THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 38: Oan hồn

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:05:49
Lượt xem: 157

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Có ma! Oan hồn về đòi mạng!"

Tiếng la hét thất thanh từ ngoài sân vọng khiến Thiên Đăng và Thôi Phù Phong đang trầm tư cùng ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy Định Tương phu nhân xông thẳng cửa, mất hết phong thái chủ mẫu quyền quý, mặt cắt còn giọt m.á.u chạy đến mặt họ.

Thiên Đăng thấy khuôn mặt vài phần giống của bà tái mét, môi tím tái, bèn sai dâng để bà xuống thở lấy .

Cô cô Huyền Cơ cùng bà cũng vẻ mặt kinh hoàng, với Thiên Đăng: "Huyện chủ, Cổ Đằng Trai xảy chuyện!"

Thiên Đăng vẫn đang nghĩ về hai dấu tay máu, nhất thời hồn: "Sao thế, xuất hiện dấu tay m.á.u nữa ?"

"Không , là cháy nhà!" Huyền Cơ dứt lời, Định Tương phu nhân gạt chén sang một bên, hoảng loạn gào lên: "Là Thời Cảnh Ninh! Ta đang bôi t.h.u.ố.c cho Hòe Giang thì bỗng thấy một cái bóng đen thui cháy sém, từ hiện trong phòng! Hắn ... c.h.ế.t t.h.ả.m quá, thiêu rụi cả cái hậu viện !"

"Ban ngày ban mặt ma quỷ? Chắc dì lo lắng cho biểu ca quá nên hoa mắt nhầm thôi..." Thiên Đăng đương nhiên tin: “Hơn nữa Thời Cảnh Ninh lúc sống hiền lành, từng điều ác, c.h.ế.t thành ma quỷ tác oai tác quái trong hậu viện ?"

"Hắn còn ác ? Hắn hại Hòe Giang nông nỗi ! Vết thương của Hòe Giang thê t.h.ả.m như dọa sợ, giờ sống nổi!" Định Tương phu nhân túm lấy tay áo Huyền Cơ, như phát điên: “Ngươi với Huyện chủ , con ma đó thiêu c.h.ế.t Hòe Giang! Có ngươi cũng thấy ?"

Huyền Cơ khó khăn đáp: "Lúc đến nơi thì Cổ Đằng Trai đúng là đang cháy, nhưng ma quỷ gì đó thì... đều thấy."

"Nếu ma thì Hòe Giang đang yên lành mà giường bốc cháy? Nếu đỡ Hòe Giang nhảy xuống giường kịp thời thì thứ cháy chỉ là cái giường đó , mà là cả căn phòng, cả cái hậu viện , và Hòe Giang cũng c.h.ế.t cháy !"

Nghe chỉ cháy một cái giường, Thiên Đăng cũng yên tâm phần nào, : "Dì và biểu ca quý nhân phù trợ, tà ma xâm nhập ? cô cô Huyền Cơ, mau kho lấy cái giường mới đưa sang cho biểu ca, cẩn thận củi lửa..."

"Không! Hòe Giang ở cái nơi quỷ quái đó nữa!" Định Tương phu nhân gào lên t.h.ả.m thiết: “Huyện chủ nếu còn nể tình nó là biểu ca, ép c.h.ế.t nó thì cho nó chuyển tiền viện, mời nhiều tăng ni đến tụng kinh siêu độ, kẻo... kẻo oan hồn tan, bám theo!"

Miễn là Dương Hòe Giang vẫn ở trong tầm mắt, khỏi cửa vương phủ thì Thiên Đăng ý kiến gì, bèn an ủi Định Tương phu nhân: "Dì yên tâm, cháu nhất định sẽ điều thêm chăm sóc biểu ca. cô cô Huyền Cơ, mau đưa thu dọn đồ đạc cho biểu ca, đưa tiền viện chỗ dì nghỉ ngơi."

Dương Hòe Giang mới nghênh ngang chuyển hậu viện, đầy hai ba ngày thê t.h.ả.m dọn .

Lần hành lý của do Lữ Ô Lâm dẫn khua chiêng gõ trống chuyển , là Định Tương phu nhân mệt mỏi rã rời giúp thu dọn chuyển .

Cát ma ma giúp Định Tương phu nhân kiểm kê rương hòm lải nhải: "Cái thằng Ô Lâm cũng thật là, bên đang lúc dầu sôi lửa bỏng thì nó nằng nặc đòi về nhà!"

