THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 35: Nhẫn ban chỉ
Cập nhật lúc: 2026-01-21 07:12:12
Lượt xem: 282
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong tiếng hít khí lạnh kinh ngạc của , nàng Tô Vân Trung, nghiêm giọng hỏi: “Tô Vân Trung, ngươi còn lời gì để ?”
Giọng Tô Vân Trung đổi, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh: “Huyện chủ Linh Lăng, trí tưởng tượng của nàng phong phú, giả thiết táo bạo, tại hạ vô cùng khâm phục. chỉ khác là hung thủ chẳng lẽ chỉ dựa cái miệng là ? Nàng bằng chứng, tất cả những gì nàng đều là suy đoán, tiễn thuật siêu phàm, g.i.ế.c trong đêm tối dùng chiếu thoát , dùng đom đóm dấu, nhưng là nàng , tùy tiện hắt nước bẩn, chứ bất kỳ bằng chứng thực tế nào!”
“Ai ?” Thiên Đăng lạnh lùng , ánh mắt càng thêm sắc bén: “Ta , chỉ cần ngươi chuyện thì khó tránh khỏi sẽ để bằng chứng!”
Thiên Đăng xong, sai cuộn chiếc chiếu tre lớn , nàng xổm xuống ánh nắng, tỉ mỉ tìm kiếm đó.
Hồi lâu, nàng tìm thấy thứ tìm ở một chỗ phía ngoài chiếc chiếu, giơ tay rút vật nhỏ bé đó , giơ mặt Tô Vân Trung, cũng giơ mặt tất cả : “Đây là bằng chứng đêm đó ngươi phạm tội.”
Bàn tay nàng thon dài trắng ngần, giữa những ngón tay thon dài đang kẹp một sợi tơ cực mảnh màu xanh chàm.
Ánh mắt hẹn mà cùng rơi Tô Vân Trung đang mặc y phục gấm Thục màu xanh chàm.
“Một sợi tơ gấm Thục màu xanh chàm móc chiếc chiếu tre. Tô Vân Trung, theo , mười vị ứng cử viên phu quân của , bao gồm cả tất cả trong trang viên, mặc gấm Thục màu xanh chàm chỉ một ngươi!”
Vẻ mặt luôn bình tĩnh của Tô Vân Trung, lúc cuối cùng cũng biến sắc kịch liệt, vô thức liếc vai áo của , mặt trắng bệch, từ từ dậy.
Còn Thiên Đăng giơ sợi tơ lên, bước tới gần một bước, hỏi: “Tô Vân Trung, ngươi trả lời , nếu ngươi từng dùng phương pháp diễn giải, thì ngươi là một ngoài, sợi tơ móc rách ngươi, tại xuất hiện chiếc chiếu tre cất sâu trong nhà kho ?”
Tô Vân Trung há hốc mồm, nhưng thể biện giải, chỉ thể chằm chằm sợi tơ còn mảnh hơn sợi tóc , vẻ mặt đầy vẻ dám tin.
Kỷ Lân Du phản ứng nhanh nhất, nhảy vọt , bẻ quặt tay Tô Vân Trung , ấn mạnh xuống bàn nhỏ.
“Nói, ngươi rõ ràng cho !” Thiên Đăng đưa sợi tơ màu xanh chàm đến mặt , nghiêm giọng quát hỏi: “Ngươi báo thù cho ngươi, tại g.i.ế.c Nam Ngu, tại g.i.ế.c hại , tại g.i.ế.c hại Phúc bá! Cha ngươi mưu đồ của ngươi ?”
Nghe thấy hai chữ cha , Tô Vân Trung cuối cùng nhịn nữa, thể đè nghiến xuống bàn sức giãy giụa, buột miệng hét lên: “Bọn họ liên quan đến chuyện ! Ta... là lỡ tay g.i.ế.c , g.i.ế.c là phu nhân!”
Câu nhận tội cuối cùng cũng thốt từ miệng .
Như cát bụi lắng xuống, tay Thiên Đăng buông thõng, ngón tay thả lỏng, sợi tơ kẹp giữa ngón tay gió cuốn còn tung tích.
nàng dường như hề , chỉ trừng mắt Tô Vân Trung, nghiến răng rít lên từng chữ: “Bởi vì ngươi vốn định g.i.ế.c là Điền ma ma!”
