THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 4: Cố Nhân
Cập nhật lúc: 2026-02-03 06:01:50
Lượt xem: 162
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Dẫn Phượng Tiên của Thương Lạc vẫn còn đây, hề mất."
Thiên Đăng về vương phủ hội họp cùng hai để thông báo tình hình, đồng thời cũng chia sẻ tin vui về sự bình phục của Thương Lạc. Trong khi đó, Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy cũng nhanh chóng thu hồi hết thẻ bạc của những trong hậu viện.
"Hậu viện vương phủ hiện bảy . Trong đó, chúng và Minh Thứu là đến nên vật . Còn đây là Dẫn Phượng Tiên của Kỷ Lân Du, Tiết Tích Dương, Mạnh Lan Khê và Kim Đường, tất cả đều đang giữ tín vật bên ."
Sau khi kiểm tra kỹ bốn chiếc thẻ bạc, Thiên Đăng thở phào nhẹ nhõm: "Như thể loại trừ nghi vấn đối với bảy lang quân hiện đang ở trong phủ."
Bởi lẽ, cái ngày xảy chuyện... ngày hai mươi lăm tháng Tư, đúng dịp sinh thần của Xương Hóa Vương, Thái t.ử đích tới vương phủ để mặt triều đình ban thưởng và tế bái. Phủ Xương Hóa Vương vốn dĩ quanh năm lạnh lẽo, hôm đó tổ chức một buổi tiệc hiếm hoi.
Dù Thiên Đăng vẫn đang trong thời gian chịu tang, nhưng Thái t.ử đích tới, lễ nghĩa thể xem nhẹ. Từ mười hai đĩa đồ nguội, hai mươi tư loại bánh trái, ba mươi sáu món mặn cho đến bảy mươi hai món chay, nghi thức từ bát đĩa cho đến nhạc công đều chuẩn vô cùng chu đáo. Cả vương phủ bận rộn đến mức cuồng, ngay cả cô cô Huyền Cơ vốn quen với những đại cảnh trong cung mà buổi tiệc đó cũng mệt phờ , đến tận giờ vẫn sức.
Vì ngoài Lăng Thiên Thủy ngoài công vụ, sáu vị lang quân còn đều túc trực trong phủ. Buổi chiều họ cùng bái kiến Thái tử, buổi tối cùng Thiên Đăng dự tiệc, tuyệt đối ai rời khỏi cửa phủ lấy một bước.
Hơn nữa, ngày hôm đó vương phủ canh phòng cực kỳ cẩn mật. Thị vệ vương phủ phối hợp cùng thị vệ Đông Cung thiết lập vòng vây nghiêm ngặt, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Khi Thái t.ử rời thì trời giờ giới nghiêm, cổng phủ khóa chặt, càng thể chuyện .
Dựa những dữ kiện đó, thể rút hai kết luận: Một là thẻ bạc của những trong phủ đều còn nguyên, nên chiếc thẻ xác c.h.ế.t chắc chắn thuộc về khác. Hai là, độc ô đầu phát tác cực nhanh, thể che giấu lâu, nên c.h.ế.t chắc chắn trúng độc ngay trong ngày hôm đó. Mà ngày hôm đó, tất cả các lang quân đều ở trong phủ, ai cơ hội để tay g.i.ế.c cả.
"Xem chủ nhân của chiếc Dẫn Phượng Tiên trong sáu còn của danh sách tuyển phu năm đó."
Thôi Phù Phong vốn là cẩn trọng, sớm sai đến kho lưu trữ của Bộ Lễ để lấy những vật phẩm đang cất giữ ở đó. Dẫn Phượng Tiên là do Nội Cục chế tác và triều đình ban tặng, nên theo luật lệ, khi các ứng viên gặp chuyện thì tín vật thu hồi về kho của Bộ Lễ.
Chẳng mấy chốc, một chiếc tráp nhỏ mang tới, bên trong chứa bốn chiếc Dẫn Phượng Tiên.
Chiếc thẻ cuối cùng xếp tráp vẫn còn vương những vết m.á.u khô, đó là của Yến Bồng Lai. Khi gieo từ Tư Thiên Đài xuống, m.á.u tươi thấm đẫm chiếc túi thơm bạc thêu hình hạc ẩn trong mây mà Thiên Đăng tặng, và cũng thấm chiếc thẻ bạc buộc cùng túi thơm .
