THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 31: Nghi Đối

Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:54:20
Lượt xem: 150

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Lân Du vốn định thừa dịp Kim Bảo Nghĩa đang loạn trí mà truy hỏi sự thật, thấy ông khăng khăng phủ nhận, bèn nổi cáu: "Ông còn dám chối ? Năm đó Kim gia các cố tình chậm trễ quân cơ, khiến Xương Hóa Vương và Thế t.ử vây khốn giữa sa mạc, tổn binh kiệt tướng, nhân chứng vật chứng rành rành đó. Nếu sự việc bại lộ, tại Kim Đường hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t ngay lúc ?"

"Ngươi ngậm m.á.u phun ! Con trai c.h.ế.t thảm, ngươi những xót thương còn thêu dệt tội danh, vu oan cho Kim gia !" Kim Bảo Nghĩa vốn là hiền lành, nay dám đắc tội với triều đình và quân đội, nhưng lúc nỗi đau mất con khiến ông mất sạch lý trí, lao Kỷ Lân Du mà gào thét t.h.ả.m thiết.

Kỷ Lân Du nào sợ một lão già béo mập, giơ tay đẩy mạnh ông .

Lăng Thiên Thủy vội bước tới ngăn , còn Thôi Phù Phong thì giữ lấy Kim Bảo Nghĩa, ôn tồn khuyên giải: "Kim lão bá, lệnh lang mới gặp nạn, chân tướng còn rõ ràng, lúc ngài đừng nên rối loạn phân tấc, xin hãy nén đau thương."

"Tam Lang ơi! Cha bảo con về nhà từ sớm, con lời cha chứ!" Kim Bảo Nghĩa chẳng thể kìm nén nữa, ông run rẩy đẩy , gục xuống bên giường Kim Đường mà lóc t.h.ả.m thiết: "Chắc chắn là họ g.i.ế.c con! Con chỗ nào với họ ? Những ngày ở vương phủ, con luôn tìm cách để giúp sức cho Huyện chủ... Vậy mà cuối cùng rước họa thế !"

Thiên Đăng tiếng xé lòng , trong lòng cũng dâng lên nỗi buồn vô hạn, nàng gượng gạo lên tiếng: "Kim lão bá... xin ngài yên tâm, nhất định sẽ bắt hung thủ để lệnh lang suối vàng thể nhắm mắt xuôi tay."

"Huyện chủ, Tam Lang chắc chắn kẻ gian ganh ghét nên mới khốn khổ thế ! Chúng... chúng chịu nổi việc con trai Huyện chủ để mắt tới nên mới tay độc ác!" Kim Bảo Nghĩa năng loạn xạ, ánh mắt quét qua Thôi Phù Phong cùng Tiết Tích Dương, Mạnh Lan Khê đang ngoài cửa, cuối cùng dừng Kỷ Lân Du, kẻ trông cường tráng và hung hãn nhất. Nhớ những lời và hành động của , ánh mắt ông bỗng trở nên căm hận và độc địa, trừng trừng như ăn tươi nuốt sống.

, nhưng biểu cảm của Kim Bảo Nghĩa, ai cũng hiểu ông đang ám chỉ ai.

Kỷ Lân Du tức giận đến mức ăn nể nang: "Ai nhà ông vì che đậy chuyện ở cốc Hoàng Sa mà g.i.ế.c cả nhà , đổ tội lên đầu ? Đám thương nhân các trong mắt chỉ lợi nhuận, vì tránh tội diệt môn, che giấu sự thật thì chuyện gì mà chẳng dám ?"

Kim Bảo Nghĩa nhảy dựng lên, lao tới đ.ấ.m mạnh mặt Kỷ Lân Du: "Ngươi... ngươi vu khống con trai , giờ vu khống Kim gia , ngươi tâm địa gì đây!"

Kỷ Lân Du giơ tay đỡ, trẻ trung nhanh nhẹn nên dễ dàng né đòn của Kim Bảo Nghĩa.

