THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 36: Bát tự
Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:43
Lượt xem: 178
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" nếu như hung thủ sắp đặt vụ án thế nào để đổ tội cho Mạnh Lan Khê? Cửa sổ chốt chặt từ bên trong, thoát bằng cách nào?"
"Nhắc đến chuyện , đây xem." Lăng Thiên Thủy lục soát kỹ lưỡng khắp phòng, lúc chỉ một vệt mực ở góc tủ, : “Nghiên mực bình thường thể nào rơi ở chỗ , hơn nữa vết mực vẫn còn mới. Căn cứ chữ lúc hấp hối của Trịnh Quân Sơn, chúng thể phác thảo sơ lược tình huống lúc đó."
"Hung thủ dùng nghiên mực đập mạnh gáy Trịnh Quân Sơn. Đợi nạn nhân ngã xuống đất, tưởng nạn nhân c.h.ế.t nên vứt nghiên mực ở chỗ . Ai ngờ Trịnh Quân Sơn cố gắng dùng chút ý thức cuối cùng, chấm m.á.u và mực đất manh mối về hung thủ. Hung thủ kịp rời phát hiện , bèn nhặt nghiên mực lên, bồi thêm mấy cú nữa để g.i.ế.c c.h.ế.t ... Vì thế ở Nghĩa trang chúng mới thấy gáy t.h.i t.h.ể Trịnh Quân Sơn nhiều vết thương do đánh."
" lúc vết mực và m.á.u khô, bởi vì khi g.i.ế.c , hung thủ còn nán trong phòng một lúc. Khoảng thời gian đó, chắc chắn đang tìm kiếm thứ gì đó."
Thôi Phù Phong buột miệng: "Bằng chứng trong tay Trịnh Quân Sơn về việc hung thủ g.i.ế.c Vu Quảng Lăng!"
Thiên Đăng cũng gật đầu bừng tỉnh: "Thảo nào nhờ Thương Lạc gọi chúng đến phòng ngủ chứ trực tiếp đến gặp chúng ... bởi vì cất bằng chứng ở đây."
Lăng Thiên Thủy đặt câu hỏi: "Chỉ một điểm hợp lý. Nếu hung thủ phát hiện chữ đó, xóa thì tại bỏ cuộc? Dù cũng đang cầm nghiên mực, m.á.u của Trịnh Quân Sơn vẫn đang chảy, chỉ cần trộn m.á.u với mực hắt lên đó là thể che giấu bằng chứng mà."
"Hung thủ chắc chắn liên quan đến chữ 'Lan', khi phát hiện xóa chữ 'Lan', mới nảy ý định đổ tội cho Mạnh Lan Khê khéo tới." Thiên Đăng suy luận: “Có lẽ chúng nên điều tra xem, trong Quốc T.ử Giám ngoài Mạnh Lan Khê còn ai liên quan đến chữ 'Lan' ."
Thôi Phù Phong gật đầu, lật xem những trang đầu của tập hồ sơ: "Ta sẽ đốc thúc Đại Lý Tự điều tra theo hướng . Tất nhiên, mấy điểm nghi vấn nhỏ chúng tìm hôm nay đủ để lật ngược cả vụ án, rửa oan vẫn cần bằng chứng xác thực."
Hiện tại, Mạnh Lan Khê vẫn là nghi phạm lớn nhất. Động cơ, thời gian, nhân chứng, vật chứng đều thiếu thứ gì, thảo nào Cao Thiếu khanh kết án đổ lên đầu .
Việc thể chậm trễ, ba chia lục soát hiện trường, tìm kiếm nơi Trịnh Quân Sơn thể giấu bằng chứng.
Phòng ngủ bài trí đơn giản, đồ đạc cũng nhiều. Trịnh Quân Sơn cũng như bao học trò trẻ tuổi khác, chẳng mấy khi dọn dẹp nơi ở. Quần áo trong tủ và chăn màn giường đều vo tròn nhét lung tung, nhăn nhúm từng gấp gọn, còn bốc mùi khả nghi.
