THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 36: Ngã ngũ

Cập nhật lúc: 2026-01-21 07:12:13
Lượt xem: 291

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự việc đến nước , Tô Vân Trung bình tĩnh đến mức gần như hờ hững, khai báo bộ sự thật.

“Tại ...” Thiên Đăng chằm chằm , kẻ hung thủ sát hại , bi phẫn đan xen, nghiến răng hỏi: “Tại đồi Lạc Du ngươi vạch trần Nam Ngu ngay lập tức, mà tay riêng lẻ để đến nỗi gây kết cục ?!”

“Bởi vì là tự sát.”

Khoảnh khắc thấy chiếc nhẫn ban chỉ , Tô Vân Trung gã đàn ông bạc tình bạc nghĩa khiến em gái t.h.a.i bỏ rơi là ai.

Lúc đó lòng đại loạn, b.ắ.n trượt hai mũi tên. Đến mũi tên thứ ba, chợt nhận cách nào báo thù cho em gái.

“Ta thể báo thù cho nó... Nó xuất giá m.a.n.g t.h.a.i tìm đến cái c.h.ế.t. Nếu phanh phui chuyện , đối với , đó là tội nghiệt ô nhục khiến nó c.h.ế.t mộ tổ. đối với đàn ông, đó chỉ là một chuyện phong lưu trăng hoa. Muội sẽ chôn cất t.ử tế, sẽ tro cốt tán loạn, ngay cả bài vị cũng ném xuống cống rãnh... Còn gã đàn ông ... gã đàn ông cái danh phong lưu phóng khoáng, thậm chí trở thành vốn liếng để phu quân của Huyện chủ!”

Hắn chỉ thẳng Nam Ngu, phẫn uất và bi ai khiến thở dồn dập, mắt nứt .

“Ngươi ngươi tự tìm cái c.h.ế.t! Là do cô lòng hẹp hòi nghĩ quẩn, liên quan gì đến !” Nam Ngu vùng vẫy từ đất ngóc đầu lên, gân cổ gào thét: “Cho dù ngươi kiện quan, rêu rao cho cả thành Trường An , cho Huyện chủ chuyện , cũng sợ! Ta vi phạm pháp luật, vẫn quyền tham gia ứng cử!”

“Phải, cùng là chuyện tư tình hôn nhân, tại nữ t.ử tìm cái c.h.ế.t, còn nam t.ử thể đem bàn tán say sưa? Thậm chí...” Thiên Đăng cắt ngang lời , giọng lạnh lùng quyết tuyệt: “Chuyện truyền ngoài, tỷ lệ đặt cược trong sòng bạc cũng sẽ tăng lên, giúp ngươi nâng cao giá trị, trở thành vốn liếng để ngươi khoe khoang ?”

Nam Ngu há hốc mồm, ánh mắt sắc bén của Thiên Đăng, khuôn mặt sưng vù của khẽ co giật, cuối cùng dám ho he thêm tiếng nào.

“Có lẽ thói đời vốn là dung túng cho đàn ông phóng túng, nhưng cho phép phụ nữ vượt rào. Thế đạo như , như nhưng , tuyệt đối cho phép chọn một phu quân như !”

Nàng ngẩng cao đầu đầy lẫm liệt, về phía Thôi Phù Phong, : “Thôi lang quân, tuy rằng tranh chấp tình cảm nam nữ khó định tội theo hình luật, nhưng Nam Ngu dụ dỗ con gái nhà lành khiến tự sát là , cấu kết với hạ nhân Vương phủ lừa gạt triều đình là . Loại lòng lang sói, coi thường pháp kỷ như thế , Xương Hóa Vương phủ quyết cho phép bước qua cửa!”

Thôi Phù Phong lập tức đáp: “Để loại trộn hàng ngũ ứng cử viên, vốn là sơ suất của Lễ Bộ. Xin Huyện chủ yên tâm, kẻ những gạch tên khỏi danh sách, mà triều đình sẽ xử lý công minh, nhất định sẽ cho Huyện chủ và cả Hà Vi nương một lời giải thích thỏa đáng!”

Thiên Đăng khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua Nam Ngu mặt xám như tro tàn, chuyển sang Tô Vân Trung.

Trên mặt đầm đìa nước mắt, là hối hận giải thoát. Hắn lặng lẽ quỳ xuống, dập đầu đoan chính mặt nàng, nhắm mắt chịu trói.

Dưới bóng cây, bãi cỏ, tất cả đều im lặng như tờ.