“Con mụ già súc sinh , rõ và Nam Ngu định chung , mà vẫn khuyên đến tham gia tuyển chọn, thậm chí còn lén lút tiết lộ đề thi, bà ... vốn đáng c.h.ế.t!” Tô Vân Trung ngừng giãy giụa vô vọng, khuôn mặt bắt đầu co giật nhẹ.
“Đêm đó, hạ quyết tâm, g.i.ế.c c.h.ế.t Điền ma ma giá họa cho Nam Ngu, cho nên khi dụ Nam Ngu , bèn men theo hành lang lầu cao... Ta từng g.i.ế.c , trong bóng tối căng thẳng hoảng loạn, đúng lúc trong phòng xách đèn , ánh đèn lờ mờ, thấy đó mặc quần áo màu xanh sẫm, gần như giống hệt bộ quần áo phu nhân ban thưởng mà ban ngày Điền ma ma khoe khoang, thế là lập tức nhắm ngay n.g.ự.c bà b.ắ.n tới... ngay khi bà kêu lên ngã xuống, xong , g.i.ế.c Điền ma ma mà là phu nhân... chuyện quá muộn, các thấy tiếng động men theo hành lang đuổi tới, chỉ đành theo kế hoạch ban đầu, mượn chiếu tre và gỗ thông tẩu thoát. Lúc đó trong các hỗn loạn, đương nhiên ai chú ý đến bãi cỏ tối om bên , cuộn chiếu , nhanh chóng cùng khúc gỗ lăn bụi cây, đó chạy ngoài hội họp với những khác... Đợi đến khi Huyện chủ khỏi trang tìm thầy thuốc, mới nhân lúc bốn bề vắng vẻ, đem chúng đặt chỗ cũ trong kho.”
Hắn nhắm nghiền mắt, cảm xúc đều che giấu, chỉ khóe mắt rỉ chút nước, là tuyệt vọng là hối hận.
“Vốn dĩ chuyện đều kín kẽ kẽ hở... Tất cả manh mối đều chỉ về phía Nam Ngu, trong thời buổi binh hoang mã loạn , chỉ cần rời khỏi trang viên biến mất, chuyện sẽ thần quỷ , Nam Ngu sẽ kết tội c.h.ế.t, mối thù lớn của báo... ai ngờ ngàn tính vạn tính, tính sót mất Huyện chủ nàng...”
Phải, tất cả mặt Thiên Đăng đang sừng sững bãi cỏ, nghĩ đến việc nàng chỉ dựa sức một , giữa muôn vàn giả tượng hư ảo và chứng cứ phức tạp rối rắm, bóc tách từng lớp kén, nhanh chóng tóm hung thủ thực sự, cảm thấy trong lòng kính phục và chấn động đan xen, mãi thể bình tĩnh.
Thiên Đăng chằm chằm Tô Vân Trung, tiếp tục ép hỏi: “Ngươi chắc chắn đêm đó ngươi chỉ g.i.ế.c , hề lấy trộm bất kỳ thứ gì trong các?”
Tô Vân Trung ngơ ngác hỏi: “Thứ gì?”
“Một bức thư và một con d.a.o khắc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-35-nhan-ban-chi.html.]
Tô Vân Trung giờ khai thật chuyện g.i.ế.c , sợi dây căng thẳng trong lòng đứt phựt, như trút gánh nặng, thê t.h.ả.m lắc đầu : “Ta lấy thời gian trộm đồ? G.i.ế.c xong, phu nhân ngã xuống, Điền ma ma kêu cứu, các lập tức đuổi tới... Lúc đó tay run đến mức cung cũng sắp cầm nổi, ngay cả thời gian g.i.ế.c nốt Điền ma ma cũng , trong các trộm đồ?”
Thiên Đăng chằm chằm, hỏi từng chữ một: “Ngươi ?”
“Không ! Ta chỉ Nam Ngu c.h.ế.t!” Tô Vân Trung nghiến chặt răng, rặn từng chữ từ trong miệng: “Muội ... từ nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện, mỗi đến thăm nó, nó sẽ thiết nắm tay gọi ca ơi... Nó thích ăn đồ ngọt, mang cho nó chút kẹo bánh, nó bèn ăn đến mày mắt cong cong, tươi như hoa...”
Nam Ngu cuộn đất, lời , ánh mắt như d.a.o găm ném về phía , dám lên tiếng.