Chiếc thẻ dấu vết lửa sạm đen là của Thời Cảnh Ninh. Khi hủy dung để bỏ trốn, tráo chiếc thẻ cùng quần áo cho Dương Hòe Giang. Đám lửa lớn năm đó thiêu rụi xác c.h.ế.t và ám đen cả chiếc thẻ bạc khảm chỉ vàng.
Chiếc thẻ vết bùn đất bám những kẽ hoa văn là của Vu Quảng Lăng. Cái rãnh nước bẩn thỉu trong hẻm thư viện lấy mạng sống của , và cũng để những vết bẩn thể xóa nhòa chiếc thẻ .
Duy chỉ chiếc thẻ thu hồi sớm nhất là sạch sẽ hơn cả, đó là của Nam Ngu. Hắn tước tư cách ứng viên và lưu đày ba nghìn dặm, nên tín vật sớm trả cho Bộ Lễ.
Mười chiếc thẻ dẫn phượng, chín chiếc xác định chủ nhân. Vậy chiếc thẻ xuất hiện t.h.i t.h.ể chỉ thể thuộc về đó...
Thiên Đăng thốt ba chữ: "Tô Vân Trung."
Năm đó khi tội ác của phanh phui, đúng lúc loạn quân đang hoành hành, trong lúc hỗn loạn sơ suất thu hồi chiếc Dẫn Phượng Tiên . Trên đường áp giải về kinh, là định bỏ trốn vì c.ắ.n rứt lương tâm mà tìm cách giải thoát, lao xuống vực thẳm sâu hun hút, đến tận giờ vẫn tìm thấy xác.
"Lăng Tư giai, ngài chân trái của t.h.i t.h.ể vết xương gãy lành từ tháng Tám, tháng Chín năm ngoái?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-4-co-nhan.html.]
Lăng Thiên Thủy khẳng định: "Dựa vết sẹo xương và sự hình thành can xương xương đùi, tuy thể chính xác từng ngày, nhưng thời điểm gãy xương chắc chắn là bảy tám tháng ... trùng khớp với thời điểm Tô Vân Trung mất tích."
Ánh mắt đầy suy tư của Thôi Phù Phong hướng về phía Thiên Đăng: "Huyện chủ nghi ngờ rằng cái xác còn rõ mặt là Tô Vân Trung? Hắn sống sót khi rơi xuống vực, và vết thương ở chân là hậu quả của cú ngã đó?"
"Không loại trừ khả năng , hai vị thấy ?"
Lăng Thiên Thủy vì nắm rõ sự việc năm đó nên hỏi thêm: "Lúc đó ai là áp giải Tô Vân Trung về Trường An, và sự cố xảy như thế nào?"
Thôi Phù Phong nhớ : "Lúc đó binh biến nổ bất ngờ, Bệ hạ lánh nạn ở Phụng Thiên, triều đình như rắn mất đầu, lấy nha dịch pháp ty? Ta lúc đó cũng đang trọng thương thể đảm đương việc , cuối cùng đành mượn tạm vài thị vệ bên cạnh Thái tử, nhờ họ dò đường về kinh áp giải Tô Vân Trung cùng. Ta nhớ dẫn đầu toán thị vệ đó là Vi Phong Dương."
Vi Phong Dương lúc bấy giờ là thị vệ tín của Thái tử. Trong loạn binh, công bảo vệ Ngài nên cuộc biến loạn, khi nhân sự triều đình đổi chóng mặt, thăng chức Thống lĩnh Tả Vệ phủ Đông Cung, giờ đây là một nhân vật quan trọng bên cạnh Thái tử.
"Thứ nhất, Tô Vân Trung chỉ là giao tạm cho . Thứ hai, nhiệm vụ chính của là dò đường chứ chuyên trách áp giải, nên khi Tô Vân Trung sợ tội tự sát, đương nhiên truy cứu trách nhiệm. Hơn nữa, lúc đó tình thế hỗn loạn, ai còn tâm trí mà tốn công sức tìm xác một tên phạm nhân? Sau khi về Đại Lý Tự cũng từng sai đến nơi xảy sự việc để tìm kiếm, nhưng chỗ đó gọi là 'Thập bát bàn, quỷ đoạn tràng', địa thế cực kỳ hiểm trở. Rơi xuống vách đá dựng đó thì cầm chắc cái c.h.ế.t, bên đầy rẫy thú dữ, thực sự thể nào tìm thấy ."
