THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 37: Vết thương

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:05:48
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cha nỗ lực, con trai đương nhiên cũng cố gắng.

Biết Huyện chủ tâm trạng , Kim Đường xách lồng con vẹt Kim Đoàn Đoàn chạy tìm nàng.

"Huyện chủ, hòn giả sơn ở hậu viện xuất hiện dấu tay máu, nha dịch Đại Lý Tự đến lấy dấu tay của tất cả chúng , đang điều tra xem ai ."

Thiên Đăng đang vẽ sơ đồ phân tích vụ án giấy, thấy đến bèn cuộn giấy ngẩng đầu lên hỏi: "Chẳng lẽ manh mối gì về chuyện ?"

"Không , chỉ là Thời Cảnh Ninh xảy chuyện, kẻ dám ban ngày ban mặt giả thần giả quỷ, thế là quá coi thường vương phủ, coi thường Huyện chủ !" Kim Đường tức giận : “Nên nghĩ, đợi sửa xong nhà kho và nhà bếp, sẽ dẫn thợ xây tường vương phủ cao thêm ba thước nữa, đảm bảo cho đám trộm cắp vặt vãnh dám lẻn giở trò!"

Thiên Đăng ngờ đến để nhận việc, bèn : "Kim lang quân vì vương phủ mà chạy ngược chạy xuôi vất vả thế , nếu phiền nữa thì e là đạo..."

"Ây da, cái mạng của là do Huyện chủ cứu, chút chuyện vặt vãnh là bổn phận của ! Ta đảm bảo đấy, cố gắng chia sẻ bớt gánh nặng cho Huyện chủ!" Kim Đường vỗ n.g.ự.c bùm bụp, thấy nét mặt Thiên Đăng dịu đôi chút bèn lấy hết can đảm, sán gần nàng hơn một chút, : “Sáng nay ở đống đổ nát nhà bếp, và Thương Lạc hươu vượn, lỡ lời mấy câu khó , mong Huyện chủ tha cho ..."

Thiên Đăng cất tập hồ sơ , : "Đó là chuyện riêng của các , sẽ can thiệp."

"Thực Thời Cảnh Ninh c.h.ế.t, trong lòng cũng khó chịu lắm, nhất là mấy đứa em của , còn nhỏ mà bơ vơ tội nghiệp quá." Kim Đường ghé sát hơn một chút, chân thành : “Ta luôn chăm sóc mấy tỷ , chỉ là nhà cũng gặp nạn, ốc còn mang nổi ốc. Nên cũng cho chở gạch gỗ qua giúp nhà sửa sang . Sau đó... sẽ lo lót bên Quang Lộc Tự, nhất là để thăng chức, một hai năm nữa Thời Cảnh Ninh thể thế chỗ , nhà cũng thể giúp các tìm nơi chốn ..."

Thiên Đăng ngờ vị công t.ử nhà giàu quen thói kiêu ngạo, hiểu sự đời thể suy nghĩ chu đáo cho Thời Cảnh Ninh đến thế, nhất thời trong lòng cũng thấy cảm động: "Nếu như mặt Thời Cảnh Ninh suối vàng cảm tạ ân tình của ."

"Đều là việc nên mà. Ta Huyện chủ nhân hậu, nỡ bọn trẻ chịu khổ nên cũng giúp Huyện chủ một tay." Thấy trán Thiên Đăng vẫn còn vương nét u sầu, lí nhí : “Ta chỉ mong Huyện chủ thể vô lo vô nghĩ, vui vẻ hạnh phúc. Nếu ngày nào cũng tươi rạng rỡ thì đó là... niềm vui lớn nhất của chúng ."

Thiên Đăng cụp mắt gật đầu, miễn cưỡng nhếch môi : "Được."

Thấy nàng vẻ thoải mái hơn, Kim Đường xách giá vẹt bên cạnh lên, : "Huyện chủ ? Kim Đoàn Đoàn dạo học hát đấy để bảo nó hát cho Huyện chủ nhé?"