Bí ẩn cuối cùng cũng vén màn, chân tướng cái c.h.ế.t của rõ ràng, sự bi thương và mệt mỏi gần như cùng lúc nhấn chìm Thiên Đăng.

Nhiều ngày qua tâm lực hao mòn quá độ, Thiên Đăng quả thực chống đỡ nổi nữa, hình lảo đảo chực ngã, cô cô Huyền Cơ vội vàng bước tới đỡ lấy nàng.

Thôi Phù Phong bàn tay trống của Thiên Đăng, hỏi: “Huyện chủ, sợi tơ dùng bằng chứng ...”

Giọng Thiên Đăng khe khẽ, tựa như mê: “Đó là giả. Ta suy đoán tất cả, nhưng bằng chứng, nên lấy đại một sợi chỉ trong hộp kim chỉ, cốt chỉ để ép nhận tội mà thôi.”

Ánh mắt Thôi Phù Phong khẽ động, gì đó nhưng cuối cùng chỉ lặng lẽ gật đầu.

Hắn dặn dò cô cô Huyền Cơ dìu Huyện chủ xuống nghỉ ngơi, nhưng Thiên Đăng ngăn , với : “Vẫn còn tung tích bức thư của .”

Trong lòng Thôi Phù Phong cũng thoáng chần chừ.

Chuyện Tô Vân Trung mưu hại Kỷ Quốc phu nhân rõ như ban ngày, nhưng quả thực cơ hội lẻn lầu cao lấy bức thư để cho Thiên Đăng.

Không thời gian, cũng động cơ.

Suy nghĩ một chút, hạ giọng : “Huyện chủ yên tâm, hiện giờ Trường An quang phục, cứ giao ba Tô Vân Trung, Nam Ngu, Điền ma ma cho . Ta sẽ giải bọn họ về Trường An thẩm vấn kỹ càng, tất cả sẽ quốc pháp định đoạt, tuyệt đối để c.h.ế.t ngậm oan nơi chín suối, càng bỏ sót bất kỳ manh mối nào khác.”

Trong đó đương nhiên bao gồm cả bức thư và con d.a.o khắc biến mất .

Thiên Đăng gật đầu, trịnh trọng hành lễ với : “Mọi việc nhờ cả Thôi lang quân.”

Nắng hè chói chang, mấy ngày nay nàng bôn ba vất vả, vắt kiệt tâm sức, hình mảnh mai ánh mặt trời dường như sắp tan biến.

Xoay , Thiên Đăng dốc chút sức lực cuối cùng, nhún hành lễ với mười vị ứng cử viên còn mặt, giọng lớn nhưng vô cùng trang nghiêm và dứt khoát...

“Đa tạ các vị ưu ái, đợt tuyển chọn phiền bôn ba. Nay gia mẫu may qua đời, sẽ dốc sức tìm gửi gắm lúc lâm chung, đợi mãn tang sẽ cùng đó kết tóc se tơ... Nếu các vị lang quân thể chờ đợi, hoặc dự định khác thì cứ việc tự tìm lương duyên.”

Tám vị hôn phu còn đồng loạt dậy, đáp lễ nàng: “Xin Huyện chủ nén bi thương.”

Thương Lạc nhỏ: “Yên tâm Huyện chủ, tỷ cứu mạng , đừng chịu tang ba năm, mười năm cũng đợi tỷ!”

ngoại trừ , ai hứa ở cũng ai tuyên bố bỏ cuộc.

ba năm thế sự đổi dời, ai sẽ ?

Tương lai còn mờ mịt, những Kỷ Quốc phu nhân chỉ tay lúc lâm chung , từ bỏ kiên trì đều thể chắc chắn thành lời.

Mọi chuyện ngã ngũ, trở nơi quàn linh cữu , Thiên Đăng thực hiện tam bái cửu khấu quan tài, thắp hương tưởng niệm.

Nàng tựa lưng quan tài xuống, cách một lớp ván gỗ nam mộc sơn đen, lầm bầm kể với rằng hung thủ sa lưới, đối phương cũng khai nhận tất cả, giờ đây chờ đợi là sự phán quyết của quốc pháp.

ơi, bức thư sẽ quyết định vận mệnh và nơi chốn về của con, con vẫn tìm thấy; chỉ cho con trong đám đông con cũng tìm ... Nếu trời linh thiêng thì hãy cho con gái thêm chút chỉ dẫn, giúp con vén mây thấy mặt trời...”