“Sau khi kiếm việc trong công môn, nhà cửa dư dả đón nó về, nhưng nó chịu, chỉ cha nuôi bao năm ân trọng như núi, nó sẽ phụng dưỡng họ t.ử tế. Nó còn trong lòng ý, đợi chuyện định đoạt xong xuôi, nó sẽ cho chúng ... Nó nhịn ăn nhịn mặc cũng dành dụm tiền, nhờ chọn giúp một chiếc nhẫn ban chỉ cho , gần đây học b.ắ.n tên, bảo vệ ngón tay cho ... ngờ hôm đó đồi Lạc Du, đầu thấy ngươi bên cạnh, Nam Ngu! Trên tay ngươi đeo, là chiếc nhẫn ban chỉ mua cho năm xưa!”
Ánh mắt , đều rơi tay Nam Ngu.
Trên bàn tay còn dính vệt m.á.u trói quặt của , quả nhiên đeo một chiếc nhẫn ban chỉ bằng ngọc xanh.
Chất lượng chiếc nhẫn đó coi là thượng hạng, thậm chí còn hai đốm đen, nhưng vì hình dạng đốm đen giống như hai cánh bèo trôi tụ nên trông khá độc đáo.
“Khoảnh khắc đó mới , hóa gã đàn ông hại một xác hai mạng, là ngươi!”
Lúc mới gặp mặt, vì Kim Đường châm chọc cay nghiệt, Tô Vân Trung suýt nữa đ.á.n.h ngay tại chỗ tuyển chọn...
Bởi vì Kim Đường động vết sẹo sâu nhất trong lòng .
Mà khoảnh khắc đồi Lạc Du, chiếc nhẫn mua cho em gái bỗng nhiên xuất hiện mắt, tâm trạng Tô Vân Trung khi rối loạn, lập tức hiểu tất cả.
Hắn từ nhỏ luyện tập cung ngựa, tuy khi Tả Giám Môn Vệ vì công việc bận rộn, từng thể hiện mặt khác, nhưng nền tảng từ nhỏ vẫn còn, áp đảo để lọt mắt xanh Huyện chủ chuyện khó.
ánh nắng đồi Lạc Du hôm đó quá chói chang, giống như hình ảnh em gái ăn kẹo, ngọt ngào gọi ơi trong ký ức, khiến mắt đau rát, nước mắt khó kìm nén.
Đó là cô em gái hiểu chuyện chu đáo mà cả nhà mãi mãi mắc nợ.
Hắn giả vờ run tay, che giấu sự thật lén luyện tên nhiều năm, từ bỏ cuộc tuyển chọn , cũng từ bỏ tiền đồ rộng mở thể của .
Chỉ để chờ đợi thời cơ trừng trị Nam Ngu... nhất là khi chọn để từ mây ngã xuống địa ngục.
Tuy nhiên, vì binh biến bất ngờ ập đến, họ cùng mắc kẹt trong điền trang.
Trong lúc những khác hoảng loạn, chú ý đến Nam Ngu, thậm chí lén thấy Điền ma ma lén lút gặp , thấy Điền ma ma sẽ giúp mặt Huyện chủ và phu nhân, giúp sắp xếp vị trí bảo vệ cận , tạo cơ hội hơn.
Hắn cũng thấy Điền ma ma đắc ý : "Con mụ c.h.ế.t cũng là chuyện , nếu ngươi cơ hội phú quý vinh hoa ?"
Gần như cần suy nghĩ, trong lòng bèn nảy kế hoạch b.ắ.n c.h.ế.t Điền ma ma, đó giá họa cho Nam Ngu, và lập tức bắt tay chuẩn .
Hắn cùng những khác xem qua bố cục trong trang, Điền ma ma cùng phu nhân ở lầu cao, ba mặt giáp nước, lối duy nhất là hành lang do Nam Ngu trấn giữ.
Hắn tìm đến nhà kho của điền trang, bên trong đủ thứ cần thiết trong nông trang: khúc gỗ đủ to, chiếu tre lớn phơi lúa.
Hắn chuẩn đầy đủ, thậm chí ngay cả cách bắt đom đóm hồi nhỏ cho em gái cũng dùng đến... vốn dĩ chuyện lẽ nước chảy thành sông, chê .
Chỉ là điều duy nhất tính đến là ánh đèn đêm tối, ánh đèn màu ấm sẫm màu quần áo phu nhân, biến bộ đồ màu xanh ngọc bích thành màu xanh sẫm.