Kim Bảo Nghĩa đ.ấ.m hụt, ngã nhào xuống đất. Hình tượng giàu nhất Trường An lúc tan biến sạch, ông rống run rẩy bò dậy, tiếp tục lao Kỷ Lân Du, đ.ấ.m loạn xạ gào lên: "Trả mạng Tam Lang đây! Trả mạng con trai đây..."

Kỷ Lân Du tóm lấy tay ông , vốn dĩ thể dễ dàng quật ngã ông lão xuống đất, nhưng khi chạm ánh mắt bi phẫn cùng khuôn mặt mập mạp nhòe lệ , ánh đèn mập mờ, chẳng hiểu tay nới lỏng .

Bộp một tiếng, mặt Kỷ Lân Du lĩnh trọn một cú đấm, ngay lập tức sưng đỏ lên một mảng.

Thấy tình hình căng thẳng, chỉ Thôi Phù Phong mà cả Tiết Tích Dương và Mạnh Lan Khê cũng vội can ngăn, chắn giữa hai .

Thiên Đăng lặng lẽ Kỷ Lân Du khẽ lắc đầu.

Hắn giơ tay xoa xoa vết sưng mặt, hậm hực nghiến răng lùi xa.

Thiên Đăng thở dài, bước đến bên cạnh Kim Bảo Nghĩa đang Thôi Phù Phong đỡ lấy, nhỏ giọng : "Kim lão bá, cái c.h.ế.t của lệnh lang khiến chúng đau lòng. Ta cũng như ngài, đều báo thù cho , lôi kẻ thủ ác ánh sáng. Hiện tại vụ án còn nhiều nghi điểm, thấy cái c.h.ế.t của Kim Đường hề đơn giản, lẽ đúng như lời Kỷ Lân Du , nó liên quan đến trận chiến cốc Hoàng Sa năm xưa. Mong ngài hãy nén đau thương, chờ chúng điều tra rõ sự thật, trả sự trong sạch cho Kim Đường."

Kim Bảo Nghĩa khó nhọc gật đầu, lau nước mắt. Nhìn di thể con trai, ông chợt nhớ tới lúc Vu Quảng Lăng qua đời, Kim Đường cũng oan ức mà ngục. Khi đó chính Huyện chủ Linh Lăng phá tan nghi ngại, tìm hung thủ thực sự giữa muôn trùng sương mù.

Ông rã rời buông tay, giọng nghẹn ngào run rẩy: "Được... sẽ về nhà... tìm những chuyện liên quan giữa Kim gia và cốc Hoàng Sa năm xưa. Cầu xin Huyện chủ hãy tìm sự thật, đòi công bằng cho con trai !"

Dù đau lòng đến mấy, Kim Bảo Nghĩa cũng đành chấp nhận thực tế, về chuẩn hậu sự cho Kim Đường.

Thiên Đăng lặng lẽ tiễn ông , đó nàng cố gắng lấy bình tĩnh, cùng Thôi Phù Phong và Lăng Thiên Thủy mang hồ sơ thẩm vấn rà soát hành tung của từng một.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-31-nghi-doi.html.]

Hiện tại, nghi vấn quả thực đều tập trung Kỷ Lân Du. Từ động cơ, thủ pháp cho tới thời gian và điều kiện, đều khớp một cách kỳ lạ, dường như hung thủ thể là ai khác.

" chuyện thế quá đỗi thuận lợi, quá đỗi bình thường." Thiên Đăng lắc đầu, nàng tin kết luận một cách dễ dàng: "Ví dụ như Kỷ Lân Du là Lục sự của Ngự Lâm quân, luôn mang đao bên , nếu là hung thủ thì dùng độc? Ta nhớ chạy đến cứu hỏa khi thấy khói bốc lên từ cửa cốc, mang sẵn t.h.u.ố.c độc ?"

Thôi Phù Phong cũng tán thành với suy nghĩ của Thiên Đăng: "Hơn nữa, việc Kỷ Lân Du lừa Kim Đường mở cửa mới hạ độc khó hơn nhiều so với việc trực tiếp đ.â.m c.h.ế.t ngay khi cửa mở."