Chưa đợi Thiên Đăng trả lời, sang trêu con vẹt: "Nào, hát một bài cho Huyện chủ ."

Kim Đoàn Đoàn nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, mở miệng kêu: "Huyện chủ , Huyện chủ , Huyện chủ đãi kêu quác quác!"

Giọng điệu kỳ quặc khiến Thiên Đăng bật : "Thế mà gọi là hát á?"

"Ôi dào, cái đồ ngốc ." Kim Đường chộp lấy hai quả óc chó, khua khua mặt nó: “Hát chứ, hôm mày học mà? Hát nào..."

Kim Đoàn Đoàn chằm chằm quả óc chó, vỗ cánh phành phạch, vươn cổ đớp mồi, còn nhớ gì đến chuyện hát hò nữa.

Kim Đường tức vỗ cánh nó: "Đồ tham ăn, việc chính ! Hát !"

Con vẹt thấy đ.á.n.h tới bèn dang cánh bay loạn xạ, móng vuốt quẹt qua ngón tay Thiên Đăng, lập tức rỉ máu.

Kim Đường kinh hãi, vội vàng túm lấy dây xích chân con vẹt kéo , rối rít hỏi: "Huyện chủ, tay ?"

"Ái chà Kim Đường ca, chim của hung dữ thế!" Tiếng Thương Lạc vọng từ ngoài hoa sảnh.

Kim Đường giận cuống, đầu thấy Thương Lạc đang chạy từ ngoài sân , theo là Mạnh Lan Khê đang ôm thỏ trắng.

Thấy ngón tay Thiên Đăng thương, Mạnh Lan Khê vội bước tới xem xét, thấy chỉ xước một đường mảnh mới thở phào nhẹ nhõm, đặt con thỏ lòng Thiên Đăng, lấy lọ t.h.u.ố.c bôi cho nàng.

Thấy Huyện chủ ôm thỏ của Mạnh Lan Khê, còn nắm tay nàng bôi thuốc, Kim Đường ghen tị nổ mắt, nắm chặt giá vẹt, cũng dở mà ở cũng xong.

Đã thế Thương Lạc còn bên cạnh châm chọc: "Kim Đường ca, xem thỏ của Lan Khê ca ngoan kìa, cũng dạy dỗ con Kim Đoàn Đoàn của chứ!"

Kim Đường chằm chằm con thỏ, thấy nó ngoan ngoãn gọn trong lòng Huyện chủ, mềm mại hiền lành để mặc nàng vuốt ve, tức búng cho Kim Đoàn Đoàn một cái rõ đau đầu, chẳng thèm để ý đến lời Thương Lạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-37-vet-thuong.html.]

Thương Lạc vô tư, xong ngón tay Thiên Đăng bỗng ngẩn , mắt đỏ hoe, há miệng định gì đó thôi.

Thiên Đăng cử động ngón tay, hỏi bé: "Sao thế?"

Thương Lạc ấp úng: "Không gì ạ, chỉ là... chỉ là chợt nhớ , cuối cùng gặp Cảnh Ninh ca, lỡ phiền khắc thỏ, lúc đó vết thương tay cũng... ở chỗ tương tự như của Huyện chủ."

Thiên Đăng im lặng vuốt ve con thỏ. Vì tay đang bôi t.h.u.ố.c nên nàng vô thức giơ ngón trỏ lên, chỉ lướt nhẹ qua lông thỏ.

Trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ kỳ quái, tay nàng khựng , dám tin giơ ngón tay trỏ thương lên ngắm nghía…

Dấu tay m.á.u để giả sơn cũng là ngón trỏ trái, để dấu vết mờ nhạt hơn các ngón khác.

Nghĩ như hai dấu tay m.á.u bất ngờ xuất hiện ... bàn tay đàn ông linh hoạt nhưng to bè, chẳng khéo thuộc về...