Lăng Thiên Thủy trầm tư: "Như Tô Vân Trung biến mất vực sâu chắc mạng vong, lẽ chỉ gãy chân may mắn giữ mạng sống."
nếu quả đúng là may mắn thoát c.h.ế.t thì đáng lẽ cao chạy xa bay, mai danh ẩn tích mới , tại chọn đúng lúc Thái t.ử tuần du để để chữ m.á.u tố cáo nàng?
Thiên Đăng : "Bây giờ điều quan trọng nhất là xác định chắc chắn danh tính của cái xác vô danh đó thì mới thể tiến hành điều tra tiếp . Chúng đây đoán mò thì khó mà kết quả."
"Dù ngoại ô Trường An phần lớn là nơi hoang vắng, nhưng nếu kẻ ẩn nấp suốt tám tháng trời thì tuyệt đối thể để dấu vết.” Lăng Thiên Thủy vốn là quyết đoán, dậy ngay lập tức: “Ta sẽ lấy bản đồ khu vực xung quanh, khoanh vùng tìm kiếm kỹ lưỡng xem phát hiện gì ."
Thôi Phù Phong cũng tiếp lời: "Vậy sẽ tìm Vi Phong Dương để hỏi kỹ quá trình áp giải Tô Vân Trung năm đó, xem tìm thêm manh mối nào ."
Thiên Đăng gật đầu, nhưng quên dặn dò thêm: "Ta cảm thấy chuyện còn ẩn chứa nội tình sâu. Tô Vân Trung là kẻ g.i.ế.c , nhưng một cách khắt khe thì cũng hẳn là như . Ta nghi ngờ phát hiện một bí mật nào đó mà chúng , nên mới kinh thành định vạch trần hung thủ thật sự để minh oan cho , nhưng ngờ kẻ đó tay , còn đổ vấy tội lên đầu ."
"Suy đoán của Huyện chủ là lý. Tuy trực tiếp g.i.ế.c nhưng nạn nhân cũng vì mà c.h.ế.t. Kỷ Quốc Phu nhân qua đời, là kẻ tội đồ lớn nhất, vả lúc đó cúi đầu nhận tội, giờ vu khống Huyện chủ thì thật là phi lý."
Lăng Thiên Thủy nhận theo hướng khác: "Chuyện hẳn là . Một khi dính dáng đến Tô Vân Trung, nghĩa là hung thủ thực sự sát hại phu nhân năm đó sắp lộ diện . Chúng cứ theo manh mối mà tra, nhất định sẽ sớm tìm chân tướng để an ủi linh hồn phu nhân trời."
Thiên Đăng khẽ gật đầu. Dẫu tám tháng trôi qua, nỗi đau mất một nữa bủa vây lấy nàng. Cảm giác nghẹt thở khiến nàng cố gắng há miệng để hít thở thật sâu, dùng hết sức bình sinh để ép bình tĩnh .
"Chuyện quan trọng vô cùng, sẽ sắp xếp đầu óc một chút cùng hai ."
Thiên Đăng run rẩy mở ngăn tủ bí mật trong thư phòng, lấy những tập hồ sơ vụ án cũ. Nàng lật giở tất cả những gì tìm kiếm trong suốt thời gian qua.
Mũi tên cắm sâu lồng ngực... Những phần da thịt thối rữa khi khai quật t.ử thi... Vết c.h.é.m sắc lẹm xương cốt... Cái c.h.ế.t oan uổng đầy bí ẩn của Phúc bá... Những mảnh giấy vụn cháy sạm để ... Hai chữ “thành giếng” thốt cùng m.á.u tươi của Thời Cảnh Ninh lúc lâm chung... Và cả lời dặn dò của Yến Bồng Lai: "Đừng bao giờ quên di ngôn cuối cùng của Kỷ Quốc Phu nhân, nàng nhất định chọn đúng mà bà chỉ định..."
Ẩn giấu tất cả những mảnh ghép rời rạc , chân tướng sự thật dường như đang chực chờ bùng nổ. Lần , liệu nàng thể thực sự đối diện với hung thủ, mạnh mẽ đập tan cơn ác mộng đang đeo bám như bóng ma nước để cuối cùng tìm câu trả lời còn quan trọng hơn cả sinh mạng của chính ?