THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 31: Làm Sao Phá Cục
Cập nhật lúc: 2026-01-27 17:55:51
Lượt xem: 145
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rời khỏi hồ Khúc Giang, đường về, ba trao đổi những phát hiện trong chuyến .
Thiên Đăng kể chuyện đột nhập phủ Công chúa g.i.ế.c ngựa. Lăng Thiên Thủy xong, giọng điệu trở nên đầy ẩn ý: "Hành vi liều lĩnh, ngang ngược phần thô lỗ bốc đồng như e là nhiều."
Thấy vẻ mặt của , Thiên Đăng và Thôi Phù Phong , trong đầu đều vô thức hiện lên hình ảnh một , kẻ mà sự ngông cuồng, bất chấp hậu quả là thương hiệu.
"Xem lúc để ý, hậu viện Vương phủ náo nhiệt lắm ..." Thiên Đăng lẩm bẩm, nghĩ đến Thương Lạc mất tích một cách bí ẩn trong hậu viện, khỏi hạ quyết tâm: “Có lẽ nên năng lui tới hậu viện, tiếp xúc nhiều hơn với các vị lang quân mới ."
Nghĩ đoạn, nàng hỏi về chiếc áo choàng lông thúy vũ .
Thôi Phù Phong hỏi chuyện phủ Cáo Quốc Công chúa, đáp: "Chiếc áo lông thúy vũ đó vẻ thực sự của phủ Cáo Quốc Công chúa. phủ Công chúa áo lông phù yếp, hai con họ còn từng công khai chế giễu chất liệu , dùng thứ đồ đó ?"
Thiên Đăng gật đầu. Họ đều nhớ rõ đêm Nguyên đán ngoài cửa Đại Minh Cung, vì nàng mặc chiếc áo thúy vũ tương tự Xương Ấp Quận chúa mà phủ Cáo Quốc Công chúa chê bai.
"Hơn nữa áo lông thúy vũ tuy quý bằng áo lông phù yếp, nhưng cũng tuyệt đối thứ mà tì nữ phủ Công chúa thể mặc, huống chi đó còn thêu ký hiệu của phủ Công chúa thì chỉ thể là của hai con Công chúa thôi."
dù trong phủ món đồ , e là vụ đụng hàng đêm Nguyên đán, nó cũng vứt xó đáy tủ, chẳng bao giờ đụng đến nữa.
"Ngoài , trừ phủ Công chúa, khi dọn dẹp xong khúc sông, những thể bỏ đồ ở đó chỉ nhóm chúng ..."
hôm đó các lang quân đều ăn mặc gọn nhẹ, chỉ mang theo quà tặng nàng, chẳng ai khoác áo choàng áo lông cừu, càng thể chuyện mặc áo lông thúy vũ rực rỡ bắt mắt của phụ nữ.
Đang trầm ngâm suy nghĩ, Lăng Thiên Thủy lên tiếng: "Chiếc áo lông thúy vũ đó, chút kỳ lạ."
"Kỳ lạ ở ?"
"Ta thường xuyên bôn ba bên ngoài, rành lắm về y phục nữ giới. theo lẽ thường mà suy đoán, một bộ quần áo nếu mặc cũ thì chỗ mài mòn nhiều nhất là những nơi cử động thường xuyên hoặc các khớp xương nhô , ví dụ như vai, khuỷu tay, đầu gối."
Thiên Đăng đương nhiên tán thành quan điểm của : "Vậy chỗ mài mòn của chiếc áo choàng thì ?"
"Vừa xem qua, phần cổ áo, n.g.ự.c và bụng mài mòn nghiêm trọng, lộ cả sợi vải bên trong. Còn những chỗ khác tuy nước phai màu nhưng chung bảo quản khá , lông chim cắt tỉa gọn gàng, dày dặn, Chỉ điều bộ cúc áo áo choàng đều tuột mất."
"Cổ áo, n.g.ự.c và bụng..." Thiên Đăng và Thôi Phù Phong suy tư, rốt cuộc mặc chiếc áo thường xuyên gì mà khiến áo mài mòn ở ba vị trí đó?
"Là do thường xuyên ôm thứ gì đó n.g.ự.c nên tay áo và n.g.ự.c áo mài mòn ? nhưng vết mòn ở cổ áo là do ?"
Thiên Đăng lắc đầu: " dù gì nữa, ai mặc áo lông thúy vũ để ? Đây trang phục thường ngày, nó mỏng manh hoa lệ, chẳng giữ ấm cũng chẳng tiện cử động, chỉ dùng để khoác chắn gió nhẹ trong ngày trời thôi."