Thiên Đăng chỉnh khẩu trang, dỡ từng món quần áo trong tủ kiểm tra. Nàng thầm thấy may mắn vì cô cô Huyền Cơ ở đây, nếu mà thấy Huyện chủ nhà lục lọi sờ soạng quần áo bẩn của đàn ông, chắc chắn bà sẽ đau lòng lóc t.h.ả.m thiết cho mà xem.
Lục tung tủ quần áo mà chẳng thu gì, nàng chuyển sang bên cạnh tủ.
Căn phòng chật hẹp, cửa phòng mở tủ quần áo chắn tạo thành một góc nhỏ hẹp cánh cửa. Trịnh Quân Sơn đương nhiên bỏ phí chỗ trống , tường treo lủng lẳng một chiếc áo tơi rách nát. Nếu tủ che khuất, thoạt cứ như con ma dính tường .
Thiên Đăng chiếc áo tơi, trong lòng chợt động, một ý nghĩ kỳ quái thoáng qua trong đầu. kịp nắm bắt thì phía vang lên một âm thanh lạ.
Nàng , thấy Lăng Thiên Thủy đang cầm chiếc gối sứ hình trâu xanh giường lên, lắc lắc tiếng động bên trong.
Sau đó lỗ hổng gối, thò ngón tay định lấy thứ gì đó , nhưng lỗ quá nhỏ nên nhất thời lấy .
Thiên Đăng đang định qua giúp thì thấy vung tay đập mạnh chiếc gối đầu giường. Đầu con trâu xanh bay vèo ngoài, vỡ tan tành đất.
Ngay đó, dốc ngược chiếc gối đổ một vật thon dài.
Dù đồng tình với cách phá hoại hiện trường thô bạo của , nhưng Thôi Phù Phong và Thiên Đăng vẫn vội vàng chạy tới.
Vật rơi là một thanh tre cong màu nâu sẫm, rộng bằng ngón tay, dài nửa thước. Phần đuôi vót phẳng, tre thẳng tắp, nhưng phần đầu uốn cong thành hình bán nguyệt, mài mòn khuyết một chút, hình dáng trông kỳ lạ.
"Cái gì thế ?" Thôi Phù Phong cầm lên xem, thắc mắc: “Thanh tre chẻ nhỏ thế , chẳng lẽ định thẻ tre chữ? nhưng trông mảnh hơn thẻ tre, còn cong nữa... Hơn nữa thời buổi ai còn dùng thẻ tre cồng kềnh cho giấy, chẳng lẽ sùng bái cổ phong ?"
Lăng Thiên Thủy : "Ngươi ngửi thử xem."
Thanh tre giấu trong gối sứ vẫn còn ẩm ướt, bẩn, dính đầy vết bùn đất. Thôi Phù Phong vốn là ưa sạch sẽ, chỉ ngửi một cái nhíu mày đặt xuống, cảm thấy đầu ngón tay mùi m.á.u tanh và mùi bùn đất.
"Cái e là nhặt ở lối hẹp , hơn nữa chắc chắn là lấy khi Vu Quảng Lăng hại."
Nếu thì đó sẽ cái mùi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-36-bat-tu.html.]
Lăng Thiên Thủy cầm thanh tre lên xem xét, tung hứng vài cái tay: " Trịnh Quân Sơn cất công nhặt về, còn giấu kỹ trong gối, chứng tỏ nó là rác rưởi bình thường."
Thấy trong phòng lục soát hết một lượt mà phát hiện thêm gì, Lăng Thiên Thủy bèn : "Đi thôi, chúng lối hẹp xem thử rốt cuộc thứ từ đó mà ."
Ba đến lối giữa các kho sách tìm kiếm, tiếc là trong đó rác rưởi tuy nhiều nhưng chẳng tìm thấy thanh tre nào giống như .
Họ đành cất kỹ thanh tre chuẩn mang về nghiên cứu.
Vừa bước khỏi lối , bỗng thấy tiếng gầm thét già nua vang lên: “Lũ súc sinh! Dám đến đây ăn trộm bài vở, đúng là nhục nhã kẻ sĩ! Bôi tro trát trấu mặt thánh hiền!"
Thiên Đăng ngẩng đầu , thấy một ông lão râu tóc bạc phơ đang vung gậy, đ.á.n.h đuổi mấy tên học trò chạy trối c.h.ế.t.
