THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 31: Kỳ lân gấm vũ

Cập nhật lúc: 2026-01-21 07:12:08
Lượt xem: 261

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng vô thức giơ tay đè lên vai trái, cố gắng trấn tĩnh giọng : “Ta , chắc là ...”

May mà trong đêm tối ánh đèn lờ mờ, cô cô Huyền Cơ nhận sắc mặt nàng, chỉ chút ngờ vực lật xem chiếc áo: “Ta thấy hoa văn chiếc áo giống hệt chiếc áo choàng hôm Huyện chủ khoác về, cái đó chẳng là của Lâm Hoài Vương ?”

Chiếc áo choàng bà , đương nhiên là chiếc áo Lâm Hoài Vương khoác lên nàng ướt sũng khi nàng gặp nạn rơi xuống đầm trong đêm xảy chuyện.

Nói đến đây, Huyền Cơ mới sực tỉnh, ánh mắt dừng Thiên Đăng, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc và dám tin: “Huyện chủ, ...”

Huyện chủ nhà bà, chạy ngoài trong tình cảnh loạn quân hoành hành thế , đến tận đêm khuya mới về, còn mặc áo của Lâm Hoài Vương trở về.

Thiên Đăng chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c nóng ran như lửa đốt. Nàng vội mặt , tránh ánh mắt của cô cô Huyền Cơ, miễn cưỡng giải thích: “Ta thăm Thái t.ử thì áo rách, mượn tạm một chiếc áo trong quân Sóc Phương, ... là của ai.”

Cô cô Huyền Cơ bộ dạng nàng, chuyện nhất nên hỏi kỹ, cầm chiếc áo im lặng gì, chợt nhớ một chuyện, đầu gọi Lưu Ly bên ngoài: “Chiếc áo choàng lúc , chiều nay mang phơi cất ?”

“Ôi chao, chúng em lo lắng cho Huyện chủ, quên cất !” Lưu Ly vội vàng , cô cô Huyền Cơ cũng vội theo.

Thiên Đăng thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu lên thấy mái hiên đối diện, Thôi Phù Phong đang dựa tường, nàng với vẻ mặt khó đoán.

Ánh đèn mờ ảo phủ một lớp hào quang lên khuôn mặt tái nhợt của , vẻ mặt nàng lộ rõ sự ngạc nhiên thoáng qua.

“Huyện chủ đến đại doanh quân Sóc Phương ? Thái t.ử hiện giờ thế nào?”

“Thôi lang quân cần lo lắng, Lâm Hoài Vương hộ tống Thái t.ử Điện hạ chủ Đại Minh Cung, tin rằng đêm nay Trường An sẽ bình định.”

Thiên Đăng nhớ những chuyện hổ hỗn loạn trong phòng tối, chỉ kể qua loa tình hình chiến sự, chuyện miếng đệm dây cung cho .

Thôi Phù Phong nhíu mày suy tư: “Nếu trong mười , ngoài Nam Ngu còn một thần tiễn thủ nữa là thì hung thủ g.i.ế.c hại Kỷ Quốc phu nhân quả thực khả năng...”

oán thù, lúc tuyển chọn ban đầu, cũng cái khác biệt gì về , tuyệt đối thể quan hệ gì đó.” Tay Thiên Đăng nắm chặt cây cung đến mức suýt bẻ gãy nó, ánh mắt tràn đầy căm hận: “Tại g.i.ế.c hại và Phúc bá, lý do ở , bằng chứng ở ?”

Thôi Phù Phong đưa tay lấy cây cung suýt nàng bẻ gãy , bình tĩnh : “Nếu là ngày thường, chúng thể bắt thẩm vấn kỹ càng. hiện giờ loạn quân hoành hành, ném chuột sợ vỡ đồ, hơn nữa triều đình rối ren, pháp ty còn, khi bằng chứng xác thực, chúng e là khó định tội .”