"Cứ đợi Xương Ấp Quận chúa điều tra trong phủ Công chúa xem . Liên quan đến cái c.h.ế.t của , chắc cô sẽ để tâm hơn." Thôi Phù Phong , khẽ cau mày: “Tuy nhiên thái độ của Xương Ấp Quận chúa lạ, dường như xu hướng đổ vấy cho Minh Thứu. Tất nhiên dụng ý của cô cũng dễ hiểu, điều cho thanh danh khi mất của cô hơn là những khác, Dù thì hiện giờ Cáo Quốc Công chúa qua đời, Xương Ấp Quận chúa đang ở thời điểm then chốt để bước Đông Cung, một c.h.ế.t tay tình nhân đối với cô mà là vô cùng bất lợi."
Thiên Đăng im lặng gì. Cha Tiêu Phù Ngọc mất sớm, hai con nương tựa , tình cảm con thể là sâu đậm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-31-lam-sao-pha-cuc.html.]
trong nỗi đau mất , ả vẫn còn tâm trí để lựa chọn hung thủ, điều khiến tâm trạng Thiên Đăng cũng trở nên phức tạp.
Ba cưỡi ngựa về Vương phủ. Thiên Đăng nhớ những gì Tố Hoàn cô cô kể, khỏi cảm thán: "Hiện giờ phủ Cáo Quốc Công chúa đang rối như tơ vò, vận hạn liên miên. Thực tò mò, nếu Cáo Quốc Công chúa còn sống, hai con họ định phá cục diện thế nào?"
Cáo Quốc Đại Trưởng Công Chúa giáng đòn nặng nề ở chùa Tiến Phúc, mất thánh tâm. Giờ hôn kỳ của Tiêu Phù Ngọc và Thái t.ử hoãn , cái đầu ngựa bên gối ám chỉ tính mạng bà như ngàn cân treo sợi tóc...
Cáo Quốc Công chúa từng hô mưa gọi gió triều đình, định phản kích đây?
Thôi Phù Phong thản nhiên : "Nói như thì Cáo Quốc Công chúa c.h.ế.t cũng coi như đúng lúc, ít nhất... đối với phủ Công chúa mà , là một thời điểm ."
Lời thật tàn nhẫn, nhưng ba chứng kiến bao sóng gió triều đình, nghĩ đến vô gia tộc từng quyền khuynh thiên hạ phút chốc sụp đổ thê thảm, đều im lặng gì.
Phía phường ồn ào náo nhiệt, một đám đang chen chúc xem cáo thị dán tường.
Ba ngựa ngang qua, thấy kinh hô: "Ở hồ Khúc Giang á? là gặp quỷ , Cáo Quốc Công chúa chẳng cũng c.h.ế.t ở đó ?"
Nghe thấy Thiên Đăng vô thức đầu .
Thôi Phù Phong xuống ngựa, đến bên tường xem cáo thị, hỏi han nha dịch huyện Vạn Niên bên cạnh nhanh chóng .
"Hôm qua ở phường Thanh Long một nhà họ Lưu xảy t.h.ả.m án, huyện Vạn Niên vì thế mà thông báo nhắc nhở các phường lân cận đề phòng."
Sau binh biến, dân chúng Trường An phần lớn thiếu lương thực. Đang độ xuân về, mầm liễu, quả du, bồ công mới nhú đều là những món ăn cứu đói. Vì thế dân quanh vùng thường đến bờ hồ Khúc Giang hái rau dại về ăn.
Vợ của Lưu gia khi đang hái quả du thì thấy bên cạnh một thiếu niên ăn mặc sạch sẽ, dung mạo xinh cũng đang tìm kiếm trong bụi cỏ, hái một loại nấm màu xám đen mấy bắt mắt.
Cây nấm đó bẻ , mặt cắt chuyển từ màu trắng sang xanh tím, trông vẻ kỳ quái. Vợ Lưu gia bèn hỏi: "Tiểu lang quân, nấm ăn ?"
Thiếu niên thấy phát hiện, vội vàng một câu " ăn " bỏ ngay.
Vợ Lưu gia thấy lạ bèn theo qua kẽ lá, thấy ở chỗ vắng xé một miếng nấm nhỏ bỏ miệng nhấm nháp, mặt lộ vẻ như hiểu điều gì.
Vợ Lưu gia thấy nấm ăn sống còn , hơn nữa vẻ mặt thì rõ ràng mùi vị ngon, chắc là chia sẻ với khác. Vì thế đợi xa, bà bèn hái hết nấm còn sót mang về nhà, nấu chín cho cả nhà ăn một bữa no nê.
Kết quả tối hôm đó cả nhà đều bình thường. Năm trong nhà mò mẫm trong phường, năng lảm nhảm như gặp ma.
Bà cụ quỳ cái đôn gỗ vái lạy Bồ Tát, đàn ông ôm hòn đá khư khư là gạch vàng, đứa trẻ con gặm cục đất sét khen là bánh quế hoa...
Người trong phường vội vàng đưa cả nhà họ đến y quán, thốc nước đậu xanh giải độc. Hai vợ chồng và đứa con vật vã suốt một ngày đêm mới dần tỉnh , nhưng cha già yếu sức tàn lực kiệt buông tay về chầu trời.