Dây thần kinh căng thẳng suốt nhiều ngày qua giờ phút chùng xuống. Bao ngày trằn trọc mất ngủ, lúc cơn mệt mỏi ập đến, cuối cùng nàng chống đỡ nổi nữa, ngủ linh cữu.

Vĩ thanh:

Các vị lang quân bên ngoài lượt rời , chỉ một băng qua sân, đến linh đường.

Hắn vai bằng lưng thẳng, đai da thắt chặt vòng eo săn chắc, phác họa nên đường nét thể đĩnh đạc. Khí thế luyện từ sa trường c.h.é.m g.i.ế.c tỏa quanh , khiến kinh sợ.

Đám tớ trong sân binh lính tùy tùng của dọn dẹp lui . Hắn bước hậu đường, ánh mắt dừng cỗ quan tài.

Thiếu nữ một áo trắng quỳ rạp đất, gục đầu lên cỗ quan tài đen sơn mài đựng t.h.i t.h.ể , ngủ say sưa, mặt vẫn còn vương vết nước mắt.

Dưới áp lực mệt mỏi nhiều ngày, nàng ngủ thật sâu. Tiếng bước chân hề ảnh hưởng đến giấc ngủ của nàng, ngay cả khi đến gần, nàng cũng hề .

Hắn cúi quan sát nàng kỹ càng, ánh mắt dừng vết sẹo rõ mồn một bên lông mày , ngắm vết sẹo mà năm xưa chính tay lau vết máu.

Ba năm , đứa trẻ từng co ro như thú con trong lòng giờ trổ mã thành thiếu nữ tuổi trăng tròn.

Và xúc cảm trong khoảnh khắc bóng tối nơi mật thất dường như vẫn còn lưu lòng bàn tay, khiến siết chặt nắm tay, ánh mắt tối sầm .

Ánh mắt từ từ di chuyển xuống , thấy hàng mi dài và dày của nàng khẽ run lên trong giấc ngủ, nước mắt ướt đẫm, đen nhánh và ướt át như cánh bướm mưa, phủ bóng mờ xanh nhạt lên hốc mắt.

Khuôn mặt tái nhợt của nàng áp khuỷu tay, tựa quan tài đen lạnh lẽo, đôi môi nhợt nhạt khẽ mấp máy, dường như đang gì đó.

Hắn bèn ghé sát hơn một chút, thấy tiếng nàng mớ: “Mẹ ơi... con một ... sợ, ... ôm Đăng Đăng một cái nữa ...”

Hắn chăm chú thiếu nữ phận cướp tất cả , nghĩ đến dáng vẻ lẫm liệt sợ hãi của nàng khi bóc tách từng lớp kén tìm sự thật, dùng thủ đoạn sấm sét tóm gọn hung thủ, giải quyết ân oán phức tạp như gió cuốn mây tan ban nãy.

ở nơi ai nàng chỉ là một cô bé giật run rẩy trong mơ, hoang mang luống cuống cầu xin sự ấm áp vỗ về mà thôi.

Đáy lòng vốn quen với sinh t.ử bỗng nhiên trào dâng một dòng m.á.u nóng kỳ lạ, khiến thể kiểm soát mà cúi nàng lâu, lâu, nỡ bỏ nàng mà .

Khi Thiên Đăng tỉnh , trời ngả về chiều.

Ánh nắng chiều tà xuyên qua cửa sổ chiếu , phủ lên nàng một lớp ánh vàng dịu dàng.

Nàng ngơ ngác dậy, mới phát hiện từ lúc nào chiếc giường nhỏ bên cửa sổ.

Nàng bước xuống giường đến quan tài của , lờ mờ nhớ tựa cỗ quan tài đen mà ngủ , nhưng nhớ chuyện gì xảy đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-36-nga-ngu.html.]

Nghe tiếng nàng xuống giường, cô cô Huyền Cơ canh giữ bên ngoài bước đỡ nàng ngoài, khuyên nàng ăn chút gì đó để lấy sức.

Nàng từ tốn húp cháo kê, cô cô Huyền Cơ : “Tám vị lang quân cho về nhà, Lâm Hoài Vương và Thôi lang quân cũng . Nghe quân Sóc Phương sắp đến Phụng Thiên dẹp yên đám loạn quân còn , đón Đế Hậu hồi triều.”

Thiên Đăng gật đầu, một lúc mới ngẩn ngơ hỏi: “Lâm Hoài Vương?”

Hắn đến lúc nào? Nàng lên giường lúc nào?

