THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 36: Con Số Không

Cập nhật lúc: 2026-02-04 06:27:58
Lượt xem: 126

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đáng tiếc, những bằng chứng xuất hiện đó càng bất lợi hơn cho Kỷ Lân Du.

Vừa rời khỏi hậu viện, các ngỗ tác của Đại Lý Tự tại trang viên kết quả khám nghiệm. Trên chiếc chén Kỳ Lân tìm thấy bên ngoài cửa sổ phòng Kỷ Lân Du, quả thực lưu độc tính của cây Ô Đầu.

Cùng lúc đó, gia nhân trong trang viên khi quét dọn nơi Kỷ Lân Du tập luyện buổi sáng cũng nhặt một vò giấy dầu vo tròn, bên cũng dính tàn dư của loại độc .

"Mọi dấu vết dường như đều đang đổ dồn Kỷ Lân Du. Thậm chí thể , đây chẳng khác nào một vụ án đóng đinh ván, chứng cứ rành rành."

Thiên Đăng cau mày, lo lắng hỏi: "Dù Kỷ Lân Du là diện tình nghi lớn nhất, nhưng đang mang quân chức, thuộc biên chế Ngự Lâm quân... một bộ phận trọng yếu của triều đình. Hơn nữa, còn mang theo binh lính tới đây. Các vị thấy nên sắp xếp thế nào cho thỏa?"

Thôi Phù Phong bình tĩnh phân tích: "Hiện tại chúng thể cưỡng chế bắt giữ , chỉ thể tìm cách trấn an . Tuy nhiên, vì lời hứa của Quận chúa, cộng thêm năng lực của Lăng Thiên Thủy, tin sẽ chuyện gì quá khích."

Lăng Thiên Thủy trầm ngâm một lát. Nhìn ngoài trời sẩm tối, đèn lồng trong trang viên bắt đầu thắp lên, bèn dậy : "Để chặn Vi Phong Dương, xem chịu trang viên ."

Cả Thiên Đăng và Thôi Phù Phong đều gật đầu đồng ý. Suy cho cùng, Vi Phong Dương là thống lĩnh Tả Vệ Đông Cung, lúc chỉ mới đủ tư cách kiềm chế Kỷ Lân Du cùng đám binh sĩ theo.

Sau khi Lăng Thiên Thủy rời , Thôi Phù Phong và Thiên Đăng cùng rà soát những manh mối mới xuất hiện, bàn bạc kế hoạch tiếp theo.

"Sau khi trở về, sẽ lấy danh nghĩa Đại Lý Tự để trình báo lên Pháp ty, yêu cầu phía Ngự Lâm quân tạm đình chỉ chức vụ của Kỷ Lân Du để phối hợp điều tra tại vương phủ. Tóm , giữ chân cho tới khi chân tướng rõ ràng."

Thôi Phù Phong vốn thông thạo việc triều chính, Thiên Đăng đương nhiên tán thành: "Thôi Thiếu khanh việc chu , ý kiến gì."

"Ta Quận chúa tin Kỷ Lân Du là hung thủ. Hy vọng hiểu lòng của mà yên vị ở hậu viện, đừng để tâm huyết của đổ sông đổ biển."

Thiên Đăng nhướng mày . Dù nàng lời nào, nhưng Thôi Phù Phong hiểu ý nàng: "Chỉ trong một đêm, điểm nghi vấn đều ồ ạt hiện và hội tụ hết lên . Sự trùng hợp quá mức dày đặc khiến cảm thấy nó quá giả tạo, thậm chí là chút khó tin. Nếu thực sự kẻ giật dây thì thủ đoạn của kẻ thật sự đáng sợ."

Thiên Đăng gật đầu, hạ thấp giọng: "Lúc nãy khi đối chất, Thôi Thiếu khanh vẻ nóng vội, giống phong thái ngày thường của . Có ngài lo Kỷ Lân Du sẽ thù ghét , nên mới chủ động ôm hết những việc đắc tội khác ?"

Một cơn gió lạ thổi qua ánh đèn đầu khẽ đung đưa. Ánh mắt Thôi Phù Phong nàng dường như cũng d.a.o động theo: "Đây vốn là bổn phận của , chỉ thôi."

Thiên Đăng đầy chân thành: "Dù nữa để Thôi Thiếu khanh nhọc lòng vì , thật sự cảm ơn ."

Dưới ánh đèn, đôi gò má của Thôi Phù Phong chợt ửng hồng nhạt. Hắn hạ giọng: "Giữa chúng , chút chuyện nhỏ cần gì lời cảm ơn."

Có lẽ vì bầu khí lúc quá đỗi hài hòa, cách giữa hai dường như cũng kéo gần hơn. Thiên Đăng khẽ động lòng, bèn lên tiếng hỏi: "Vậy thấy Lăng Thiên Thủy... biểu hiện của hôm nay chỗ nào bất thường ?"

Thôi Phù Phong đáp: "Dựa quan hệ giữa và Kỷ Lân Du thì hợp lý, nhưng dựa tình cảm của dành cho Mạnh Lan Khê thì hợp lý."

