THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 32: Dấu tay máu

Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:05:43
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Đăng thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng vẫn lấn cấn chuyện hai mươi năm . Tuy nhiên... chuyện đó vẻ chẳng liên quan gì đến tình hình hiện tại, ngược còn giúp nàng thoát khỏi tình thế khó xử, đúng lúc để rời .

Bước khỏi cổng viện, sực nhớ đến một chuyện nhỏ, nàng hiệu cho cô cô Huyền Cơ.

Huyền Cơ hiểu ý, đợi ở cổng viện.

Hồi lâu , Lữ Ô Lâm mới lững thững , dáng vẻ thong dong chẳng chút gì lo lắng cho chủ nhân đang gặp nạn. Huyền Cơ tất nhiên chẳng quan tâm chuyện nhà họ Dương, chỉ hỏi riêng xem lúc dọn dẹp tàn tích nhà bếp nhặt thứ gì .

"Đồ đạc ..." Lữ Ô Lâm liếc Huyền Cơ, nhe răng đầy ẩn ý: “Cô cô thử xem là đồ quý giá gì? Nếu nhặt thì quý phủ định trả bao nhiêu để chuộc ?"

Nhìn điệu bộ ngay chiếc nhẫn rơi tay . Nghĩ bụng A Ngọc chỉ là đầu bếp, chiếc nhẫn to đến mấy cũng chẳng nặng bao nhiêu, Huyền Cơ bèn trả giá gấp đôi giá thị trường: "Chỗ vàng đó, hai quan tiền ?"

"Xì..." Lữ Ô Lâm bật , vẻ mặt khinh khỉnh: “Được thôi, để đống tro tàn bới móc xem tìm thấy nhé. Dù thì, hai quan tiền! Số tiền lớn thế cơ mà!"

Giọng điệu mỉa mai rõ ràng là chê ít, định vòi vĩnh thêm.

Huyền Cơ xuất là nữ quan trong cung, thèm đôi co mặc cả với loại tiểu nhân chợ búa . Bà mỉm với : "Cũng chẳng đồ vật gì ghê gớm, tìm thấy thì thôi bỏ ."

Thấy bà bỏ , Lữ Ô Lâm định giơ tay ngăn , nhưng nghĩ đến cách giữa hai quan tiền và con kỳ vọng trong lòng, rụt tay về, nhạt với theo bóng lưng bà: "Được thôi, cũng chẳng vội. Đợi đến lúc các cần kíp thì đây mà thương lượng giá cả nhé!"

Huyền Cơ đuổi kịp Thiên Đăng, kể chuyện Lữ Ô Lâm đòi giá trời, chỉ một chiếc nhẫn vàng cỏn con mà hai quan tiền vẫn chê ít.

Thiên Đăng giờ chẳng còn tâm trạng lo mấy chuyện vặt vãnh , chỉ : "Thôi bỏ , dù cũng chút họ hàng, ép uổng quá mất hòa khí. Thế , cô cô cắt cho A Ngọc mấy chỉ vàng vụn, bảo cô tự tìm thợ đ.á.n.h chiếc khác, coi như xong chuyện."

Sau khi Huyền Cơ khỏi, Thiên Đăng cùng Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy rà soát hồ sơ vụ án, cố gắng dựng hiện trường.

Mạnh Lan Khê xác nhận khuôn mặt Dương Hòe Giang tàn phá bởi đơn t.h.u.ố.c của . Những mảnh vỡ niêu thuốc, bã t.h.u.ố.c vương vãi trong bếp và lời khai của Hoài Ninh đều khớp với lời kể của Dương Hòe Giang.

"Vấn đề bây giờ là, tuy Dương Hòe Giang và Thời Cảnh Ninh xô xát trong bếp, nhưng liệu Dương Hòe Giang vì thế mà g.i.ế.c phóng hỏa ?"

Lăng Thiên Thủy dứt khoát: "Chuyện đơn giản thôi. Vụ cháy bếp xác định là do kho củi bếp đốt, lửa bốc lên thể kiểm soát, bùng phát dữ dội trong tích tắc khiến Thời Cảnh Ninh còn đường thoát. Vậy nên chúng chỉ cần xác định thời điểm Dương Hòe Giang rời khỏi bếp trùng khớp với thời điểm cháy thể suy đoán ngay."

Thôi Phù Phong tán thành: "Tuy lúc xảy cháy nhà bếp đang nghỉ ngơi, nhưng trong phủ đông đúc, Hoài Ninh thấy họ thì chắc chắn lúc xảy sự việc cũng khác thấy."

Thiên Đăng nhớ lúc Thời Cảnh Ninh bếp cũng thấy, bèn : "Ta sẽ cho truyền lời xuống, bảo tất cả trong phủ nhớ xem cuối giờ Mùi hôm qua thấy gì bất thường ."

Quả nhiên, trong phủ thấy Dương Hòe Giang cuối giờ Mùi hôm qua.

"Cuối giờ Mùi hôm qua, lão nô thấy Dương lang quân chạy từ nhà bếp ."

Người đến báo tin là lão Ngụy vườn trong phủ. Khi đó ông thấy trời âm u, dự đoán đêm sẽ tuyết nên ôm mấy bó rơm che chắn cho đám hoa ngọc trâm ở tiền viện. Lúc đang lúi húi ở con đường nhỏ gần nhà bếp thì thấy Dương Hòe Giang.

