THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 38: Giấc Mộng Mị

Cập nhật lúc: 2026-02-04 06:28:00
Lượt xem: 151

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bức màn khẽ đung đưa như đang trêu đùa trái tim . Qua lớp lụa mỏng, lờ mờ thấy bóng dáng nàng đang nghiêng.

Cảnh tượng như một ảo giác, đưa trở tháng tám năm ngoái. Lần đầu tiên đến vương phủ, khi âm mưu hãm hại Kim Đường nàng vạch trần, cũng thấy bóng dáng lung linh, mờ ảo bức màn. Lúc đó, ánh mặt trời từ phía chiếu tới, bao phủ lấy đôi vai gầy và vòng eo thon thả của nàng một lớp hào quang rực rỡ. Khoảnh khắc , trái tim bỗng đập loạn nhịp, một cảm giác rộn ràng mà đến tận bây giờ vẫn hề tan biến.

Trong màn, Thiên Đăng uống hết chén đưa trả ngoài. lúc , một tiếng sấm rền vang lên, bức màn gió tạt bay phấp phới, một tia chớp x.é to.ạc màn đêm, rọi sáng căn phòng.

Giữa làn hương vương vấn và cơn buồn ngủ bủa vây, Thiên Đăng hé mắt qua kẽ hở của bức màn. Nàng thấy khóe miệng mím của đàn ông bên ngoài, và cả đôi lúm đồng tiền sâu thẳm. Dưới ánh đèn bập bùng, hình bóng trông thật mê hoặc, say đắm lòng .

Y hệt như đêm , ánh đuốc chập chờn giữa rừng sâu, nàng thấy đôi lúm đồng tiền mặt Lăng Thiên Thủy.

Ấn tượng đó quá đỗi sâu đậm. Dù bao kẻ từng mặt nàng, nhưng trong lòng, trong mộng của nàng chỉ duy nhất một . Nàng mặc định rằng, xuất hiện đêm khuya với đôi lúm đồng tiền , chỉ thể là .

"Sao tới đây?" Nàng thầm thì trong cơn say hương, yên tâm xuống. Vì sự tin tưởng tuyệt đối dành cho , nàng quên mất việc đề phòng trong giấc mộng.

Mạnh Lan Khê tiếng nàng lẩm bẩm, hề ý trách móc, thậm chí sự thiết giữa hai dường như là chuyện thường tình. Lòng dâng lên niềm vui sướng khó tả, khẽ gọi: "Quận chúa..."

Thiên Đăng vẫn thoát khỏi giấc mơ ngọt ngào, vô thức đáp: "Không gọi là Đăng Đăng ?"

Mạnh Lan Khê cũng như đắm chìm trong mộng mị. Giữa niềm hạnh phúc choáng váng mà từng dám mơ tới, hạ giọng gọi theo nàng: "Đăng Đăng..."

Tiếng "Đăng Đăng" lọt tai, dù hương an thần vẫn còn thoang thoảng, Thiên Đăng cuối cùng cũng bừng tỉnh. Nàng nhận đàn ông lúm đồng tiền bên ngoài là Lăng Thiên Thủy.

Nàng thầm hối hận, giọng lập tức trở nên lạnh lùng và tỉnh táo: "Mạnh lang quân, đêm hôm khuya khoắt, nên ở đây mộng."

"Vâng, là Lan Khê đường đột." Mạnh Lan Khê lập tức dậy lùi .

Lưu Ly tiếng sấm cho giật tỉnh giấc, vội vàng chạy kiểm tra thì thấy Mạnh Lan Khê đang đó, nàng khỏi sững sờ.

"Quận chúa khát nước, thấy các nàng tỉnh nên mạn phép trong." Mạnh Lan Khê luống cuống đặt chén lên bàn, nhanh chóng bước khỏi nội điện.

Đám thị nữ trực ngoài vội vã chạy tới, bằng ánh mắt trách cứ, cuống quýt xem Quận chúa giật .

Hắn cảm thấy như gai đ.â.m lưng, cầm ô bước con đường cũ. Đến cổng viện, những hạt mưa lạnh giá tạt mặt khiến đầu óc lóe lên một ý nghĩ, bước chân bỗng khựng .

Hắn , khu viện đang chìm trong màn mưa u tối. Những đóa hoa đung đưa theo gió, bàn tay trắng ngần đưa từ màn che, bóng dáng mờ ảo ... mới lúc nãy thôi còn ở ngay mắt, mà giờ đây như cách xa nghìn trùng, thể chạm tới.

Ở hậu viện vương phủ , một thể gọi nàng là Đăng Đăng. đó, .

...

Kể từ vụ của Tiêu Phù Ngọc, Thiên Đăng còn chủ động xin gặp Thái t.ử nữa. khi suy tính kỹ lưỡng, nàng vẫn gửi mời đến Đông Cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-38-giac-mong-mi.html.]

Thái t.ử dù bận rộn với chuyến Tây tuần, nhưng với nàng, bao giờ lơ là. Thấy nàng đến, ngài từ trong nội điện bước , ánh mắt tràn ngập ý , bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

"Linh Lăng, theo Tây Bắc. Hôm nay bàn với Binh bộ về việc . Không bên chỗ bao nhiêu , cùng với quân triều đình ?"

Thấy ngài bận rộn trăm công nghìn việc vẫn dành thời gian lo lắng cho , Thiên Đăng cảm động: "Đa tạ Điện hạ. Chỉ là gần đây trong phủ xảy vài chuyện, việc Tây Bắc trở về Khâu Từ, cân nhắc thêm một chút."

