THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 36: Mộng Trầm Ham
Cập nhật lúc: 2026-01-27 17:55:56
Lượt xem: 161
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lăng Thiên Thủy : "Cho về Tế Liễu Ổ tìm Vương t.ử Minh Thứu, bảo qua đây thứ cần xem."
Đợi Thiên Đăng sai Đồi Mồi , mới hiệu cho nàng và Thôi Phù Phong đến góc tường cạnh cửa hông Y Lan Quán, chỉ một dấu vết nền gạch.
Thôi Phù Phong xổm xuống kỹ, lờ mờ nhận nửa dấu giày, dính chút bùn đất nhưng khô cong.
"Ngày xuân ẩm ướt mưa nhiều, dấu giày khô, chắc là để từ mấy ngày ." Lăng Thiên Thủy chỉ dấu chân, hiệu cho Mạnh Lan Khê phía bước tới: “Góc thể quan sát tình hình bên trong Y Lan Quán, khéo che giấu hình. Dấu chân xuất hiện ở nơi , rõ ràng là lén lút rình mò."
Mạnh Lan Khê gật đầu phụ họa: "Phải, Lăng Tư giai qua hỏi chuyện hái nấm độc, mới giật nghĩ đến việc trong hậu viện kẻ lòng khó lường, bèn vội vàng kiểm kê bộ hương liệu t.h.u.ố.c men. Kết quả phát hiện những thứ khác đều còn nguyên, chỉ thiếu duy nhất một lọ 'Mộng Trầm Ham'."
Thiên Đăng từng qua cái tên : "Đó là t.h.u.ố.c gì?"
Mắt Mạnh Lan Khê đỏ hoe, khẽ : "Mẹ hồi trẻ lao lực quá độ, những năm gần đây bệnh tật triền miên, thường xuyên đau nhức khắp ngủ . Vì thế thử theo phương t.h.u.ố.c cổ, điều chế loại hương cho , trong đó dùng đến loại nấm độc . Hương tặng Huyện chủ chủ yếu để xoa dịu tinh thần, an thần trợ ngủ, d.ư.ợ.c tính ôn hòa. Còn 'Mộng Trầm Ham' d.ư.ợ.c tính mạnh, thể dùng xông hương, cũng thể uống. Xông hương khiến ngủ mê mệt tỉnh, uống thì tinh thần hoảng hốt mê loạn. vì loại nấm độc bề ngoài khác gì nấm thường, nên hôm đó ở hồ Khúc Giang thấy nó mới hái thử một ít, ngờ thấy, gây t.h.ả.m họa."
Lăng Thiên Thủy tiếp lời: "Ta mất loại t.h.u.ố.c nên tìm kiếm quanh Y Lan Quán, phát hiện dấu chân , rõ ràng là lẻn ."
"Nói thì, t.h.u.ố.c chắc là do để dấu chân lấy trộm?" Thiên Đăng cúi đầu quan sát kỹ dấu giày.
Lăng Thiên Thủy gật đầu: "Mũi chân của dấu giày hướng trong, vết bùn lệch, chứng tỏ ở cửa cảnh giác hoặc do dự quan sát."
Nói , chỉ chỗ lõm giữa dấu giày hỏi: "Còn chỗ , Huyện chủ nghĩ tại như ?"
Thiên Đăng vết lõm rộng chừng một tấc vắt ngang qua đế giày lờ mờ, cảm thấy đế giày hẳn vật gì đó mài mòn, nhưng tại chỉ mòn mỗi chỗ , chân rốt cuộc luôn đạp lên cái gì...
Nàng còn đang suy nghĩ thì Thôi Phù Phong bên cạnh trầm ngâm: "Đây lẽ là vết mòn do bàn đạp ngựa tạo ."
Giọng điệu chắc chắn, rõ ràng xác định là ai.
Lăng Thiên Thủy cũng khẳng định: "Người quanh năm cưỡi ngựa, đế giày cọ xát với bàn đạp ngựa, sẽ để vết lõm."
Vừa nhấc chân lên, quả nhiên đế giày cũng vết mòn tương tự.
Trong hậu viện Vương phủ, ngoài Lăng Thiên Thủy , thường xuyên cưỡi ngựa đến mức để dấu vết đế giày chỉ Kỷ Lân Du và Minh Thứu.
Mà dấu chân khô, vết bùn đất thì lẽ để trận mưa mấy hôm , lúc đó Lăng Thiên Thủy vẫn về kinh.
"Vậy từ dấu chân thể nhận phận ?"
"Đương nhiên là ." Lăng Thiên Thủy chỉ mũi giày giải thích: “Tuy cùng là giày da, nhưng Trung Nguyên, nhất là lớn lên ở kinh thành như Kỷ Lân Du, quen đường bằng phẳng, đế giày thường mòn đều và phẳng hơn. Huyện chủ vết mòn của đôi giày xem."
Thiên Đăng kỹ, quả nhiên thấy mũi giày mòn vẹt rõ rệt hơn, bèn dò hỏi.
"Người Hồi Hột du mục nơi đồng cỏ, từ nhỏ chạy nhảy trong bụi rậm, mũi chân thường xuyên gạt cỏ rẽ lối, nên theo thói quen , chỗ mòn sớm nhất của giày bao giờ cũng là mũi chân."
