THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 35: Rối ren
Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:42
Lượt xem: 201
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong cảnh ồn ào náo nhiệt, tiền thưởng của Kim gia phát đồng nào, ngược dịp bàn tán bao nhiêu chuyện tào lao, xua tan mệt mỏi học hành, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Thôi Phù Phong ngóng một hồi, bỗng sang hỏi: "Tuy hoang đường, nhưng vết thương của Vu Quảng Lăng sâu và ở vị trí cao, hung thủ dùng d.a.o cùn. Nếu đối phương là cao thủ phóng dao, liệu thể gây vết thương như ?"
Lăng Thiên Thủy đáp: "Phóng d.a.o gây thương tích cần kết hợp kỹ thuật và sức mạnh. Vết thương của Vu Quảng Lăng chính xác và hung mãnh như , trừ phi trong đám học trò một lực sĩ bách phát bách trúng."
"Ta cũng thấy hợp lý." Thiên Đăng suy nghĩ một chút lắc đầu: “Vu Quảng Lăng ngã ngửa , sấp trong vũng máu, hung khí là do nha dịch mò trong hố nước. Nếu đối phương dùng phi d.a.o g.i.ế.c thì tại con d.a.o trong hố nước?"
Thôi Phù Phong trầm ngâm gật đầu: "Phải, hung thủ chọn dùng hung khí để vu oan cho Kim Đường thì tội gì rút d.a.o khỏi t.h.i t.h.ể vứt xuống vũng nước gì?"
Nói đến đây, sang Lăng Thiên Thủy: "Hung khí và vết thương chắc chắn khớp chứ?"
Lăng Thiên Thủy khẳng định chắc nịch: "Tuy vết thương thối rữa, nhưng lưỡi d.a.o khá cùn, ngay cả những vết rách nhỏ do gai lửa d.a.o móc vết thương vẫn còn sót , trùng khớp."
Lại một khả năng nữa loại bỏ, ba im lặng, tiếp tục ngóng động tĩnh bên .
Dưới phần thưởng lớn, ắt kẻ dũng cảm. Lời của một học trò tiếp theo khiến đám đông xôn xao: “Sáng sớm nay rửa tay bên bờ mương, phát hiện nhiều cây Nhân vu ven nước mất lá, vết ngắt còn mới và gọn, chắc là dấu vết hái t.h.u.ố.c mấy ngày . Kim quản gia, điều chứng tỏ Mạnh Lan Khê dối! Hôm xảy vụ án bảo hái thuốc, trong gùi t.h.u.ố.c đổ là tía tô, thanh hao các loại, nhưng thực chất hái Nhân vu độc, chắc chắn mưu đồ bất chính!"
Kim quản gia thấy bằng chứng Mạnh Lan Khê việc ác, tinh thần phấn chấn hẳn lên: "Thật ? Các ngươi mau theo vị học trò xem thử, nếu đúng là thật, về đây lĩnh một trăm lạng bạc, chúng sẽ ghi chép ngay, báo lên Đại Lý Tự!"
Lăng Thiên Thủy Thiên Đăng, khẽ nhướng mày.
Thiên Đăng gật đầu với , hạ giọng : "Mạnh Lan Khê thú nhận với trong ngục Đại Lý Tự ."
Trên mặt Lăng Thiên Thủy hiếm khi lộ vẻ ngạc nhiên, hỏi: "Nhân vu? Hắn cũng tay hại Vu Quảng Lăng ?"
"Hắn đó đổ t.h.u.ố.c độc ." Thôi Phù Phong kể vắn tắt tình hình Mạnh Lan Khê khai báo hôm đó.
Lăng Thiên Thủy trầm ngâm, khoanh tay dựa gốc cây: "Ồ... Ta còn tưởng chỉ là một kẻ đáng thương yếu đuối vô tội chứ."
Thiên Đăng thầm nghĩ: Không ngờ tới chứ gì? Cái kẻ đáng thương ngay đầu gặp mặt oai phủ đầu, cho chúng một vố đau điếng đấy... y hệt như con thỏ trắng yếu ớt trong truyền thuyết là ngươi .
