THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 34: Mái Nhà

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:54:23
Lượt xem: 135

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đời chuyện trùng hợp đến thế? Mọi manh mối giờ đây đều tập trung Kỷ Lân Du. Dấu hiệu ở Thủy Các, cái c.h.ế.t của Thời Cảnh Ninh, lời trăn trối của Tiêu Phù Ngọc, cả "vị ân công" cấu kết với binh tặc...

Tất cả những sự kiện đó chỉ thể do một xâu chuỗi và thực hiện. Cả ba cùng chằm chằm thanh đao, nhưng ai lên tiếng.

Mãi lâu , Thiên Đăng mới về phía dãy phòng của các lang quân : "Thực khi các , ngẫm những nghi điểm của vụ án . Ví dụ như chuyện ai tay với con thỏ của Mạnh Lan Khê, mãi vẫn hiểu nổi; cả chiếc chén trong tay Kim Đường khi c.h.ế.t rốt cuộc biến ."

Nàng kể lời của Anh tẩu thở dài: "Ta xâu chuỗi bộ sự việc từ đầu đến cuối. Lúc phát hiện t.h.i t.h.ể Kim Đường, quả thực chỉ Kỷ Lân Du mới thể chiếc chén đó biến mất."

Ngay khi cửa sổ tông mở, đầu tiên nhảy trong để mở cửa cho . Trong thời gian ngắn ngủi từ lúc cửa mở đến khi chạy từ cửa sổ cửa , chỉ cạnh thi thể. Thời gian tuy ngắn nhưng để lấy một chiếc chén từ tay c.h.ế.t giấu tay áo là chuyện quá đễ dàng.

Tuy nhiên Thiên Đăng vẫn tin. Hắn là trai hào sảng cả gia tộc những tướng sĩ trung dũng gửi gắm đến đây, cả nhà đều là thuộc hạ cũ của cha ông nàng. Lúc vương phủ bốc cháy, khi phát hiện Thời Cảnh Ninh thể kẹt trong đám cháy, đầu tiên quấn chăn ướt lao cứu . Nàng tin một Kỷ Lân Du như là kẻ tâm cơ thâm hiểm, âm thầm ở bên cạnh nàng để gây bao nhiêu tội ác.

"Nói đến đây nhớ một chuyện..." Thôi Phù Phong trầm ngâm: "Đêm đó Kỷ Lân Du mở cửa và khỏi phòng."

Lăng Thiên Thủy tiếp lời: " chỉ mở cửa thôi, đó hề thấy tiếng bước chân qua cửa phòng , càng cách nào gõ cửa phòng Kim Đường."

Thiên Đăng lặng lẽ gật đầu, nàng hình dung tình cảnh lúc đó: "Hắn mở cửa, nhưng bước hành lang cửa phòng..." Nói đoạn, nàng bước mở cửa phòng .

Đã khỏi cửa mà tiếng bước chân... Ánh mắt nàng vô thức theo cây cột phía ngước lên mái nhà.

Thôi Phù Phong thấy hành động của nàng bèn hiểu ngay, thốt lên: "Hắn từ phía !"

Lăng Thiên Thủy nhướng mày, lập tức dậy về phía dãy phòng khách. Viện nơi các lang quân ở chỉ là một dãy nhà với cột hành lang cao, võ công nhanh nhẹn leo từ hành lang lên mái nhà nhảy sang tường bao phía là chuyện cực kỳ đơn giản.

Họ bước phòng Kim Đường ngước mắt lên . Các căn phòng bên trong đều giống , phía trần nhà mà chỉ những thanh xà gỗ xếp ngay ngắn để lợp ngói. Chỗ ngói ngay đỉnh đầu dường như khít cho lắm, thậm chí còn lọt sáng.

Thiên Đăng bảo A Quý mang thang tới. Kỷ Lân Du, Tiết Tích Dương, Mạnh Lan Khê thấy động tĩnh bèn chạy xem với vẻ hiếu kỳ. Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy hiệu cho họ hành lang chờ, hai đích leo lên mái nhà kiểm tra. Rất nhanh đó, Thiên Đăng thấy Thôi Phù Phong thốt lên một tiếng ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-34-mai-nha.html.]

