THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 38: Phu quân của Huyện chủ

Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:46
Lượt xem: 177

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần Thời Cảnh Ninh những món chay thanh đạm tươi mát, thêm bát canh chua ngọt, cuối cùng Thiên Đăng cũng ăn chút ít.

Kỷ Lân Du vẫn còn tiếc rẻ: "Tay nghề Thời đúng là tuyệt đỉnh, Huyện chủ nhớ nếm thử nhé."

Thiên Đăng giờ còn tâm trạng ăn uống, chỉ với : "Là vô phúc hưởng thụ. lễ nghĩa thể bỏ, thứ nhờ chuyển cho Lão tướng quân, theo một chút."

"Không cần , chút chuyện nhỏ nhặt, Huyện chủ khách sáo quá..." Hắn đang khách sáo từ chối thì thấy vẻ mặt Thiên Đăng lạnh lùng nghiêm túc, lập tức nhận nàng chuyện , vội theo nàng thư phòng đóng cửa , thẳng lưng chờ lệnh.

"Là về chuyện biểu ca của ." Thiên Đăng day day ấn đường đau, : “Ta thấy và kẻ đáng thương trong miệng khác một trời một vực đấy."

" thế, cũng ngạc nhiên lắm. Hồi nhỏ Thiên Thủy biểu ca hướng nội yếu đuối, nhỏ thó, thật lớn lên uy vũ thế ." Kỷ Lân Du nghĩ đến khí thế áp bức cần lời nào của Lăng Thiên Thủy, cũng thấy ngờ vực: “Một kẻ mồ côi cha , ít đáng thương, mười mấy năm gặp thực sự thể đổi thành một khác ?"

"Khó lắm. Mười năm, từ trẻ con thành lớn, đổi thế nào cũng là chuyện thường tình." Thiên Đăng cất tập binh pháp tổ phụ để hộp gỗ nhờ Kỷ Lân Du chuyển cho ông , hỏi xem nhà đây tiếp xúc với Lăng Thiên Thủy .

"Haizzz, cả nhà đều là võ tướng, chinh chiến khắp nơi trấn thủ biên cương, nhà còn chẳng lo xong, thời gian qua mật thiết với một bà con xa."

Thiên Đăng trầm ngâm một lát hỏi: "Trên biểu ca sẹo vết bớt gì ?"

"Cái thì . Ta nhớ hồi nhỏ hai em xuống sông bắt cá, trượt chân ngã, đá sông cứa một đường dài tay trái, vết thương khá sâu, chảy m.á.u đầm đìa, chắc chắn để sẹo." Kỷ Lân Du xắn tay áo lên, hiệu cho nàng xem: “Ở ngay xương cổ tay, gần đến khuỷu tay, dài hơn cả một gang tay."

Nói đến đây, Kỷ Lân Du cuối cùng cũng hồn, kinh ngạc hỏi: "Huyện chủ, ý là... chẳng lẽ biểu ca của là giả mạo?"

"Không , là do tộc nhân tìm về, lai lịch rõ ràng. Nếu vấn đề thì Lễ bộ và Nội Cung Cục chắc chắn phát hiện ." Thiên Đăng phủ nhận ngay, cụp mắt tránh ánh dò xét của : “Ta chỉ thấy khá giỏi giang nên tìm hiểu thêm chút thôi, chỉ thế."

thì chính nàng cũng thấy ý nghĩ thật hoang đường... qua tầng tầng lớp lớp kiểm tra như vấn đề ?

Chỉ là sâu trong lòng nàngkhông tại cứ cảm thấy gì đó sai sai.

Không là do hình , ánh mắt , là cái khí thế bức , là... khuôn mặt Lâm Hoài Vương trong giấc mơ của nàng...

Chẳng lẽ trướng Lâm Hoài Vương đều ảnh hưởng bởi khí chất của đổi ? Hay là quân doanh Lâm Hoài Vương xưa nay thích tuyển chọn những khí chất na ná như ?

Còn Kỷ Lân Du nàng , vẻ mặt lảng tránh của nàng, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác chua chát kỳ lạ.

Hắn từ nhỏ lăn lộn trong quân doanh, vui thì tìm bạn đ.á.n.h một trận là xong, từng trải qua cảm giác quái gở . Vừa ấm ức chua xót, lồng n.g.ự.c như cái gì đó chặn , cảm giác như chạy mười bảy mười tám vòng quanh thao trường thì xả cục tức .

Sợ thất thố, cầm hộp binh pháp cáo từ về ngay, vội vã đuổi theo sáu về hậu viện.