Đám đông ồn ào hỗn loạn nhưng chẳng manh mối nào đáng chú ý. Ba bèn Quốc T.ử Giám, hướng về phía kho sách.
Kết quả đến lối hẹp thấy phía đông nghìn nghịt, trong lòng họ thầm kêu .
Chỉ thấy các học trò thì tát nước, thì sờ tường, đông đảo hơn nữa là những kẻ đang bới móc đống rác lâu năm trong lối , như đào sâu ba thước đất để tìm manh mối.
Thấy hiện trường phá hoại , ba lập tức tiến lên quát bảo dừng . Thôi Phù Phong thấy phu t.ử bên cạnh, bèn bảo ông giải tán học trò, tiếp tục phá hoại lối hẹp nữa.
Đợi đám học trò tản , vũng nước trong lối cạn trơ đáy, chỉ còn nền gạch vụn lồi lõm và đầy rác rưởi lâu năm.
Lối giữa các kho sách vốn chật hẹp vắng vẻ, ít qua nên vứt rác bừa bãi thành nơi ô uế, bên trong gạch vỡ ngói nát, chẳng gì đáng chú ý.
Họ trong vài bước. Thiên Đăng nhớ tới Cao Thiếu khanh, bèn hỏi Thôi Phù Phong: "Trước đây Cao Thiếu khanh vấp ngã ở đây, gãy mất chiếc răng cuối cùng trong miệng, giờ ăn uống tiện ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-35-roi-ren.html.]
Thôi Phù Phong ngạc nhiên: "Hóa chiếc răng cuối cùng của Cao Thiếu khanh rụng ở đây ?"
" thế, ngay khi đến chỗ , lúc đó nước ngập còn sâu..." Vừa , Thiên Đăng cúi đầu hố nước chân.
Nước bẩn đám học trò tát gần cạn, lộ lớp đá vụn và gạch vỡ lồi lõm bên . Lại thêm giấy vụn, ngói nát, gỗ gãy, chổi cùn, quả thực bẩn thỉu chịu nổi, thảo nào lúc đó Cao Thiếu khanh vấp ngã.
Thiên Đăng cẩn thận giẫm lên những tảng đá nhô lên qua, ướm chừng cách, tái hiện tình huống lúc đó cho hai xem: "Lúc đó Vu Quảng Lăng ngã ở đây, trời mưa to, mấy bọn thấy t.h.i t.h.ể trong vũng máu, nhất thời dám nhận Vu Quảng Lăng . Sau đó Giản An Đình , lật t.h.i t.h.ể , chúng mới thấy quả nhiên là . Khi đó tắt thở từ lâu, cơ thể bắt đầu cứng . Vì m.á.u chảy hết nên da ngâm trong nước trắng bệch lạ thường, ... đáng sợ."
Nói đến đây, giọng nàng run, nhớ t.h.ả.m trạng lúc đó, tiếp nữa.
Lăng Thiên Thủy cúi đầu , dường như xem trong bùn chiếc răng của Cao Thiếu khanh , nhưng chiếc răng nhỏ bé đương nhiên chôn vùi đủ loại rác rưởi lộn xộn từ lâu.
Hắn dùng mũi giày gạt gạt cành chổi cùn nổi mặt nước bùn, xem còn chỗ nào đáng chú ý . những thứ khác thường một chút đám học trò vơ vét sạch sẽ, giờ trong lối ngoài cái chổi cùn nát bươm thì chẳng tìm vật gì to tát nữa.
Thấy trong lối thực sự tìm điều gì bất thường, xung quanh vũng nước dòi bọ ruồi muỗi bò lổm ngổm ngay chân Thiên Đăng, Thôi Phù Phong bèn đề nghị chuyển sang khu ký túc xá , kiểm tra hiện trường nơi Trịnh Quân Sơn gặp nạn.