Cô cô Huyền Cơ gắp thức ăn thêm cháo cho Thiên Đăng, : “ Trường An yên, Lâm Hoài Vương dẫn quân truy kích một toán loạn quân, lúc về ngang qua đây, tiện thể tế viếng phu nhân. Lúc khi Huyện chủ bày tiệc vạch trần hung thủ thì ngài đến , nhưng ngài ngắt lời Huyện chủ, chỉ gốc cây hết đầu đuôi chuyện.”

Vậy là nàng vẫn thể kỹ xem vị Lâm Hoài Vương mà nàng sợ hãi, ơn, đề phòng, khâm phục rốt cuộc trông như thế nào.

Thiên Đăng thầm nghĩ, dù là ba năm ba năm , những tiếp xúc của họ dường như đều diễn trong bóng tối và nguy hiểm, khiến nàng luôn kịp rõ mặt .

Chỉ là trong giấc mơ khi nàng bất lực vươn tay tham luyến vòng tay , dường như một lồng n.g.ự.c ấm áp và rộng lớn ôm nàng lòng để giấc mộng của nàng an và yên bình...

Giống hệt cái ôm đưa nàng thoát khỏi biển m.á.u trong đêm cung biến năm mười ba tuổi.

“Ngoài còn chuyện nữa, Tô Vân Trung c.h.ế.t .”

Thiên Đăng kinh ngạc mở to mắt: “C.h.ế.t ?”

“Phải, lúc giải về thành, tranh thủ về báo tin cho nhà nhân lúc hỗn loạn bỏ trốn, tội c.h.ế.t khó thoát, nhảy xuống vực. Nghe xương cốt còn, cũng coi như là quả báo.”

Lưu Ly bên cạnh căm hận : “Tên hung thủ đáng lẽ băm vằm muôn mảnh, c.h.ế.t thế đúng là hời cho quá!”

Chỉ Thiên Đăng đặt bát cháo xuống, cảm thấy tâm trạng rối bời, bi ai sầu muộn và ngờ vực đan xen khiến nàng còn ăn uống gì nữa, dậy về phía sương phòng Phúc bá ở.

Bên trong, Đồi Mồi và A Trung đang xổm đất, đốt tiền giấy chậu than.

Đồi Mồi : “Cha ơi, cha yên tâm nhé, tên hung thủ Tô Vân Trung g.i.ế.c cha c.h.ế.t . Cha xuống suối vàng nếu gặp thì đ.á.n.h thật đau, đ.á.n.h cả phần của phu nhân nữa!”

Thiên Đăng lặng lẽ đốt cùng nàng vài xấp tiền giấy, suy nghĩ, tại chứ...

Nam Ngu rõ ràng tất cả coi là hung thủ, cũng giam giữ , tại Tô Vân Trung còn điều thừa thãi, g.i.ế.c hại Phúc bá để giá họa thêm nữa?

Việc đối với chẳng lợi lộc gì, tăng thêm rủi ro, rốt cuộc dụng ý là gì?

Hơn nữa hung khí g.i.ế.c hại Phúc bá là con d.a.o khắc đặt cùng với bức thư. Nói cách khác, lấy con d.a.o khắc lẽ là lấy bức thư.

Tô Vân Trung thời gian trộm thư thì thể trộm con d.a.o khắc g.i.ế.c hại Phúc bá?

Không tại , con đường phía vốn sáng tỏ, lúc dường như phủ lên một lớp sương mù thấy, sờ , khiến sống lưng nàng lạnh toát, dường như lỗ chân lông đều dựng lên.

Trong lòng cố gắng tự an ủi , nhưng miệng nàng vẫn lẩm bẩm hỏi: “Tại ... tại g.i.ế.c Phúc bá?”

Đồi Mồi buột miệng : “Tên đúng là điên , việc gì mà !”

A Trung thì : “Người g.i.ế.c chắc chắn là Nam Ngu, dù cũng sợ quan phủ lỡ như thẩm vấn kỹ càng, chuyện g.i.ế.c giá họa sẽ lộ. Chỉ tiếc là cha lúc bón cơm che chắn cho Nam Ngu, tên trộm mới lỡ tay g.i.ế.c nhầm cha !”

“Cha ơi, cha c.h.ế.t oan quá!” Đồi Mồi rải tiền giấy chậu than, lóc đầy uất ức: “May mà Huyện chủ sáng suốt, cuối cùng cũng vạch trần thủ đoạn của , nếu , mối thù của phu nhân và cha , lẽ sẽ chôn vùi cả đời mất!”

Thiên Đăng im lặng đốt giấy tiền, nhưng nỗi bất an trong lồng n.g.ự.c vẫn hề lắng xuống.