Nàng cũng leo thang lên và về phía họ. Hai đang cẩn thận mái nhà. Thôi Phù Phong cúi xuống nhặt một vật gì đó giữa kẽ ngói đưa cho nàng xem. Đó là một sợi dây mảnh và dài, đầu dây buộc một cái đinh nhỏ. Xem đây là công cụ để hung thủ hạ độc từ cao mà cần phòng.

"Sợi dây còn mới, chắc mới vứt ở đây lâu." Lăng Thiên Thủy kiểm tra kỹ các lớp ngói, chỉ mấy nhánh cỏ ngói gãy : "Chỗ gần tường , rõ ràng leo từ đây lên mái nhà phòng Kim Đường để tay."

"Chờ một lát để lấy đồ, chúng thử nghiệm một chút."

Thiên Đăng leo xuống thang, bảo A Quý bếp lấy một ống tre đựng nước mang lên. Nàng lấy một ấm giống với ấm trong phòng Kim Đường đặt giữa bàn gọi vọng lên: "Thử !"

Những viên ngói phía dịch chuyển tạo thành một lỗ nhỏ. Họ căn chỉnh cách, ước lượng vị trí bàn bên thả sợi dây buộc đinh xuống, khéo léo điều chỉnh góc độ để nó lọt vòi ấm.

Ba cả lẫn đều nín thở theo dõi. Cánh tay Thôi Phù Phong thò qua lỗ hổng mái nhà, kéo sợi dây. Cuối cùng chiếc đinh nhỏ khớp vòi ấm và lọt bên trong. Thôi Phù Phong từ từ rót nước từ ống tre xuống sợi dây. Nước men theo sợi dây chảy thẳng vòi ấm, trượt ngoài một giọt nào.

Tất cả những mặt đều lặng vì kinh ngạc. Mãi lâu Tiết Tích Dương mới thốt lên một tiếng "Ồ", liếc Kỷ Lân Du với vẻ cợt: "Hóa ..."

Kỷ Lân Du vẻ mặt ngơ ngác hỏi Thiên Đăng: "Huyện chủ, đây là cách Kim Đường g.i.ế.c đêm qua ? nhưng bây giờ là ban ngày, còn hung thủ tay đêm khuya mà, thấy đường để thả dây?"

Thiên Đăng trả lời mà chỉ tay cây đèn dầu đặt cạnh đó. Cây đèn đầy dầu đêm qua giờ cạn sạch, bấc đèn cũng cháy hết: “Có vẻ như cây đèn thắp gần hết đêm, nên dầu mới cạn sạch thế ." Kim Đường vì lo sợ nên dám tắt đèn ngủ, ngờ hành động đó tiếp tay cho hung thủ rõ vị trí ấm để hạ độc.

Sau khi xác nhận xong, họ thu dọn hiện trường và rửa tay thật kỹ bằng xà phòng để tránh dính độc Ô Đầu. Mạnh Lan Khê hành lang Tiết Tích Dương và Kỷ Lân Du với vẻ đầy nghi ngại.

Kỷ Lân Du khoanh tay tựa cột hành lang, hỏi: "Vậy tóm hung thủ là ai?"

"Ngài nghĩ ?" Thôi Phù Phong lau khô tay, ánh mắt dừng ở thắt lưng của .

Thiên Đăng cũng theo. Chiếc túi thơm bạc "Phong Sinh Tòng Hổ" mà nàng đích tặng Kỷ Lân Du đang đeo ở thắt lưng. Ở phần lỗ hổng của túi thơm mắc một mẩu lá khô cong queo, chỉ nhỏ như vảy cá màu nâu, trông mờ nhạt. Nếu là bình thường chắc chắn sẽ tưởng đó chỉ là mẩu cỏ khô tình cờ dính . ba mới leo lên mái nhà kiểm tra kỹ lưỡng thì nhận ngay: Đó là lá khô của loài cỏ ngói chuyên mọc mái nhà.

Ánh mắt Thiên Đăng thoáng khựng sang Lăng Thiên Thủy. Hắn hiệu cho nàng đừng vội rút dây động rừng, với Kỷ Lân Du: "Đi thôi, chúng phòng chuyện."

 

Loading...