THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 32: Thiên Phật Động
Cập nhật lúc: 2026-02-05 02:59:26
Lượt xem: 119
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tin thắng trận nơi tiền tuyến gửi về An Tây Đô hộ phủ đầu tiên để bẩm báo lên Thái tử.
Biết tin quân Tây Phiên đ.á.n.h lui, Thái t.ử vô cùng hài lòng, ban thưởng hậu hĩnh cho các đội quân tham gia phá giặc cứu Khâu Từ, đồng thời dâng sớ về triều đình xin phong thưởng cho các tướng sĩ.
Đợi lui hết, ngài giữ một Thiên Đăng , : "Linh Lăng, bôn ba khắp chốn, đích trận trấn áp, giúp Khâu Từ thoát khỏi mối đe dọa từ Tây Phiên, giành sự định lâu dài, quả là công lớn. Đợi chúng về Trường An, triều đình nhất định sẽ biểu dương trọng thể. Đến lúc đó gia môn Bạch gia rạng rỡ, trong thiên hạ đều sẽ ca tụng sự tích của , cha ông suối vàng chắc hẳn cũng vui mừng an ủi."
Thiên Đăng tạ ơn, nhưng Thái t.ử thấy mặt nàng vẻ gì là vui mừng, bèn hỏi: "Đại thắng như trông Linh Lăng vẻ vui?"
Thiên Đăng buồn bã đáp: "Trận tuy thắng, nhưng phe cũng trả giá bằng thương vong. Một trong những ứng cử viên phu quân của thần, Ngự lâm quân Lục sự Kỷ Lân Du hy sinh trong đám loạn quân."
"Hắn vì nước quên , triều đình đương nhiên sẽ ưu ái, đền bù cho Kỷ gia. Nam nhi chí tại sa trường, c.h.ế.t nơi trận mạc cũng là vinh quang, cần quá đau lòng."
Thiên Đăng ngước mắt ngài, thấy thần sắc ngài thản nhiên, bèn cúi đầu lẳng lặng , tiếp: " dù trong lòng thần cũng bất an, nên đến Thiên Phật Động để cầu phúc tế bái cho khuất. Ngoài , vương tộc Khâu Từ t.ử nạn sắp đến ngày đầu thất, chuẩn hạ táng, thần cũng đến tiễn đưa họ một đoạn đường. Mong linh họ và các binh sĩ hy sinh thần Phật che chở, tiêu tai giải nạn, vãng sinh cực lạc."
"Thiên Phật Động?" Thái t.ử rành về Khâu Từ, hỏi: "Ở ?"
"Cách Vương thành xa, do dân Khâu Từ xây động để tu hành lễ phật, hàng ngàn hang động, bên trong tượng điêu khắc và bích họa hùng vĩ tráng lệ. Hiện giờ nhiều tăng lữ và tu sĩ cư ngụ, chỉ cần thành tâm tới bái lạy thì linh nghiệm hơn hẳn chùa chiền thông thường."
Thái t.ử hứng thú với mấy chuyện , : "Ra là . Thế lúc nàng xuất thành lễ nhớ mang theo nhiều nhân mã. Giờ Tây Phiên mới thua trận, lỡ dọc đường gặp tàn quân thì phiền phức."
"Đa tạ Điện hạ nhắc nhở, Linh Lăng sẽ cẩn thận." Thiên Đăng thở dài: "Bây giờ qua đó tuy mạo hiểm, nhưng thần cũng lo nhiều thế nữa. Dù theo phong tục Khâu Từ, ngày đầu thất đốt hết đồ dùng riêng tư của c.h.ế.t khi còn sống. Mà Nhị vương thúc từng cho thần một lá thư quan trọng, nội dung trong đó thần chút thắc mắc, nhưng tìm khắp văn thư lưu trữ của phủ Bắc Vương đều thấy, nên thần nghĩ khi nào nó trong đống đồ riêng tư của ."
Sắc mặt Thái t.ử khẽ biến đổi, hỏi: "Thư gì mà quan trọng thế?"