Thiên Đăng nghiến răng : “Ta sẽ tìm bằng chứng... nhất định.”

“Phải, tin nàng.” Thôi Phù Phong chút do dự: “ cũng mong nàng giữ bình tĩnh, mưu định hãy hành động, một đòn quyết định thắng thua.”

Để tránh xảy biến cố trong thời khắc quan trọng , Thiên Đăng hứa với Thôi Phù Phong sẽ hành động thiếu suy nghĩ. Nàng xách đèn lồng về phía hậu viện.

Huyền Cơ và Lưu Ly đang thu quần áo chân tường, kéo một chiếc áo choàng gấm vũ màu xanh đen, định gấp .

Thiên Đăng soi đèn , thấy chiếc áo choàng màu xanh đen, những sợi lông tơ mịn màng màu xanh khổng tước sắp xếp ngay ngắn, dệt thành hoa văn đoàn hoa kỳ lân, ánh đèn tỏa ánh xanh u tối, lấp lánh lưu chuyển, qua là vật phàm.

Quả nhiên cùng kiểu dáng với chiếc áo nàng mặc về đêm nay.

Áo choàng gấm vũ dệt dày dặn kín kẽ, Huyền Cơ và Lưu Ly kéo căng gấp đôi , ai ngờ gió đêm thổi mạnh, thổi phồng chiếc áo lên như cánh buồm, hai giữ nổi sức gió căng phồng dữ dội , gió thổi lảo đảo lùi , suýt đ.â.m tường.

Thiên Đăng bước lên giúp giữ một góc áo choàng, Huyền Cơ vội bước nhanh đến bên cạnh Lưu Ly, gấp đôi áo choàng theo đường chéo, tránh gió.

Lưu Ly suýt trẹo chân, xoa mắt cá chân cằn nhằn: “Ôi chao, cái áo dày quá, nặng thật đấy.”

Huyền Cơ : “Một cái áo choàng dù dày đến mấy thì nặng bao nhiêu chứ? Là vì dệt kín quá, gió lùa phồng lên đấy. Em nghĩ xem cánh buồm biển còn đẩy cả con thuyền lớn chạy băng băng cơ mà, thổi bay một hai chúng chẳng dễ như chơi !”

Bà lải nhải , bàn tay vuốt ve theo thớ lông nhung phẳng chiếc áo choàng.

Thiên Đăng chiếc áo choàng, vì câu của Huyền Cơ mà nhất thời ngẩn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-31-ky-lan-gam-vu.html.]

“Dệt quá kín... thổi bay một hai ...”

Nàng lẩm bẩm lặp câu , cứ cảm thấy trong lòng thứ gì đó sắp bật , nhưng bắt nội dung cụ thể.

Cảm giác mờ mịt nôn nóng tìm kiếm khiến cả nàng như đông cứng , trong màn đêm hồi lâu thể cử động.

Lưu Ly giúp Huyền Cơ vuốt phẳng thớ áo, tò mò hỏi: “Cô cô, tại võ tướng đều dùng áo choàng thế ạ? Tuy trông oai phong, nhưng thứ khó giặt khó bảo quản, chiến trường cẩn thận là dính đầy m.á.u với bùn, áo choàng dính đầy m.á.u tanh bùn đất, trông sợ lắm...”

Huyền Cơ tuy hiểu rộng, nhưng bà dù cũng là nữ sử nội trạch, đối với việc rõ lắm, nhất thời chần chừ suy nghĩ.

Thiên Đăng , : “Đó là bởi vì áo choàng chiến trường thể cứu mạng đấy.”

Tổ phụ nàng thương yêu nàng, hồi nhỏ khi nàng đến doanh trại, ông thích nhất là ôm nàng lòng cưng nựng. nàng chê áo choàng ông và cha rách rưới, đầy mùi m.á.u tanh, lúc nào cũng chịu cho họ ôm.

