Linh Lăng hủy dung đó ?"

Tên tùy tùng đáp: "Chứ còn ai nữa, là vị ở phủ Xương Hóa Vương mà chúng đang đến đấy."

"Không ngờ ha, hồi Thôi Phù Phong thư cho , hỏi tham gia kén rể , từ chối thẳng thừng. Không ngờ bây giờ ả rầm rộ kén rể, gom cả đống đàn ông hậu viện, trở thành trò cho cả Trường An."

Tên tùy tùng bí hiểm: "Ai mà ngờ , bây giờ Thôi gia lục lang cũng là một trong những ứng cử viên phu quân của ả."

"Hừ, mờ mắt vì lợi, cũng cưới một Huyện chủ để bàn đạp chứ gì?" Hắn khinh bỉ: “Ta thì khác, đại trượng phu ở đời mà tìm mấy em xinh tươi thì coi như sống uổng..."

Nói , đưa tay sờ lên vết thương rát bỏng mặt, nhớ đến cô gái cầm roi quất , trong lòng hận tức: "Cái con sư t.ử hà đông đó, trông thì rõ là tuyệt sắc giai nhân, là tỳ nữ phòng nào trong vương phủ..."

Đợi đến phủ Xương Hóa Vương, mà tóm , xem bóp c.h.ế.t ả trong lòng bàn tay, hành hạ ả cho sống bằng c.h.ế.t !

Phu nhân thấy con trai lộ vẻ hung dữ, tuy chuyện gì xảy hồi sáng nhưng vẫn nhẹ nhàng khuyên bảo: "Hòe Giang, là chủ, đến là khách, con cư xử đúng mực với trong vương phủ, đừng gây chuyện."

"Hừ, cái vương phủ còn mỗi một mụn con gái mồ côi, gì mà ghê gớm!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-4-hon-bach.html.]

Hắn bĩu môi dè bỉu. Trong khi đó đám trong quán vẫn đang tranh luận xem nên đặt cược ai trong các ứng viên ở phủ Xương Hóa Vương.

Chỉ : "Lão Lý, kèo tuy ngon nhưng tiền về chậm quá. Huyện chủ Linh Lăng chẳng chịu tang ba năm ? Giờ Kỷ Quốc phu nhân mới mất ba tháng, đợi đặt cược xong kết quả thì cũng ba năm năm năm nữa, tóc bạc trắng mất thôi!"

Lão Lý liếc mắt: "Chứ nữa, đời cơ hội phát tài nào nhanh nhiều?"

Lúc , gã pha bên cạnh xen : "Chưa chắc nhé. Theo thấy, xa cũng xa mà gần cũng gần, khéo chỉ mươi ngày nữa là phu quân của Huyện chủ Linh Lăng sẽ định đoạt thôi."

Mọi vội nhao nhao hỏi lý do.

Gã pha rót nước vuốt râu giảng giải: "Các vị nghĩ xem, theo lễ thì Quốc phu nhân quàn linh cữu một trăm ngày mới xuất quan. Giờ Kỷ Quốc phu nhân mất ba tháng, sắp đến ngày phát tang . Mà khi xuất quan hạ huyệt, linh cữu thiếu con cháu cầm hồn bạch* để chủ trì tang lễ? Vậy các vị xem, chủ trì đó sẽ là ai?"

*Dải lụa trắng tượng trưng cho linh hồn c.h.ế.t.

"Thường thì là trưởng nam, nhưng phủ Xương Hóa Vương con trai!" Mọi vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, bừng tỉnh đại ngộ: “Nếu con trai thì cháu trai mặt, nhưng Xương Hóa Vương xuất hoàng tộc ngoại bang, cháu ông giờ là Quốc vương Khâu Từ, đang bận đ.á.n.h với Đột Quyết, sang đây lo tang lễ cho Kỷ Quốc phu nhân ?"

Gã pha tiếp lời: "Không con trai, cháu trai đến , nên duy nhất tư cách cầm hồn bạch chủ trì tang lễ cho Kỷ Quốc phu nhân lúc , chỉ con rể mà thôi."

Mọi gật gù tán thưởng: " quá! Mấy ngày Huyện chủ Linh Lăng mà chốt xong chồng thì Kỷ Quốc phu nhân phát tang ?"

"Nói thì đến ngày hạ huyệt Kỷ Quốc phu nhân, chúng chỉ cần xem ai là cầm hồn bạch là ai thắng cuộc ?"

"Chính xác! Sòng bạc Thịnh Phát gần đây cũng tung tin, chỉ cần xác định đó, cần đợi thành là trả thưởng ngay. Dù thì đó cũng là ván đóng thuyền !"

Những kẻ vốn định chờ ba năm để quan sát tình hình, giờ thấy thế thì sốt xắng yên, vội vàng lao khỏi quán , chạy thục mạng về phía sòng bạc Thịnh Phát để đặt cược.

"Đi thôi, chúng đến xem mặt đám đàn ông trong hậu viện ả thế nào." Gã thanh niên dậy, vẻ mặt háo hức xem kịch vui: “Xem tin tức gì chính xác , cũng một ván!"

Đám đông dần tản , họ lên xe ngựa thẳng về phía Đông, đến cổng phủ Xương Hóa Vương ở phường Khai Hóa.

Cô cô Huyền Cơ đợi sẵn ở đó, vội vàng đón, sai thị nữ vén rèm xe, đích đỡ phu nhân xuống.

"Định Tương phu nhân đường vất vả, nô tỳ cho quét dọn sân viện, mời phu nhân và công t.ử nghỉ ngơi ạ."

Phu nhân gật đầu, đang định hỏi thăm Huyện chủ Linh Lăng thì tiếng con trai ở phía kêu "A" một tiếng, chỉ tay một tỳ nữ lưng Huyền Cơ, giọng méo mó: "Là ngươi?"

Tỳ nữ đó là Lưu Ly. Ngẩng lên thấy , mặt cô bé biến sắc, theo phản xạ lùi nửa bước, nấp lưng Đồi Mồi.

Đồi Mồi hiểu chuyện gì, thì thầm hỏi: "Sao thế?"

Lưu Ly hoảng sợ nắm c.h.ặ.t t.a.y Đồi Mồi, lắc đầu hiệu đừng hỏi.

Định Tương phu nhân cũng con trai: "Hòe Giang, ?"

"Gặp quen thôi ạ." Hắn nhạt lùng, cũng chẳng thèm để ý đến Lưu Ly đang trốn phía nữa, ánh mắt đảo quanh đám thị nữ để tìm kiếm cái con đàn bà to gan dám quất roi mặt .

Định Tương phu nhân bó tay với đứa con , đành gật đầu chào Huyền Cơ hỏi: "Huyện chủ ?"

Huyền Cơ vội giải thích: "Huyện chủ vốn đang đợi phu nhân ở trong phủ, nhưng ban nãy trong cung đột nhiên tới truyền Hoàng hậu triệu kiến Huyện chủ cung hỏi chuyện. Trước khi , Người dặn dò nô tỳ tiếp đón phu nhân và công t.ử chu đáo, chậm trễ."

Định Tương phu nhân thở phào: "Con bé Đế Hậu yêu thương là phúc phận của nó. Vậy cứ thu xếp nghỉ ngơi, yên tâm đợi nó từ cung về ."

 

Loading...