Thái t.ử hề trách móc, chỉ quan tâm hỏi: "Có chuyện gì ? Ta trong phủ thêm một vị lang quân gặp chuyện?"

"Vâng, và cả t.h.i t.h.ể ở kênh đào đó nữa, đến giờ vẫn manh mối gì." Thiên Đăng giấu giếm, vì nàng tin tức của Thái t.ử nhanh nhạy: “Hôm nay cầu kiến Điện hạ cũng là vì việc ."

"Vị lang quân gặp nạn là con út nhà họ Kim... phú hào giàu nhất Trường An ? Nghe kẻ sát hại là một lục sự của Ngự Lâm quân tên Kỷ Lân Du?"

Chuyện hôn sự của nàng hiện là đề tài bàn tán sôi nổi nhất Trường An, Thái t.ử đương nhiên nắm rõ nội tình.

"Ta vụ án phức tạp, thủ đoạn gây án kỳ quái. Linh Lăng thông tuệ hơn , chỉ trong một ngày đêm điều tra rõ ràng, chứng cứ rành rành. Các quan viên ở Pháp ty đều hết lời khen ngợi, giờ đây dân chúng cả thành đều đang truyền tụng về tài phá án của đấy."

Trước lời khen ngợi , Thiên Đăng chỉ trầm ngâm lắc đầu: "Hôm nay đến đây cũng là vì chuyện đó."

"Có chuyện gì ?"

"Kỷ Lân Du quả thực nghi vấn lớn, manh mối đều chỉ về phía . Theo chứng cứ hiện tại, chỉ thể kết luận là do ... Tuy nhiên, thấy vụ án còn quá nhiều điểm nghi ngờ cần xác minh, khiến thể yên lòng." Thiên Đăng chút do dự: “Chỉ là cả hung thủ và nạn nhân đều là trong phủ. Nếu cứ cố chấp tìm kiếm thêm, e rằng Kim gia sẽ thêm đau lòng."

"À, ." Thái t.ử thở dài, an ủi: "Nếu thế, sẽ đ.á.n.h tiếng với bên Ngự Lâm quân, bảo họ khoan hãy xử lý Kỷ Lân Du, đợi điều tra rõ ràng . Còn về vụ án , Pháp ty cũng cần kiểm tra , tốn thêm chút thời gian cũng là chuyện thường tình."

Thiên Đăng cảm tạ sâu sắc. Đang định tiếp chuyện thì đến giờ trưa, thiện phòng mang thức ăn lên. Nàng định cáo từ nhưng Thái t.ử giữ : "Ta còn chút chuyện , dùng bữa luôn ."

Thiên Đăng ngần ngại: "Việc ... e là hợp lễ nghi?"

"Sao hợp? Mấy hôm vương phủ mới đãi tiệc xong, hôm nay chỉ là bữa cơm thường, còn tính là mời , gì mà lễ với nghĩa."

Dùng bữa cùng Thái t.ử vốn chẳng việc gì thoải mái. Các cung nữ nườm nượp dâng lên những món ăn tinh tế nhưng phần đơn điệu. Dù tay nghề ngự trù khá, nhưng nấu cho hoàng gia luôn nhiều quy tắc gò bó, khiến món ăn đôi khi thiếu cái "vị" riêng.

"Sau lẽ nên sang phủ ăn chực thì hơn." Thái t.ử đùa: “Tất nhiên là âm thầm qua đó ăn cơm thường thôi, cần chuẩn cầu kỳ kẻo cô cô Huyền Cơ mệt nhọc."

"Cô cô nghỉ ngơi vài ngày, giờ khỏe hẳn ạ." Thiên Đăng đáp: “Được Điện hạ khen ngợi như khi về nhất định sẽ thưởng cho đám đầu bếp trong phủ. Thật đây cũng là đầu tập tành đãi khách, chút luống cuống, suýt nữa thì quán xuyến nổi đại tiệc như ."

"Đừng quá khiêm tốn. Ta thấy quản lý phủ ngăn nắp, tế lễ cũng xuất sắc. Chưa đến việc khác, chỉ riêng bàn tiệc ở phủ cũng hề thua kém các đại gia tộc như Thôi, Lư, Vương, Tạ ."

Thiên Đăng mỉm : "Đó là nhờ Thôi Thiếu khanh thông thạo việc, cùng bàn bạc kỹ lưỡng với cô cô Huyền Cơ đấy ạ. Trước đó, dù bàn tiệc món trang trí, hương dược, điêu tiễn, hoa điểm... thực tế bao giờ để ý tới. Người trong phủ cũng hiếm khi chuẩn những thứ đó. Chính Thôi Thiếu khanh mang mẫu từ nhà tới, chúng mới bộ 'Tố chưng âm thanh bộ' 72 món đang thịnh hành ở Trường An . Đám đầu bếp nhờ Tiết lang quân giỏi vẽ cạnh chỉ điểm, Kim Đường mời thợ bánh khéo tay đến dạy, các lang quân khác cũng mỗi một tay, mới thành bữa tiệc trò như thế."

"Thật , ăn gì lẽ quan trọng, quan trọng là..." Thái t.ử nửa chừng, thấy biểu cảm của nàng khi nhắc đến các lang quân, bèn chuyển chủ đề: "Ta , các vị phu quân tương lai của giờ cũng thường xuyên dùng bữa cùng , thật ?"

 

Loading...