"Lão nô thấy một đàn ông mặc áo xanh ôm mặt, lao từ trong bếp , lảo đảo chạy về phía hậu viện. Lúc đó lão nô hốt hoảng như cũng chẳng là ai, nhưng thấy trong bếp im ắng động tĩnh gì, tuy thấy lạ nhưng cũng kệ ." Lão Ngụy nhớ , lải nhải kể: “Nếu hôm nay Huyện chủ hỏi chuyện lạ cuối giờ Mùi hôm qua thì lão nô cũng chẳng để ý ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-32-dau-tay-mau.html.]

Thiên Đăng cau mày: "Lúc Dương Hòe Giang rời , trong bếp vẫn động tĩnh gì ?"

"Vâng ạ, lúc đó lão nô phủ rơm xong thì sang viện khác, một lúc lâu mới tiếng hô hoán cứu hỏa nên liên kết hai chuyện với ." Lão Ngụy khẳng định chắc nịch: “Con đường hoa ngọc trâm đó ngẩng đầu lên là thấy ngay nhà bếp, nếu lúc đó cháy thì lão nô thấy khói lửa !"

"Vậy thì khớp ." Đợi lão Ngụy khỏi, Thôi Phù Phong đăm chiêu .

Thiên Đăng gật đầu, cụp mắt xuống.

Trước đó, họ đều cho rằng Dương Hòe Giang dối, thể tạt nước sôi hỏng mặt nên nổi giận g.i.ế.c , đó đốt bếp phi tang giả vờ t.a.i n.ạ.n bỏ trốn.

Không ngờ Dương Hòe Giang thật. Khi nhà bếp bốc cháy, Thời Cảnh Ninh bỏ mạng, thực sự rời khỏi hiện trường, ôm khuôn mặt bỏng chạy về hậu viện.

"Ngoài còn một chuyện vẫn thấy lấn cấn." Thôi Phù Phong : “Thời Cảnh Ninh bếp lâu năm, đào tạo bài bản ở Quang Lộc Tự, nhà bếp khi dùng xong bao giờ cũng sạch sẽ gọn gàng, nên các đầu bếp mới vui vẻ cho mượn bếp. , khi đuổi Dương Hòe Giang , lò đổ, niêu vỡ, để nhà bếp bừa bộn như ? Theo lẽ thường, nhất định sẽ dọn dẹp ngay khi Dương Hòe Giang rời ."

"Điều chứng tỏ thời gian từ lúc Dương Hòe Giang rời đến lúc bếp cháy ngắn, ngắn đến mức Thời Cảnh Ninh kịp dọn dẹp." Lăng Thiên Thủy , sực nhớ đến tro xương thú thấy tại hiện trường, hỏi ngược : “ nếu thì giải thích thế nào về nguyên liệu nấu ăn rơi vãi cạnh thi thể? Nếu Thời Cảnh Ninh sắc t.h.u.ố.c sơ chế thịt thà thì lúc xảy chuyện, nguyên liệu ở trong nồi hoặc bàn bếp chứ ở ngay tầm tay . Rõ ràng là mới bắt từ chuồng thú bên cạnh về ngay khi cháy."

Thiên Đăng lập tức tiếp lời: "Vậy nên lời khai của Dương Hòe Giang mâu thuẫn . Nếu chạy ngay thì Thời Cảnh Ninh thể dọn dẹp bếp; nếu chạy thì Thời Cảnh Ninh thể lấy nguyên liệu. Mà từ hiện trường cho thấy Thời Cảnh Ninh dọn bếp, lấy nguyên liệu từ chuồng thú về, chẳng kỳ lạ ?"

Thôi Phù Phong gật đầu: "Ta đồng ý với Huyện chủ, Dương Hòe Giang đang dối, ít nhất là một phần trong lời khai của là giả."

Lăng Thiên Thủy vốn suy diễn theo hướng nhất về khác, huống hồ là loại như Dương Hòe Giang: "Tìm cách cạy miệng cái tên mặt nát đó ."

Đang lúc bàn bạc thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào.

Ngay đó, Lưu Ly gõ cửa, giọng kinh ngạc mừng rỡ: "Huyện chủ, ... xong !"

Thiên Đăng hiệu cho nàng , vẻ mặt phức tạp của cô bé, chẳng thấy vẻ gì là " xong" cả: "Sao thế?"

"Định Tương phu nhân đang loạn ở Cổ Đằng Trai, bảo nhất quyết đưa biểu công t.ử ngoài!"

Thiên Đăng nhướng mày: "Sao, chê vương phủ chúng chăm sóc con trai bà chu đáo ?"

"Không , là... Định Tương phu nhân phát hiện hai dấu tay m.á.u hòn giả sơn ngay lối !" Lưu Ly sợ hồi hộp, chút hả hê, khoa tay múa chân: “In ngay giả sơn tuyết phủ, lõm xuống rõ mồn một! Tuyết xung quanh dấu tay và dây leo, đá lộ bên còn dính m.á.u nữa! Bà hét toáng lên, suýt ngất xỉu. cô cô Huyền Cơ chuyện vội vàng đến xem xét, còn Định Tương phu nhân thì nhất quyết đòi , chịu ở hậu viện nữa..."

Thiên Đăng "ồ" một tiếng, dậy: "Vậy xem , tiện thể khuyên giải Định Tương phu nhân."

"Định Tương phu nhân bảo hậu viện vương phủ bà chắc chắn ở nữa, chuyển sang Hoàng phủ, biểu tiểu thư dù cũng là nhà, chắc chắn sẽ chăm sóc cho ."

Nói thế tức là phủ Xương Hóa Vương còn là nhà của bà nữa .

Thiên Đăng cũng chẳng để bụng, dù tình nghĩa với Định Tương phu nhân cũng chỉ đến thế thôi, cần bận tâm.

 

Loading...