Xé bỏ niêm phong của Đại Lý Tự, ba bước phòng ngủ của Trịnh Quân Sơn.
Vết m.á.u khô từ lâu, nhưng mùi m.á.u tanh còn sót trộn lẫn với mùi ẩm mốc xộc mũi, khiến Thiên Đăng và Thôi Phù Phong đều theo bản năng bịt mũi đầu .
Lăng Thiên Thủy tiện tay chia cho họ thêm hai cái khẩu trang. trải qua Nghĩa trang, Thiên Đăng cảm thấy dường như chai sạn, đeo khẩu trang là thích ứng ngay với mùi , theo trong.
Đồ đạc bên trong vẫn giữ nguyên hiện trạng, ngoại trừ t.h.i t.h.ể Trịnh Quân Sơn chuyển đến Nghĩa trang, còn khác gì lúc xảy vụ án.
Sau khi dời t.h.i t.h.ể , bên cạnh vết m.á.u và vết mực sàn, chữ "Lan" càng thêm nổi bật.
Trong phòng tối om, Thiên Đăng đẩy cửa sổ cho ánh sáng lọt , cũng để khí trong phòng lưu thông.
Lăng Thiên Thủy một vòng quanh phòng, ánh mắt dừng chữ "Lan" bằng m.á.u và mực, xổm xuống, quan sát kỹ nét chữ, kéo ngăn kéo tìm chữ của Trịnh Quân Sơn.
Học trò đương nhiên bài vở cũ trong phòng, lấy so sánh là thấy ngay cách và kết cấu chữ "Lan" giống hệt chữ thường ngày của , xác thực là bút tích của chính lúc lâm chung.
Thiên Đăng đang lật xem bài vở của , bỗng thấy Lăng Thiên Thủy chỉ vết chữ sàn, : "Chữ đế giày chà qua ?"
Thôi Phù Phong kỹ, quả nhiên vài nét bút dấu vết ma sát của cát bụi, chỉ là khi chà thì mực khô một nửa nên xóa .
Thiên Đăng từng thấy qua, đáp: "Chữ Trịnh Quân Sơn đè lên , lúc ngỗ tác khiêng t.h.i t.h.ể mới phát hiện . Lúc đó vết m.á.u và vết mực đều khô hẳn, là như thế ."
"Ta nhớ Huyện chủ từng , khi các đến, Mạnh Lan Khê đang lách phòng, và khi các , hung khí tay còn kịp bỏ xuống. Nói như Mạnh Lan Khê xuất hiện ở cửa hai khả năng: Một là vặn các bắt gặp khi trong g.i.ế.c ... nhưng lúc đó cách thời điểm nạn nhân để tuyệt bút một thời gian. Các từ phòng dãy Giáp sang phòng dãy Ất chỉ mất một chốc lát, thời gian đó tuyệt đối đủ để Mạnh Lan Khê g.i.ế.c , Trịnh Quân Sơn để huyết thư và khô , Mạnh Lan Khê xóa chữ thành, Mạnh Lan Khê cầm hung khí cửa."
Lăng Thiên Thủy tiếp, giơ ngón tay thứ hai lên: "Còn một khả năng nữa, đó là khi Mạnh Lan Khê phát hiện, thực là khi g.i.ế.c xong định vội vàng bỏ trốn, nhưng thấy tới nên mới hoảng hốt trốn trong. Tuy nhiên, các tới dù cũng còn một cách, mà chỉ cách cửa sổ vài bước chân, thể trèo cửa sổ bỏ trốn, chứ cầm hung khí ngây đó để bắt tại trận."
Thiên Đăng nhớ tình hình lúc đó, vô thức hỏi: "Nói cách khác, cơ hội cố gắng xóa chữ 'Lan' , xuất hiện ở đây Mạnh Lan Khê và phát hiện chữ Trịnh Quân Sơn để lúc c.h.ế.t."
Lăng Thiên Thủy khẳng định: " và thể mới là hung thủ thực sự."