" là như nhưng trong vụ án , những hành động chỉ Kỷ Lân Du mới ." Lăng Thiên Thủy bình thản nhưng cũng tàn nhẫn hơn: "Kim Đường c.h.ế.t trong căn phòng khóa kín, ngoài tiếp cận t.h.i t.h.ể sớm nhất là Kỷ Lân Du thì món đồ mà nắm chặt trong tay khi c.h.ế.t ai lấy ? Những manh mối chĩa nhiều rõ ràng, e là khó lòng rửa sạch nghi can."

"Nhất là việc liên quan đến vụ án phu nhân gặp nạn năm xưa, đây là mấu chốt quan trọng nhất, chúng cần nhanh chóng điều tra." Thôi Phù Phong trầm ngâm lật giở hồ sơ: "Còn cả cái c.h.ế.t của Thời Cảnh Ninh và Quận chúa Xương Ấp nữa, tất cả đều cần rõ."

Thiên Đăng dứt khoát: "Trại quân Ngự Lâm cách đây xa, chúng cứ bắt đầu từ đó, điều tra nhất cử nhất động thường ngày của Kỷ Lân Du xem ."

Lăng Thiên Thủy tán thành: "Nhất là thanh đao của , thanh đao tiêu chuẩn của Ngự Lâm quân vốn xuất hiện trong mấy vụ án đây."

Đao là vật bất ly của quân nhân, tình trạng của thanh đao thể nhiều điều.

"Đi thôi." Không thể chậm trễ, Thôi Phù Phong cùng lên đường ngay lập tức: "Chúng cùng đến trại quân Ngự Lâm, nhất định điều tra rõ ngọn ngành chuyện thường ngày của mới ."

Thiên Đăng tiễn họ rời , ánh mắt nàng dừng hồi lâu ở trang hồ sơ của Kỷ Lân Du, lật ngược vài trang, tên của thẩm vấn đó.

Mạnh Lan Khê. Trong hậu viện của nàng, là kẻ am hiểu về độc d.ư.ợ.c và d.ư.ợ.c lý nhất.

Mà Kim Đường, cũng như kẻ c.h.ế.t ở kênh đào, đều bỏ mạng vì độc Ô Đầu.

Thế nhưng trái ngược với Kỷ Lân Du, hành tung của Mạnh Lan Khê đêm qua quá sức "sạch sẽ", lấy một kẽ hở nào để thể tay.

Điều bất thường duy nhất xảy với là con thỏ trắng Bạch Bạch giẫm c.h.ế.t một cách bí ẩn.

G.i.ế.c nhất định lý do, nhưng g.i.ế.c một con thỏ , cũng khả năng tấn công thì vì lý do gì? Ai là kẻ hưởng lợi, và cái c.h.ế.t của nó dẫn đến kết quả gì?

Kết quả là Mạnh Lan Khê và Kim Đường nổ tranh cãi nảy lửa, khiến mâu thuẫn giữa hai lên đến đỉnh điểm, cho Kim Đường càng thêm cảnh giác, thậm chí khóa chặt cửa sổ.

Xem kẻ hại c.h.ế.t con thỏ những gì mà còn "xôi hỏng bỏng ".

Thế nhưng con thỏ...

Nó luôn khiến Thiên Đăng nhớ đến chữ "thỏ" mà Thời Cảnh Ninh lòng bàn tay nàng khi lâm chung. Con thỏ c.h.ế.t ở trang viên và chữ "thỏ" của Thời Cảnh Ninh liên quan gì đến ?

Thiên Đăng day day hai bên thái dương đang nhảy giật liên hồi, bên tai văng vẳng bài Cổ Diễm Ca mà thuở thiếu thời họ từng ngâm nga: “Thỏ trắng lẻ loi, chạy đông ngóng tây. Áo chẳng bằng mới, chẳng bằng xưa."

Nghĩ nhiều cũng vô ích, Thiên Đăng ngước lên thở dài một , nàng khép hồ sơ , gạt bỏ suy nghĩ hỗn độn bước chân hướng về phía viện của các lang quân.

 

Loading...