THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 34: Tái hiện
Cập nhật lúc: 2026-01-21 07:12:11
Lượt xem: 297
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu thành thạo nghề , hôm thi đấu, tại khi cầm cung ngươi vô thức trầm vai hạ khuỷu? Nếu chăm chỉ luyện tập, tay ngươi, tại để vết sẹo do cán tên nổ vỡ? Dấu vết sử dụng cây cung cho thấy, khi b.ắ.n tên lòng bàn tay b.ắ.n lật ngoài, là thói quen do thương mà hình thành của ngươi!”
“, chính vì những vết thương , mới bỏ bê luyện tập, tiễn thuật sa sút.” Tô Vân Trung mặt đổi sắc, bình tĩnh đáp: “Hơn nữa, cho dù từng học b.ắ.n cung, quả thực giỏi bắn, chẳng lẽ là cơ hội tay ? Lầu cao lâm thủy phu nhân ở, Huyện chủ là rõ nhất, căn bản ai thể tiếp cận!”
Thiên Đăng hất tay : “Cho nên ngươi cố ý chặt cổng lớn, dẫn loạn quân trang, dụ thị vệ trấn thủ hậu viện , mượn oan hồn ngươi giả thần giả quỷ, dụ Nam Ngu trong lòng quỷ đến hòn non bộ. Còn ngươi nhân cơ hội đó, băng qua hành lang canh gác, lẻn lên lầu cao!”
Tô Vân Trung lời nàng , mặt lộ nụ châm chọc: “Huyện chủ , theo cách quả thực thể lên lầu cao. lên thì xuống kiểu gì đây? Khi phu nhân hại, tiếng bèn lập tức theo hành lang đuổi lên, lầu cao chỉ chút xíu chỗ, chặn ở đó chẳng khác nào ba ba trong rọ, g.i.ế.c xong lẩn trốn? Nhảy xuống nước ?”
Vừa thậm chí còn sang Thời Cảnh Ninh, Thương Lạc ba ở cùng phòng với , hỏi: “Nếu nhảy xuống nước bỏ trốn, đêm đó quần áo ướt ?”
Thời Cảnh Ninh do dự lắc đầu, còn đang cân nhắc khả năng cởi truồng nhảy xuống nước nhân lúc hỗn loạn mặc quần áo, Thương Lạc thì nhanh nhảu: “Không ! Đêm đó và Cảnh Ninh ca ở ngoại viện, Tô đại ca tuần tra phía , chỉ một hai khắc đồng hồ là hậu viện ầm ĩ lên, là phu nhân gặp chuyện... Bọn đang sợ hãi ở bên hành lang thì Tô đại ca , còn an ủi là ...”
Thiên Đăng hề ngạc nhiên, chỉ hỏi: “Vậy ngươi nhớ, lúc đó Tô Vân Trung chạy tới từ hướng nào ?”
Thương Lạc ngẫm nghĩ, giơ tay chỉ về phía con đường mòn bãi cỏ: “Hình như là bên đó.”
“Được.” Thiên Đăng đầu, với A Trung: “Chuyển đồ qua .”
A Trung đáp một tiếng, lập tức rảo bước về phía nhà kho. Giây lát vai trái vác một khúc gỗ thông to bằng miệng bát, tay kẹp cuộn chiếu tre lớn tới.
Hai thứ nặng, khỏe mạnh nên một mạch tới đặt đồ xuống bãi cỏ.
Sau đó, theo chỉ đạo của Thiên Đăng, đặt một phần ba khúc gỗ thông nhô mặt nước, hai phần ba còn gác lên đường đá, trải chiếc chiếu , lấy đường đá trung tâm trải dọc theo bờ hồ, che kín hai phần ba khúc gỗ mặt đất.
Mọi khúc gỗ chiếu che khuất hơn nửa, đều hiểu nàng ý gì.
Thiên Đăng cũng giải thích, chỉ dặn dò A Trung vài câu.
A Trung lộ vẻ ngạc nhiên, chiếc chiếu mỏng manh khúc gỗ chỉ to bằng miệng bát, chút do dự gãi đầu, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu xoay chạy về phía hành lang.
Mọi đều khó hiểu, A Trung men theo hành lang, chạy lên lầu cao.
Thiên Đăng : “Đã Tô Vân Trung một mực chối cãi, thì sẽ tái hiện cho xem, tất cả những gì hôm đó.