Chưa kịp chạm tới ý nghĩ kỳ quái đó thì cửa hoa sảnh đang mở gõ nhẹ, Thôi Phù Phong ôm tập hồ sơ bước .

Ánh mắt cũng rơi ngón tay Thiên Đăng, mặt lộ vẻ kinh ngạc ngờ vực.

Thiên Đăng ngẩng đầu, bốn mắt , mang theo sự ngỡ ngàng suy tính, tâm linh tương thông nhưng ngầm hiểu ý , đều chọn cách toạc mặt .

Nàng chỉ gật đầu chào Thôi Phù Phong, sang hỏi Thương Lạc: "Đệ đến tìm việc gì ?"

"Huyện chủ, ... sợ..." Thương Lạc kéo tay áo Thiên Đăng, lí nhí: “Đệ ở Mộc Tê Sảnh cách Cổ Đằng Trai xa, mấy hôm nay cứ thấy tiếng quỷ kêu quái dị, sợ đến mức ngủ . Hơn nữa... sáng nay dậy qua gần Cổ Đằng Trai thấy tiếng đó..."

Thiên Đăng đăm chiêu nhíu mày: "Tiếng quỷ kêu? Như thế nào?"

"Nghe như tiếng , nhưng mà tiếng đó t.h.ả.m thiết lắm, như thể cổ họng và lưỡi đều lở loét nát bấy mà vẫn gào thét rên rỉ ..." Nói đến đây, đầu óc bé lóe lên một sự sáng, bỗng nhiên hiểu điều gì đó, mở to mắt há hốc mồm ngây một lúc mới hỏi: “Đó là ma, là... là Dương Hòe Giang đang !"

Thiên Đăng gật đầu tán thành: "Hắn hủy dung rơi cảnh thế , lóc cũng là chuyện bình thường."

"Thảo nào... thảo nào còn thấy một con ma nữ : Sự , chuyện định, đời về phía . Con theo về , như thế cho cả hai, cũng là con đường duy nhất của chúng ... Hóa con ma nữ... phụ nữ đó là Định Tương phu nhân, bà đang an ủi Dương Hòe Giang, khuyên về nhà!"

"Vậy Dương Hòe Giang ?"

"Đệ , sợ c.h.ế.t khiếp, chạy bán sống bán c.h.ế.t... Dù xa lắm vẫn thấy tiếng thút thít của ..."

Thiên Đăng và Thôi Phù Phong , ngờ cặp con vốn bất hòa thể hoạn nạn thấy chân tình, đối với Định Tương phu nhân đây là chuyện .

Đợi tiễn các vị lang quân hết, chỉ còn Thôi Phù Phong, Thiên Đăng ngập ngừng hỏi : "Dấu tay m.á.u đó, đối chiếu với... Thời Cảnh Ninh ?"

Thôi Phù Phong gật đầu: "Rồi, và Thiên Thủy kiểm tra. Từ sáng đến lúc phát hiện dấu tay máu, ngoài các vị lang quân đàn ông nào khác hậu viện. Vì vết tích tuyết ở tường viện còn nguyên vẹn, nên dấu tay chỉ thể là của trong hậu viện. ... nó khớp với bất kỳ ai, ngoại trừ Thời Cảnh Ninh, giống hệt như đúc."

Hắn mở tập hồ sơ, đưa cho nàng xem hồ sơ điều tra từ Quang Lộc Tự.

Khi Thời Cảnh Ninh thăng chức Trân Tu Thự thừa của Quang Lộc Tự, cuối hồ sơ chữ ký và điểm chỉ tay.

Giấy trắng mực đen, kích thước bàn tay, độ dài ngón tay, trắng do lòng bàn tay cong tạo , gần như giống hệt hai dấu tay in tuyết.

Chỉ điều, ngón trỏ để giấy lúc đó bất kỳ điểm bất thường nào.

...

 

Loading...