Định Tương phu nhân mệt mỏi xua tay: "Ta thấy đại phu ở Trường An đáng tin, cứ để nó về quê tìm đại phu quen đưa tới đây. Hơn nữa, chúng đến vội quá, ngờ bên nhiều việc thế? Cũng để nó mang thêm vài đắc lực sang đây giúp đỡ."

Thiên Đăng cũng theo xem tình hình cháy ở Cổ Đằng Trai.

như lời Định Tương phu nhân, phạm vi cháy lớn, chỉ chiếc giường thiêu thành tro, nền gạch xanh đầy vết cháy sém. May mà Cổ Đằng Trai tường gạch dày, trần nhà cao thoáng nên cháy lan nhà, chỉ tro tàn của màn trướng sát tường là dọn sạch.

cháy nhà đương nhiên khói bụi, hạ nhân trong phủ khiêng rương hòm qua mặt Thiên Đăng, thỉnh thoảng vẫn ngửi thấy mùi khét lẹt.

Định Tương phu nhân thấy nàng cau mày, cố tình to với Cát ma ma: "Cái nơi ẩm thấp tối tăm thấy ánh mặt trời , mùi cũng chẳng tan , chuyển tiền viện phơi phóng cho kỹ !"

bộ tịch như nhưng Thiên Đăng coi như thấy, chỉ đáp qua loa: "Dì , Tây viện rộng rãi, phơi thế nào thì phơi, tùy ý dì cả."

Chỉ là khi rời , nàng kìm dấu tay m.á.u hòn giả sơn.

Tuyết tan dần, vết m.á.u nước thấm nhòe nhoẹt rõ hình thù.

Dấu tay giống hệt Thời Cảnh Ninh, vụ hỏa hoạn vô cớ bùng phát...

Chẳng lẽ Thời Cảnh Ninh thực sự c.h.ế.t oan, về báo thù?

Động tĩnh bên Cổ Đằng Trai đương nhiên qua mắt các lang quân hậu viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-38-oan-hon.html.]

"Đi, hóng chuyện chút."

Tại vườn cúc gần đó nhất, Kỷ Lân Du và Tiết Tích Dương đang đ.á.n.h cờ. Thấy sắp thua, Kỷ Lân Du tiếng động bên ngoài bèn vứt quân cờ chạy .

Thấy đoàn khiêng rương hòm lớn nhỏ khỏi hậu viện, hả hê: "Cái thứ hèn hạ đó mà đòi hậu viện Huyện chủ, đúng là mơ giữa ban ngày!"

nghĩ đến cái giá để loại bỏ Dương Hòe Giang là Thời Cảnh Ninh táng trong biển lửa, vẻ mặt chùng xuống.

Tiết Tích Dương dựa cửa đoàn xa, khóe môi nở nụ khó đoán: "Sao, cho rằng Dương Hòe Giang hại c.h.ế.t Thời Cảnh Ninh?"

"Ta ở gần Cổ Đằng Trai, động tĩnh bên đó rõ mồn một." Kỷ Lân Du hất hàm về phía hòn giả sơn với lớp tuyết lộn xộn: “Dấu tay m.á.u xuất hiện ở đó thế nào? Định Tương phu nhân và Dương Hòe Giang gặp ma ? Chắc chắn là tật giật sinh ảo giác, luống cuống tay chân đổ lửa chứ gì!"

Tiết Tích Dương bâng quơ: "Chúng còn nghĩ thì Huyện chủ thông minh tuyệt đỉnh chắc chắn càng rõ hơn. Huyện chủ vẫn án binh bất động, còn chuyển Dương Hòe Giang tiền viện dưỡng thương."

"Thì... thể là tìm bằng chứng quyết định, một khi thì xem tên Dương Hòe Giang chạy đằng nào!"

Trên mặt Tiết Tích Dương hiện lên nụ đầy ẩn ý: "Hậu viện của Huyện chủ đúng là ngọa hổ tàng long... Nhắc mới nhớ, cái tên Lăng Thiên Thủy, biểu ca của , dạo vẻ Huyện chủ trọng dụng lắm."

Kỷ Lân Du nhớ đến Lăng Thiên Thủy, khỏi ghen tị: " thế, con vẫn một nghề sở trường. Không ngờ dượng từng phụ tá cho pháp y, Thiên Thủy nhờ đó học chút bản lĩnh, Huyện chủ coi trọng, giờ vẻ thiết với Huyện chủ..."