Thiên Đăng quanh, thấy thị vệ đều khá xa mới hạ thấp giọng: "Điện hạ, thực khi thần qua đời, thần luôn ngủ yên giấc, cứ cảm thấy cái c.h.ế.t của bà đơn giản như . Sau thần tìm một lá thư ở trang viên, là Nhị vương thúc cho thần, cơ bản giải đáp ngờ vực trong lòng thần. Vốn dĩ thần đến Khâu Từ, chỉ cần xác nhận với Nhị vương thúc là thể sáng tỏ chuyện, nào ngờ ngay lúc hẹn gặp thần, c.h.ế.t đóa thanh liên lưu ly."
Nói đến đây, nàng bước gần Thái t.ử hơn một chút, khẽ hỏi: "Điện hạ, ngay lúc thần sắp xác nhận lá thư với Nhị vương thúc thì c.h.ế.t một cách ly kỳ, còn kẻ gian đổ vạ cho thần, chẳng lẽ trong chuyện ... vấn đề gì ?"
Thái t.ử mấy định mở miệng, nhưng cuối cùng chỉ lấp lửng: "Có lẽ kẻ hại định hỏi chuyện lá thư, thứ chỉ là trùng hợp thôi."
"Có lẽ nhưng thần nhất định đến Thiên Phật Động tiễn đưa Nhị vương thúc. Nghe Nhị vương thúc vốn cẩn trọng, thư từ qua chắc chắn lưu bản nháp. Chỉ khi tìm thấy bản nháp lá thư đó trong di vật, thần mới yên lòng."
Thái t.ử gật đầu: "Đã thì dù thế nào cũng nên Thiên Phật Động một chuyến. như , giờ quân Tây Phiên thua trận, e là xung quanh vẫn còn tàn quân. Thế , để Vi Phong Dương dẫn một đội theo bảo vệ , cũng yên tâm hơn."
Thiên Đăng từ chối: "Đa tạ Điện hạ quan tâm, nhưng chuyến chủ lực quân Khâu Từ cùng, thêm binh sĩ An Tây và Bắc Đình hộ tống, tàn quân Tây Phiên chắc chắn dám gần ạ."
Nói xong, nàng hành lễ cáo lui: "Điện hạ cần lo lắng, đợi thần tìm lá thư của Nhị vương thúc, giải tỏa ngờ vực trong lòng xong sẽ lập tức trở về."
Thái t.ử theo bóng nàng rời , thôi, nhưng rốt cuộc cách nào ngăn cản.
Mãi đến khi nàng tới cửa phủ, phía mới vang lên tiếng bước chân vội vã: "Huyện chủ Linh Lăng, xin dừng bước."
Thiên Đăng , đuổi theo là Vi Phong Dương.
"Điện hạ cầu phúc chỉ cho Bắc Vương, mà là cho cả t.h.ả.m kịch của bộ vương tộc Khâu Từ. Người là Thái t.ử Đại Đường, lẽ cũng nên đến thắp nén hương chia buồn mới ."
Nàng lẳng lặng gật đầu: "Vậy ý của Điện hạ là?"
"Điện hạ mời đợi một lát, ngài sẽ cùng đến Thiên Phật Động."
...
Thiên Phật Động của Khâu Từ cách Vương thành chừng trăm dặm. Vượt qua dòng sông Mộc Trát Đề uốn lượn, phía là những vách đá màu nâu đỏ sừng sững ốc đảo.
Trên vách đá đan hà là những ngôi chùa Phật giáo hùng vĩ và những hang động tầng tầng lớp lớp. Hàng ngàn năm qua, dân Khâu Từ thành kính cúng dường thần Phật, đục vách đá hoang mạc những hang động dày đặc như tổ ong, bên trong điêu khắc tượng, vẽ bích họa, tạo nên Thiên Phật Động tráng lệ, trở thành thánh địa huy hoàng bậc nhất con đường tơ lụa Tây Vực.
Quân Tây Phiên đ.á.n.h bại, vương tộc Khâu Từ sắp hạ táng. Tăng lữ Vương thành tề tựu bên Thiên Phật Động, tổ chức đại pháp hội cầu phúc bảy ngày bảy đêm.
Sự kiện trọng đại thu hút hàng vạn cư dân bốn trấn An Tây tụ về. Vi Phong Dương hộ tống Thái t.ử đến đây, thấy cảnh tượng dám lơ là, lập tức quát lệnh cho thị vệ dàn trận sẵn sàng, bảo vệ Thái t.ử chu .