Mặc dù chuyện Tô Vân Trung sát hại nàng là chắc chắn, cũng thú nhận tất cả, đầu đuôi sự việc đều rõ ràng. bức thư biến mất vẫn khiến nàng vô cùng bất an.

Đừng sợ, Thiên Đăng, thù của chắc chắn báo .

Tung tích của bức thư thực quan trọng nữa.

Mẹ , đó là bức thư thể đổi vận mệnh cuộc đời nàng. Thực cuộc đời nàng đổi từ đêm cung biến năm mười ba tuổi .

Dù trong thư gì, cũng đổi phận lục vô duyên, cô độc trơ trọi cõi đời của nàng.

Nàng nghĩ đưa tay chạm nhẹ vết sẹo cắt ngang lông mày do tấm biển lửa năm xưa gây .

mệnh ?

Vì vết sẹo , nàng mang mệnh cách hung sát đồn đại khắp kinh thành; vì mệnh cách , mới buổi kén rể; vì buổi kén rể , một cô nương đáng thương c.h.ế.t thảm; vì cái c.h.ế.t của em gái, trai nàng lên kế hoạch một vụ g.i.ế.c chóc; vì vụ g.i.ế.c chóc , nàng bỏ mạng, c.h.ế.t bất đắc kỳ tử.

Hóa thứ quyết định phận lục vô duyên của nàng, là lời tiên tri lục vô duyên .

Thiên Đăng đến Thủy Các, lục soát bộ ngăn kéo và hòm tủ trong các.

Cũng như , đừng là thư, một mảnh giấy vụn cũng tìm thấy.

Nàng chiếc giường từng ngoài sảnh.

Trời ngả sang chiều, cửa nội ngoại đường đều mở toang. Nàng ở vị trí từng , về hướng từng chỉ cho nàng.

Đêm đó ngọn đèn cô độc, tay chỉ về phía những bóng chập chờn ngoài sảnh.

Trong khoảnh khắc hồi quang phản chiếu cuối cùng, cổ tay bà run rẩy, giọng phiêu diêu: “Đăng Đăng, gả cho , đưa về nhà...”

Ngoài sảnh lúc đó, tất cả , vị trí của từng , nàng đều nhớ như in.

Nàng dậy, theo hướng ngón tay chỉ, cửa, tái hiện vị trí của chín ứng cử viên vị hôn phu lúc đó.

Ngay khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa, nàng chợt nhớ một chuyện, bỗng khựng .

Không chín là mười một .

Ngoài chín ứng cử viên, lúc đó mặt, còn hai nữa.

Trong bóng tối, còn Thôi Phù Phong đang giường bệnh, và Lâm Hoài Vương ngoài cửa.

Họ cùng với các ứng cử viên vị hôn phu của nàng là một trong những chỉ .

Cảm giác hoang mang luống cuống khiến nàng chôn chân ở cửa, hồi lâu hồn.

Mãi đến khi khoảnh khắc thảng thốt qua , nàng tỉnh táo trong ánh chiều tà, tự cảm thấy hoang đường mà lắc đầu.

Thôi Phù Phong - cây ngọc đón gió hiếm của Thôi gia Bác Lăng, mang cốt cách Tể tướng tương lai, thể tham gia buổi kén rể trong kinh cá cược trò .

Lâm Hoài Vương - tuổi trẻ nắm giữ một nửa giang sơn Đại Đường, ngay cả Thiên t.ử cũng dựa để bình định thiên hạ, càng thể để mắt tới cô gái mồ côi như nàng.

hiểu rõ tình cảnh của nàng nhất đời , tuyệt đối thể bao gồm cả bọn họ trong đó.

Nàng điều hòa thở, lầu cao về phía mặt trời lặn núi xa, gạt bỏ ý nghĩ quái đản thoáng qua.

Trong đêm gió mát đom đóm bay , nàng hứa với sẽ nảy sinh ý định trốn tránh nữa. Nàng sẽ chọn một chồng t.ử tế, sống theo khuôn phép, tiếp con đường mà bao thế hệ phụ nữ .

Người nên sẽ , nên ở sẽ ở . Người chỉ, trong những bóng chập chờn đêm đó.

Nàng nhớ sự tán thưởng và yêu thích của đối với bọn họ trong buổi kén rể, cho nên dù chọn ai, cũng nên là bà vui vẻ tán thành.

Dù thế nào nữa, mong nàng gả cho, chắc chắn trong đó.

Hết quyển: Vân Trung Thư

Loading...