Thiên Đăng chằm chằm dấu chân đất, hỏi: "Nói thì, đây là dấu chân của một dị tộc thường xuyên cưỡi ngựa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-36-mong-tram-ham.html.]
"Chỉ là phỏng đoán, nhưng nếu chọn một trong các lang quân hậu viện của nàng thì để dấu chân là ai quá rõ ràng." Lăng Thiên Thủy khoanh tay thản nhiên : “Ta nghĩ thể gọi đến, so thử chân xem ."
Minh Thứu nhanh đến nơi. Vừa dấu chân đất, họ nghi ngờ lẻn trộm đồ, lập tức nổi giận trừng mắt Mạnh Lan Khê: "Mấy thứ đồng nát sắt vụn nhà ngươi gì đáng để trộm?"
Khóe môi Mạnh Lan Khê nhếch lên nụ , đôi má lúm đồng tiền trông càng thêm động lòng : "Thực dám giấu, chỉ mất một lọ t.h.u.ố.c thể khiến mất ý thức, tinh thần mê loạn thôi."
"Thứ đó thì tác dụng quái gì? Ta đ.ấ.m ngất xỉu chẳng là..." Nói đến đây, Minh Thứu bỗng sực tỉnh, la toáng lên: “Cái gì? Các nghi ngờ ? Nghi hạ độc mụ Công chúa Cáo Cuốc , hại bà mò mẫm xuống sông c.h.ế.t đuối á?"
Thấy nổi trận lôi đình như con sư t.ử chọc giận, Mạnh Lan Khê lẳng lặng lùi lưng Lăng Thiên Thủy hai tấc, vẻ mặt vô tội: "Chuyện quan hệ trọng đại, dù là ai trộm thuốc, đều báo cho Huyện chủ ."
Ánh mắt Minh Thứu chuyển sang Thiên Đăng: "Huyện chủ, đến nàng cũng nghi ngờ đấy chứ?"
Thiên Đăng lắc đầu: "Ta sẽ bao che cho bất kỳ ai, cũng vô tội chịu oan ức. Chỉ là đồ của Mạnh lang quân mất trộm, mà dấu chân ngài xuất hiện ở đây, dường như liên quan."
"Không liên quan, là liên quan, đừng quan, đến quan ải cũng từng mở!" Minh Thứu chối bay chối biến: “Biết trộm giày của , cố ý để dấu chân ở đây thì ?"
Nghĩ đến đống đồ đạc lộn xộn trong phòng Minh Thứu, Thiên Đăng cũng thấy nếu ai đó trong hậu viện nửa đêm lẻn trộm giày để ngụy tạo chứng cứ thì quả thực khó.
" 'Mộng Trầm Ham' mất trộm, hưởng lợi cuối cùng e rằng cũng là Vương t.ử Minh Thứu." Thôi Phù Phong : “Lẽ nào khi ngài lẻn phủ Công chúa, thấy đám thị vệ tì nữ la liệt đầy đất, thấy lạ ?"
Minh Thứu chớp chớp mắt: "Nói như thì..."
"Nói như thì, phận của kẻ vẽ bản đồ chỉ đường cho ngài đáng để truy cứu đấy."
Đối phương ở trong phủ Công chúa, giúp Minh Thứu gây sóng gió, rốt cuộc là địch bạn, mục đích là gì, đáng để tìm hiểu sâu.
Chỉ là đêm đó Minh Thứu mượn rượu càn, từ phủ Công chúa về là vứt hết chuyện đầu, còn nhớ chi tiết nhỏ nhặt ngày hôm đó, càng đừng đến một kẻ giấu mặt từng lộ diện. Thế nên nghĩ nát óc cũng chẳng điều gì.
Điều duy nhất thể khẳng định là đó chắc chắn là trong phủ, mới chuyện Minh Thứu định đại náo phủ Công chúa. Hơn nữa kẻ đó dường như thể tự do trong phủ Công chúa nên mới giúp Minh Thứu dọn đường để tha hồ hành động.
Quen thuộc phủ Công chúa như liệu khi nào kẻ đó là hẹn hò với Cáo Quốc Công chúa ở Khải Xuân Các khi bà gặp nạn ?
Minh Thứu hậm hực bỏ , sống c.h.ế.t nhận trộm đồ, còn bảo Thiên Đăng nhất định tìm kẻ vu oan cho , nếu sẽ tự quậy tung cái hậu viện lên.
Thiên Đăng gọi Lăng Thiên Thủy, mấy cùng rời khỏi Y Lan Quán.
Men theo dòng suối vòng qua những khóm hoa, phía là Mai Uyển và Lựu Hoa Sơn Phòng bỏ trống.
Nhìn bãi cỏ xanh mướt, Thiên Đăng bỗng nghĩ, các em của Thời Cảnh Ninh giờ sống ở nhà thế nào ?
Còn Thương Lạc thì ?
Là của nàng. Hậu viện xảy bao nhiêu chuyện, mà vì điều tra chân tướng cái c.h.ế.t của , nàng để một thiếu niên khả năng tự vệ sống giữa bầy hổ sói rình rập.
Nếu thực sự xảy chuyện, vĩnh viễn trở về nữa, nàng ăn với thiếu niên , với gia đình đây?