Tiết Tích Dương cứ nghĩ đến chuyện từng mách lẻo với Huyện chủ về lai lịch của Lăng Thiên Thủy là chỉ về quá khứ tát cho một cái, khâu miệng cho xong.

" tướng mạo khí thế của biểu ca thì đúng là thường, Huyện chủ coi trọng cũng chẳng lạ."

" cũng ngờ cái đuôi nhỏ năm nào giờ lớn thế ." Kỷ Lân Du cũng thấy khó tin: “Nếu nốt ruồi tai và vết sẹo tay giống hệt hồi nhỏ thì cũng dám nhận."

"Ta vốn tưởng biểu ca đến giúp , ai ngờ khi Huyện chủ ngất xỉu, tìm Mạnh Lan Khê giúp đỡ." Tiết Tích Dương nheo đôi mắt đào hoa, trầm ngâm: “Lợi hại thật, chỉ một hành động nhỏ của mà quan hệ giữa Huyện chủ và Mạnh Lan Khê bỗng chốc trở nên khác thường. Nghe giờ Mạnh Lan Khê, đóa hoa giải ngữ đáng thương dùng hương dùng thuốc, giúp Huyện chủ ngủ ngon hơn hẳn..."

"Đó là chuyện mà, trong lòng Huyện chủ chất chứa quá nhiều chuyện, ngủ ngon lắm ." Kỷ Lân Du gượng gạo.

Chỉ là bóng hình luôn luẩn quẩn trong tim hiện lên trong tâm trí ...

Sau khung cửa sổ gấm, trong đêm tối, bóng chập chờn như sóng nước ánh đèn lay động cứ lởn vởn mắt , mỗi nhắm mắt như hiện ngay mặt.

Cuối cùng, ai sẽ là nắm lấy tay nàng, ôm bóng hình khiến hồn xiêu phách lạc lòng, trở thành chiến thắng cuối cùng?

"...Huynh thấy ?" Giọng của Tiết Tích Dương kéo về thực tại: “Thời gian chẳng còn mấy ngày nữa, Huyện chủ sẽ chọn ai để cầm hồn bạch chủ trì tang lễ cho Kỷ Quốc phu nhân đây?"

"Ai mà , chỉ Huyện chủ mới thôi."

"Lúc đầu mười chúng tham gia tuyển chọn, giờ Tô Vân Trung, Vu Quảng Lăng, Thời Cảnh Ninh mất, Nam Ngu lưu đày. Những bổ sung thì Giản An Đình tự sát, Dương Hòe Giang hủy dung, nhưng thêm Thôi Thiếu khanh và biểu ca Lăng Thiên Thủy của ." Tiết Tích Dương vân vê quân cờ, gõ nhẹ suy tư: “Thực tính kỹ trong đám hậu viện chúng , sự lựa chọn của Huyện chủ cũng chẳng còn nhiều."

Kỷ Lân Du siết chặt quân cờ, cảm thấy lồng n.g.ự.c nóng ran kiềm chế .

Nếu là bình thường, sẽ rủ đám bạn thao trường đ.á.n.h một trận tơi bời để gió cát và sự ẩu đả dập tắt cơn nóng trong lòng.

giờ đây, sự nóng rực kìm nén trong tim đang va đập trong lồng n.g.ự.c khiến cảm thấy bối rối, giải tỏa thế nào.

Cả đời từng đối mặt với c.h.é.m g.i.ế.c sa trường, những cuộc chiến đẫm máu, nhưng bao giờ tưởng tượng đến việc để đ.á.n.h bại những đối thủ mạnh trong hậu viện của Huyện chủ, tranh giành một kết quả mong .

Tiết Tích Dương chống cằm, vẻ mặt cũng chút oán thán. Nếu đàn ông thì thể dùng câu thơ khuê oán "Mỹ nhân quyển châu liêm, thâm tọa tần nga mi"* để miêu tả lúc ...

*Người cuốn rèm châu, sâu chau mày ngài.

"Huynh, , và vài vị lang quân còn lành lặn, ai bản lĩnh nấy dùng thôi. Giờ bớt hai , rốt cuộc ai thể đến cuối cùng... Dù cũng , sẽ chống mắt lên mà xem."

 

Loading...