May mà tuy đông hỗn tạp nhưng các tăng lữ giàu kinh nghiệm, việc trong pháp hội đều diễn trật tự.
Đợi đến lúc nghỉ ngơi giữa giờ, Thái t.ử đại diện Đại Đường thăm hỏi vương tộc Khâu Từ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-32-thien-phat-dong.html.]
Vương tộc Khâu Từ tổn thất nặng nề, Quốc chủ trọng thương , Vương nữ duy nhất sống sót ám sát vẫn đang hôn mê, tính huyết thống gần nhất là Thiên Đăng. Vì thế nàng dẫn đầu Đại Đô úy thừa và các quan Khâu Từ bái tạ Thái t.ử và Đại Đường.
Thái t.ử an ủi: "Người c.h.ế.t xa, sống cần cố gắng. Mong Khâu Từ phấn chấn tinh thần, noi theo chí hướng tiền nhân, giữ gìn phong thái xưa, phụ sự kỳ vọng của dân trong nước."
Sau khi Thiên Đăng cùng bái tạ, đoàn di chuyển bờ sông, đốt di vật của khuất.
Di vật của trong vương tộc đương nhiên vô cùng nhiều. Thiên Đăng và Thôi Phù Phong tuy mượn vài giúp đỡ, nhưng tìm bản thảo tay của Bắc Vương, tìm đúng lá thư đó trong mấy xe sách vở giấy tờ, e rằng chuyện dễ.
Thấy Thiên Đăng lộ vẻ khó khăn, Thái t.ử bèn tới : "Trong mang theo cũng kẻ tiếng Thổ Hỏa La để họ giúp nàng cùng tìm thư từ gửi cho phủ Xương Hóa Vương , nếu e là trời tối cũng tìm xong, lỡ mất giờ lành."
Quả nhiên đông sức lớn, chẳng bao lâu , các thư cầm vài phong thư trình lên mặt họ: "Tất cả bản thảo thư từ qua giữa phủ Bắc Vương và phủ Xương Hóa Vương đều ở đây, mời Điện hạ và Huyện chủ xem qua."
Thái t.ử Thiên Đăng, thấy nàng mím chặt môi, chộp lấy mấy phong thư, liếc nhanh qua nắm chặt lấy một phong trong đó, chằm chằm, thở dồn dập, rõ ràng tâm trạng đang căng thẳng kích động.
Thôi Phù Phong khẽ nhắc: "Huyện chủ, đối chiếu kỹ xem."
Thiên Đăng gật đầu, hít sâu một , lấy từ trong tay áo một phong thư mang theo, so so bước ngôi chùa phía .
Thôi Phù Phong định theo giúp nàng xem xét, nhưng tăng lữ Khâu Từ bên cạnh giữ để hỏi về nghi thức tang lễ Đại Đường, xem nên sắp xếp t.h.i t.h.ể Kỷ Lân Du thế nào.
Hắn bất đắc dĩ đành bàn bạc với các tăng lữ . Trước khi , bóng lưng Thiên Đăng trong chùa, lo lắng sang Thái tử.
Thái t.ử hiểu ý, gật đầu với một cái bước trong chùa.
Thiên Phật Động vô hang phật, tất cả đều đục núi. Bên ngoài tuy là cửa rầm mái hiên, nhưng trong thực chất là những hang động đục đẽo tu sửa và vẽ màu.
Hang động âm u, chỉ một sự nắng hẹp rọi xuống từ ô cửa thông gió bên , chiếu sáng Thiên Đăng đang quỳ lặng tượng Phật, cũng chiếu sáng hai phong thư trải mặt nàng.
Đó là hai phong thư nội dung giống , nhưng một phong nhiều vết tẩy xóa sửa chữa, phong thì chép ngay ngắn, đóng ấn chương của Bắc Vương Khâu Từ.
Ánh mắt Thái t.ử dừng gương mặt Thiên Đăng, thấy thần sắc nàng u sầu bi thương nhưng vẫn khá bình tĩnh, trong lòng cũng yên tâm phần nào.