Thôi Phù Phong đây từng học ở Quốc T.ử Giám, nhận ông lão là Lưu phu t.ử dạy toán cho . Thấy ông lảo đảo suýt ngã, vội vàng tiến lên đỡ lấy hành lễ.
"Phu tử, kích động thế, đuổi đ.á.n.h học trò giữa chốn đông ?"
Lưu phu t.ử , nhận học trò cưng của , lúc mới bớt giận đôi chút, trợn mắt thổi râu : "Lũ nhóc hư hỏng ! Vì mấy đồng tiền thưởng của Kim gia mà dám mò đến đây ăn trộm bài vở của Trịnh Quân Sơn! Thật là hỗn láo hết mức!"
"Bài vở của Trịnh Quân Sơn?" Thôi Phù Phong ngờ vực hỏi: “Bọn họ trộm cái đó gì?"
"Ai mà ? Haizzz, cũng tại . Trước hôm Trịnh Quân Sơn hại, từng mắng lớp vì tội vẽ bậy lên bài vở hỏng giấy mực!" Nhắc đến học trò , ông lão thở dài thườn thượt: “Giờ c.h.ế.t , Kim gia đến tìm manh mối, đám học trò mò đến trộm bài vở của !"
Thôi Phù Phong sang mấy tên học trò hỏi: "Chuyện là thế nào?"
Thấy Đại Lý Tự Thiếu khanh hỏi chuyện, ai nấy đều ôm đầu dám ho he. Chỉ tên cầm đầu ấp úng đáp: "Hôm đó... hôm đó phu t.ử mắng Trịnh Quân Sơn xong bỏ . Thực Trịnh Quân Sơn chẳng để tâm , chỉ cầm bài vở : 'Hóa là thế, hóa là thế!'"
Thôi Phù Phong, Thiên Đăng và Lăng Thiên Thủy , lập tức hỏi dồn: "Bài vở đó ?"
Tên cầm đầu bĩu môi, miễn cưỡng móc trong n.g.ự.c một tờ bài vở nhàu nhĩ đưa cho , : "Sau giờ học nộp bài . Bọn nhớ chuyện nên nãy mới đến phòng phu tử... mượn xem thử."
Lưu Tiến sĩ gõ gậy lưng cái bốp, mắng: "Đồ khốn! Không hỏi mà lấy gọi là trộm!"
Thôi Phù Phong mở tờ bài vở xem.
Chỉ thấy đó bài tập qua loa, là cho lệ. ở mặt tờ giấy một dòng chữ bôi xóa sửa chữa.
Dòng chữ nguệch ngoạc nhưng vẫn rõ ràng: Năm Chí Đức thứ hai, tháng Chín ngày mười..., giờ Mão. Đây hẳn là một cái bát tự.
Chỗ ô vuông là chữ bôi đen, nhưng dù thiếu ngày , bát tự vẫn quen thuộc. Thiên Đăng suy nghĩ một chút buột miệng: " Năm Chí Đức thứ hai, tháng Chín ngày mười ba, giờ Mão... Đây là sinh thần bát tự của Vu Quảng Lăng."
Vì Tư Thiên Đài cứ nhắc nhắc chuyện mệnh , nên Thiên Đăng từng để ý đến ngày , giờ thấy bèn nhớ ngay.
Chỉ hiểu Trịnh Quân Sơn cố tình bôi đen chữ "tam" trong ngày sinh.
Thôi Phù Phong lúc phụ trách tuyển chọn nên đương nhiên cũng nhớ: " là ngày sinh của . Chỉ Trịnh Quân Sơn phát hiện điều gì từ đây mà thốt lên 'Hóa là thế'?"
"Ta thấy lạ là.” Lăng Thiên Thủy : “Mệnh cách chỉ dùng để tính chuyện lúc còn sống. Lúc đó Vu Quảng Lăng c.h.ế.t , tính toán bát tự của còn ý nghĩa gì nữa?"
Phải , ý nghĩa gì?
Thiên Đăng chằm chằm dãy đó, trầm tư suy nghĩ lâu.
Chẳng lẽ trong đó thực sự ẩn chứa điều gì đáng để khai thác ?