Thiên Đăng im lặng gật đầu, lẩm bẩm: " là biểu ca của Kỷ Lân Du, lẽ khi biểu gặp chuyện lo lắng mới đúng, thể dửng dưng như ? Trong khi đó, Mạnh Lan Khê chỉ là con trai của ân nhân, mà tình cảm giữa hai họ thiết đến mức khiến ..."

Nàng màn đêm ngoài cửa sổ, nhưng Thôi Phù Phong vẫn nhận sự ngập ngừng và sợ hãi trong mắt nàng... nàng tìm kiếm sự thật, nhưng dám chạm nó.

Hắn cân nhắc từ ngữ, : "Thế gian vạn biến, chân tướng luôn ẩn giấu ở nơi sâu nhất. Tóm ... Quận chúa nên đề phòng chuyện, , đừng để bản tổn thương."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-36-con-so-khong.html.]

Ý của nàng cẩn thận với Lăng Thiên Thủy ?

Thiên Đăng lặng lẽ nhớ những gặp gỡ và chung sống, nhớ về bờ vai vững chãi và vòng tay ấm áp , cuối cùng nàng chọn cách im lặng.

Còn Thôi Phù Phong, dấu giày nàng từng vệt áo Lăng Thiên Thủy, trong lòng bao lời thôi. Cuối cùng, cụp mắt xuống, chôn vùi tất cả đôi đồng t.ử thâm trầm.

...

Xe ngựa lăn bánh đường về, thời tiết u ám và nặng nề. Suốt quãng đường, tâm trạng ai nấy đều trĩu nặng, ngay cả tiếng vó ngựa cũng chẳng còn vẻ thanh thoát như khi.

Kim gia vốn giàu nứt đố đổ vách, ngay trong đêm tìm quan tài loại nhất. Lúc , đoàn khiêng t.h.i t.h.ể Kim Đường lẳng lặng phía . Tiếng than vọng từ xa khiến ai thấy cũng xót xa.

Đến đoạn Thập Bát Bàn, giữa con đường núi hiểm trở một đất bằng phẳng, dừng chân lấy nước nghỉ ngơi.

Thiên Đăng đón lấy chén nước từ tay cô cô Huyền Cơ. Uống vài hớp, nàng về phía bìa rừng nơi Tô Vân Trung từng rơi xuống vực. Nhìn qua kẽ hở của lùm cây về hướng lăng mộ tổ tiên, tiếng gió thổi qua rừng thông, tâm trí nàng thoáng chút lơ đãng.

Tiếng bước chân từ phía vang lên. Nàng thu tâm trí, đầu thì thấy Kim Bảo Nghĩa đang ngập ngừng tiến tới. Vì hình mập mạp, đôi mắt ông vốn nhỏ, nay vì thương con mà sưng đỏ mọng lên như hai bong bóng nước.

Thiên Đăng khẽ gật đầu với ông, về phía cỗ quan tài cuối đoàn .

Kim Bảo Nghĩa định thôi, mãi một lúc lâu mới khó khăn thốt lên: "Quận chúa... thực ở gần đây, thể thấy... thấy ... Ai!"

Lời lão thật kỳ quái, nhưng dứt câu lão nghẹn ngào thành tiếng. Thiên Đăng theo hướng lão chỉ, lưng.

Thôi Phù Phong thấy câu chuyện, bèn lên tiếng: "Nếu chuyện gì, Kim lão bá cứ dẫn chúng xem thử."

Kim Bảo Nghĩa gật đầu lau nước mắt, nhấc đôi chân nặng nề dẫn họ về phía vách đá bên cạnh, hóa nơi đó một con đường mòn nhỏ xíu.

Đám vương tôn công t.ử cũng tò mò theo. Vòng qua một lùm cây, họ tới một đài quan sát ở phía bên . Từ đây xuống, bên là một góc viên lâm của Xương Hóa Vương Lăng.

Thiên Đăng vịn lan can xuống, lập tức nhận khung cảnh gần lăng mộ... nơi mà đây Kim Đường từng mời nàng đến thưởng ngoạn.

Những lối nhỏ xen lẫn giữa t.h.ả.m hoa trông vốn lộn xộn, lúc đó đều chê bai là bố trí tinh tế, ngay cả nàng cũng thấy .

giờ đây, từ cao, ánh mắt đều khựng hồi lâu những lối nhỏ quanh co đó. Với cảm xúc phức tạp, họ đồng loạt Thiên Đăng.

Hóa , khi trong vườn hoa thì nhận , nhưng từ đỉnh núi xuống, những lối mòn vụn vặt và dày đặc những ngõ cụt , khi kết hợp với những khóm hoa rực rỡ, ghép thành một chữ.

Thiên Đăng đăm đăm chữ đó, mắt nàng chợt nhòa lệ. Cảm giác như một luồng nóng nghẹn nơi cổ họng, khiến lồng n.g.ự.c đau nhói.

Giữa muôn vàn sắc hoa rực rỡ , hiện lên rõ ràng là một chữ: "Linh".

Linh trong Huyện chủ Linh Lăng, và cũng như một điềm báo về mối duyên phận mong manh giữa họ... chỉ là một con tròn trĩnh.

 

Loading...