Ngẩng đầu lên, phát hiện đây là điện Vãng Sinh. Địa Tạng Vương Bồ Tát linh thú Đề Thính, rủ mắt họ, ánh mắt tràn đầy từ bi.
Trong bể Giải Ách Thích Oán phật đài, khói hương lặng lẽ cháy, lững lờ bay lên, bao phủ lên những bức bích họa Phi thiên kỹ nhạc bốn vách hang động.
Các thiên nữ khoác dải lụa xanh Khâu Từ rực rỡ, ẩn hiện trong làn khói mờ ảo, dường như sống dậy, bay lượn xung quanh họ cùng cơn mưa hoa rợp trời.
Thái t.ử thoáng hốt hoảng trong giây lát, chằm chằm bể Giải Ách Thích Oán, trong đầu thứ gì đó d.a.o động, thúc giục ngài nhớ những ký ức chẳng mấy .
Và giọng của Thiên Đăng vang lên khe khẽ trong hang động: "Điện hạ còn nhớ ? Một trong những ứng cử viên phu quân của thần, thanh mai trúc mã Thời Cảnh Ninh là c.h.ế.t điện Vãng Sinh ở chùa Tiến Phúc."
Thái t.ử khựng , như hiểu nàng đột ngột nhắc đến chuyện lúc : "Vậy ? Ta nhớ rõ lắm."
"Vậy thì trí nhớ của Điện hạ lắm . Ngày hôm đó, ngài cũng ở trong chùa Tiến Phúc. Khi Thời Cảnh Ninh c.h.ế.t, ngài ở ngay bên cạnh, hơn nữa, cả ngài và thần đều tận mắt chứng kiến c.h.ế.t t.h.ả.m thế nào."
Giọng nàng rõ ràng cao, cũng chẳng chói tai, nhưng cái giọng điệu bình thản khiến sống lưng Thái t.ử lạnh toát rõ lý do.
Ngài nàng chằm chằm, lẩm bẩm hỏi: "Linh Lăng, chuyện qua lâu , nhắc với lúc ?"
"Lâu ..." Thiên Đăng lặp lời ngài, nhưng cảm thấy màn kịch m.á.u me vẫn đang diễn ngay mắt : “Con thỏ vẽ trong lòng bàn tay thần lúc đó, hai chữ 'tỉnh lan' (thành giếng) hộc m.á.u thốt với thần, vẫn còn hiện mắt, vang vọng bên tai thần. Chỉ là lúc đó thần hiểu rốt cuộc là vì ."
Trong ánh mắt nàng ngài tia sắc bén khó tả, khiến ngài chỉ thấy chột hoảng hốt.
Ngài định đầu tránh né cái của nàng, nhưng Thiên Đăng ngẩng đầu lên, lên mái vòm hang động, giơ tay chỉ hình vẽ bên : "Điện hạ, ngài xem kìa."
Những ô hình thoi màu xanh chia trần hang Thiên Phật Động thành nhiều bức tranh, từng bức từng bức vẽ những câu chuyện sinh động nhưng đáng sợ.
Trong tranh, phụ nữ bốn cải giá, ba mất con, cha c.h.ế.t cháy trong biển lửa, khi chôn sống thì c.h.ế.t sống , bèn hỏi Phật tổ, tại chịu đựng kiếp như ?
Phật tổ cho bà xem nhân duyên kiếp . Hóa kiếp vì ghen tuông mà bà g.i.ế.c con của vợ lẽ chồng , còn thề độc rằng nếu đứa trẻ do bà g.i.ế.c thì bà nhất định sẽ cha c.h.ế.t, chồng c.h.ế.t, con c.h.ế.t, chịu đựng kiếp đau khổ nhất trần gian. Vì thế những gì bà gặp kiếp , đều là quả báo từ kiếp .
"Điện hạ, vạn sự đời đều nhân quả, lưới trời lồng lộng báo ứng sai. Có đợi đến kiếp , nhưng đa đời nay, quả báo nhãn tiền." Giọng nàng nhẹ bẫng, mang theo chút hư ảo như làn khói trong hang lúc : “Dù kẻ ác phận gì, địa vị , khi đến lúc đền tội, ai thể trốn thoát."