Hắn tụt phía cùng, kìm quan sát Lăng Thiên Thủy phía .

Tên lớn lên kiểu gì thế , cao hơn , vai rộng hơn , thủ còn giỏi hơn , mới phủ Huyện chủ ưu ái...

Nghĩ đến dáng vẻ cúi đầu che giấu của Huyện chủ , nghĩ đến việc chính cầu xin Huyện chủ nhận Lăng Thiên Thủy , tức nổ phổi, cảm giác còn tức hơn cả Kim Đường.

Nghĩ thì chứ, cái tâm trạng , chẳng lẽ là cái mà dân gian gọi là...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-38-phu-quan-cua-huyen-chu.html.]

Ghen?

Hắn ý nghĩ cho sững sờ, chôn chân tại chỗ, Lăng Thiên Thủy đầu về phía thư phòng.

Đèn đuốc sáng trưng in bóng Huyện chủ lên cửa sổ. Gió đêm lay động ngọn đèn cung đình, khiến bóng nàng cửa sổ cũng lung lay theo, và cũng lay động trong tim , như gợn sóng lăn tăn dập dờn, m.ô.n.g lung kiều diễm xua .

Kỷ Lân Du, cả đời từng rung động là gì ôm chặt hộp gỗ trong lòng lùi hai bước, như giật hoảng sợ, đầu bỏ chạy trối c.h.ế.t trong sự hoang mang tột độ.

Một đêm ác mộng triền miên rối rắm. Lần ngoài , Thiên Đăng còn mơ thấy Vu Quảng Lăng.

Vị lang quân thanh tú với nụ dịu dàng trong chớp mắt hóa thành cái xác thối rữa xanh lè trong Nghĩa trang.

Hắn nhỏ nước mô ròng ròng dậy từ giường, nâng hai tay đưa cho nàng xem, : "Huyện chủ xem, c.h.ế.t là vì ..."

Nàng cúi đầu xuống. Trên đôi bàn tay lộ cả xương trắng thịt đỏ của , nâng một tờ giấy bốn chữ...

Phu quân Huyện chủ.

Mảnh giấy d.a.o rạch nát, mép cháy đen thui, là mấy mảnh giấy tìm thấy t.h.i t.h.ể Phúc bá.

Trong nỗi kinh hoàng tột độ, nàng ngẩng đầu lên. Vu Quảng Lăng tan chảy ngay mắt nàng, chỉ còn tiếng than văng vẳng bên tai, ngày càng lớn dần như tiếng sấm rền: “C.h.ế.t vì ... chúng đều c.h.ế.t vì ..."

Trong nỗi sợ hãi và bi thương tột cùng, nàng giật tỉnh giấc, trân trối xung quanh.

Giấc mộng nặng nề kéo dài đến gần trưa. Bên ngoài yên ắng, nàng đang ôm chặt con hổ vải, trong màn gấm thêu bách hoa.

Những mảnh giấy cháy dở rạch nát , liệu là bức thư bảo nàng tìm ?

khi nhắc đến bức thư đó, tại chỉ để nàng tự quyết định, chứ từng nhắc đến chút đáng sợ nào?

Đợi thở bình , nàng xuống giường chải rửa thì thấy Lưu Ly hớt hải chạy , thấy nàng còn đang chải đầu bèn ấp úng: "Huyện chủ, Thương tiểu lang quân..."

Thiên Đăng đau đầu nứt , húp cháo kê táo đỏ tỳ nữ kể xem hôm nay chuyện gì.

Hóa là Thương Lạc chạy đến phường Vĩnh Dương, còn gây gổ đ.á.n.h ở đó, giờ thì trốn biệt tăm tích, tìm . Có kẻ hiếu kỳ là một trong những lang quân ở hậu viện Huyện chủ nên chạy đến phủ Xương Hóa Vương báo tin, chắc cũng là xem kịch .

Thiên Đăng ôm trán đau khổ. Đàn ông nhiều đúng là phiền phức, chuyện nọ nối tiếp chuyện , chẳng lúc nào yên.

Ngay cả nhóc Thương Lạc cũng lắm chuyện thế.

Nghĩ đến tối qua bày mưu cho trốn tránh sự ép buộc của gia đình, trong lòng nàng trào dâng cảm giác "tự tự chịu".

Nàng thầm thở dài, nhưng nhớ đến ác mộng đêm qua, nhớ đến Vu Quảng Lăng khuất "chúng đều c.h.ế.t vì ", lo lắng cho thiếu niên vô tội xảy chuyện gì, đành thu dọn qua loa xem giở trò gì.

 

Loading...