“Hôm đó đồi Lạc Du, cơ duyên nào, khiến ngươi phát hiện Nam Ngu là hung thủ g.i.ế.c hại ngươi. Thế là ngươi nhanh chóng đưa quyết định trong lòng, từ bỏ cơ hội chọn, ngược để đắc ý, trở thành thần tiễn thủ duy nhất. Chắc hẳn lúc đó, ngươi định đợi Nam Ngu cuối cùng chọn sẽ tố cáo thì là chuẩn g.i.ế.c giá họa, dùng cung tên g.i.ế.c đổ tội cho Nam Ngu.
“Mà đúng lúc , vì loạn quân quấy nhiễu, chúng đành di chuyển điền trang, điều cho ngươi cơ hội tay tuyệt vời. Nam Ngu vì tiễn thuật xuất chúng mà trấn thủ hành lang, thế là ngươi chặt đứt then cửa, dẫn loạn quân đến, nhân lúc thị vệ rời bảo vệ Thái tử, ngươi giả oan hồn lóc hòn non bộ, quả nhiên dụ Nam Ngu trong lòng quỷ chỗ khác.
“Mà là đồng phạm của , Điền ma ma đương nhiên cũng chuyện , sợ hãi oan hồn Hà Vi nương Nam Ngu hại c.h.ế.t đến đòi mạng, sợ đến mức trốn trong phòng nhỏ cầu thần bái Phật. Ngươi men theo hành lang lên lầu cao, lúc vì bên ngoài im ắng hồi lâu, bèn xách đèn từ trong các xem xét tình hình. Ngươi thấy bà trong bóng tối, giương cung b.ắ.n về phía bà. Mẹ trúng tên ngã xuống, Điền ma ma tiếng động, lúc mới từ trong các kêu cứu, mà chúng cũng men theo hành lang đuổi tới.
“Lúc ngươi lầu cao ba mặt giáp nước, vốn dĩ là đường cùng, nhưng vì ngươi từ nhỏ gửi cho thợ đan lát, cho nên ngươi thể phát hiện một chuyện ở đó, đó là...”
Nói đến đây, Thiên Đăng giơ tay, hiệu với A Trung ở phía .
A Trung hiểu ý, đài cao hơn một trượng, xuống hồ nước bên , và khúc gỗ thông chiếu che khuất quá nửa treo lơ lửng mặt nước, trong lòng chút thấp thỏm.
Bên Đồi Mồi dậm chân hét lớn: “Ca ca, cái đồ nhát gan , nhảy mau lên!”
Nghe tiếng em gái thúc giục, A Trung c.ắ.n răng dậm chân, cuối cùng vẫn nhắm đầu mút khúc gỗ thông nhảy xuống.
Chiếc chiếu mỏng manh, đè lên nửa khúc gỗ treo lơ lửng mặt nước, khiến đều vô thức nín thở, bên tai dường như thấy tiếng hất tung chiếc chiếu rơi tõm xuống nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-34-tai-hien.html.]
.
Chân A Trung giẫm lên đầu mút khúc gỗ thông, khúc gỗ đó mà hề nhúc nhích nửa phân. Chiếc chiếu mỏng manh ghì chặt khúc gỗ bên , trong sự nín thở của xung quanh, chỉ truyền đến một tiếng "bịch" trầm đục khi lòng bàn chân va chạm với khúc gỗ, báo hiệu thực sự nhảy trúng khúc gỗ.
A Trung lập tức mượn lực lao về phía , ngã nhào lên chiếc chiếu lăn một vòng, khi dậy mặt vẫn còn vẻ dám tin, ngơ ngác với đám đông đang ngẩn mặt.
Ngay cả Thôi Phù Phong cũng cảnh tượng quỷ dị cho sững sờ tại chỗ, hồi lâu, ánh mắt từ từ chuyển từ chiếc chiếu sang Thiên Đăng.
Hắn thấy nàng hất cằm ánh mặt trời, mặt đầy vẻ lạnh lùng kiên định.
Nàng còn là đứa trẻ chỉ ôm xác tổ phụ lóc năm xưa nữa.
Nàng trưởng thành thành một nữ t.ử đủ kiên định, giả sử thời gian, nhất định sẽ là ngôi rực rỡ vạn trượng.
Dường như dám thẳng phong thái rực rỡ của nàng, Thôi Phù Phong vô thức liếc mắt sang bên cạnh, bỗng phát hiện từ lúc nào hành lang bên cạnh một bóng cao lớn đó.
Hoa bằng lăng che khuất khuôn mặt và phần lớn hình đối phương, Thôi Phù Phong rõ mặt , nhưng khí thế bức và phong mang khó giấu , khiến lập tức đối phương là ai.
Thôi Phù Phong vịn bàn nhỏ, dậy hành lễ, nhưng đối phương giơ tay hiệu cho cứ yên. Và cũng hiện cắt ngang Thiên Đăng, chỉ lẳng lặng cây hoa, chờ đợi nàng vén màn bí mật cuối cùng.
Trên bãi cỏ ồn ào náo nhiệt, chứng kiến khoảnh khắc khó tin , kinh ngạc, hô lên, dám tin, Nam Ngu thì mừng sợ.
Duy chỉ Tô Vân Trung quỳ bất động chiếu, sắc mặt tái xanh, vẫn một lời.
Thương Lạc vội vàng hỏi Thiên Đăng: “Huyện chủ, thể như thế ? Lực nhảy xuống của mạnh như hất tung chiếc chiếu bên ?”
Mọi cũng nhao nhao hỏi: “ một chiếc chiếu mỏng manh như thế, chịu lực rơi của một ?”
“Đây là đạo lý năm xưa tổ phụ từng dạy . Ông chiến trường, áo choàng bên ngoài áo giáp phồng lên vì gió, cho dù cản mũi tên bay tới, cũng thể tiêu giảm phần lớn lực và độ chính xác. Từ đó nghĩ đến, cuộn chiếu để trong kho mấy tháng trời mà bám bụi . Nó cũng mỏng và cản gió như áo choàng, chắc chắn cũng thể mượn lực, mà chiếc chiếu , gần đây dùng nó bãi cỏ, nhưng trong trang...”
Thiên Đăng , tới nắm một mép chiếu, lật lên, chỉ những mảnh vụn con đường nhỏ bên : “Và phát hiện vỏ cây thông chấn động rơi đường nhỏ, tìm đến nhà kho phát hiện khúc gỗ thông một nửa đập xuống đất , từ đó tìm phương pháp hung thủ tay và tẩu thoát đêm đó.”
Trong sự im lặng của hiện trường, Thôi Phù Phong cuối cùng cũng lên tiếng hỏi: “Ta còn một nghi vấn, xin Huyện chủ giải đáp giúp.”
Thiên Đăng gật đầu với : “Mời .”
“Hôm xảy chuyện, cũng ở trong trang, những tình tiết khác đều giống như nàng . Duy chỉ một điểm để tránh dẫn dụ loạn quân, trong trang tối om như mực. Nếu hung thủ thực sự mượn cách để tẩu thoát, thể nhanh chóng tìm thấy khúc gỗ thông trong bóng tối, nhảy xuống thu dọn đồ đạc bỏ trốn?”
Thương Lạc gật đầu lia lịa: “ khúc gỗ thông bé tí, ban ngày nhảy chính xác lên khó , đêm hôm đó trang viên chúng sợ loạn quân dám thắp đèn, trong bóng tối, Tô... hung thủ nhận khúc gỗ thông ở chứ?”
Thiên Đăng : “Điểm còn đa tạ ngươi cung cấp manh mối.”
Thấy ánh mắt đều đổ dồn , tâm lý trẻ con của Thương Lạc khó tránh khỏi chịu nổi, trợn mắt há mồm hỏi: “Ta...?”
“Ngươi từng thích ở cùng Tô Vân Trung, bởi vì ngươi cảm thấy ở bẩn.”
“ thế, trông thì sạch sẽ, nhưng đêm chúng đến trang viên, lén lút xì mũi, còn bôi nước mũi lòng bàn tay, ghê c.h.ế.t !” Thương Lạc nhăn mũi, vẻ mặt ghét bỏ.
Mọi liếc bộ quần áo màu xanh chàm Tô Vân Trung, tuy mấy ngày nay ở trong trang đổi , cũng dính chút bùn đất, nhưng chung tính là bẩn thỉu, sạch sẽ hơn lời Thương Lạc nhiều.
“Ngươi tưởng thứ , sáng lấp lánh, dính dính nhớp nháp là nước mũi ?” Thiên Đăng hiệu cho A Trung kéo khúc gỗ thông qua, ném mặt Tô Vân Trung, chỉ xác những con ốc sên đập nát đầu khúc gỗ, lạnh lùng : “Thực đây là dấu hiệu dùng ốc sên khúc gỗ thông. Bởi vì đom đóm thích ăn ốc sên, trong bóng tối chúng sẽ ngửi thấy mùi mà bay đến, tụ tập ở chỗ nước ốc sên, trở thành một dấu hiệu tuy bắt mắt nhưng đủ để chỉ dẫn chỗ đặt chân cho !”