“Đăng Đăng chê nhé, thứ chiến trường là đồ cứu mạng đấy.” Tổ phụ bẻ ngón tay nàng với nàng: “Chất liệu vải và áo giáp khác , cho nên nếu đối phương b.ắ.n tên tới, khi vải cản một chút, độ chính xác và tốc độ đều sẽ đổi, sát thương gây thể giảm đáng kể. Cho dù xui xẻo nhé, vẫn b.ắ.n xuyên qua áo giáp thì nào? Mũi tên bọc trong áo choàng, khi moi từ trong thịt so với mũi tên trần trụi b.ắ.n thì dễ xử lý hơn nhiều, đúng ...”

Tổ mẫu bên cạnh vội vàng bế Thiên Đăng , trách mắng: “Ông già thật thể thống gì! Nói với trẻ con chuyện b.ắ.n tên với moi thịt gì, Đăng Đăng sợ, tối gặp ác mộng thì ?”

Tổ phụ hì hì nhéo má Thiên Đăng, trêu nàng: “Gặp ác mộng sợ, tổ phụ ngủ cùng Đăng Đăng. Hoàng thượng khen tổ phụ là mãnh hổ Bắc Đình, mãnh hổ gầm một tiếng là nuốt chửng hết ác mộng của Đăng Đăng!”

Giờ đây đêm nào nàng cũng ác mộng đeo bám, nhưng chẳng còn nào giúp nàng ngăn cản tất cả, chỉ còn một nàng tay tấc sắt, giữa màn đêm vô tận, cô độc lặn lội tìm kiếm kẻ thù và chân tướng.

“Thứ dày dặn phẳng phiu, thể đỡ vật nặng, đừng sức , thuyền lớn xe lớn đều thể đẩy ...”

Những thứ khó nắm bắt trong lòng, trong tiếng lẩm bẩm của nàng, dường như dần dần hiện từ bóng tối, từ từ rõ nét.

Như một sức mạnh vô hình thúc giục, nàng nắm chặt đèn lồng trong tay, xoay rảo bước về phía nhà kho.

Trời khuya nhưng trong nhà kho vẫn tiếng động.

em Đồi Mồi, A Trung và An thúc thợ mộc giỏi nhất trong trang đang xẻ gỗ trong kho, đóng cho Phúc bá một cỗ quan tài gỗ mỏng.

Nàng an ủi em họ vài câu, nhưng bản cũng mất thiết nhất, cho , chỉ lặng lẽ nắm tay Đồi Mồi, xem cuộn chiếu tre lớn trong kho.

An thúc giúp nàng trải chiếu , thấy những lá cỏ khô kẹt trong khe nan tre, kỳ lạ vỗ vỗ tay: “Lá cỏ thế?”

Thiên Đăng bứt lá cỏ, hỏi nhỏ: “Có lẽ từng phơi đồ bãi cỏ, bên hồ nước chẳng bãi đất trống lớn ?”

An thúc lắc đầu : “Thế , lá cỏ nước, bốc lên qua chiếu, đồ phơi bên phơi bao lâu cũng khô nổi, ai phơi lúa mạch bãi cỏ chứ?”

Thiên Đăng hỏi: “Chiếc chiếu dùng là khi nào?”

“Lần là tháng năm tháng sáu, phơi lúa mạch, lúa mì năm nay mọc thật đấy.” An thúc thở dài: “Chỉ là lúa gạo ngô khoai năm nay e là mất mùa , lúc trổ bông gặp đúng lúc loạn quân hoành hành, thả ngựa ăn trong ruộng của chúng , chắc chỉ thu ba bốn phần so với năm thôi.”

“Cục diện thế , sống sót dễ, giờ trong trang vẫn bình an vô sự, là may mắn .” Thiên Đăng , bảo ông trải hẳn chiếu , lấy khúc gỗ thông vết hằn đè lên chiếu, so sánh kỹ lưỡng.

Đồi Mồi lau khô nước mắt, hỏi: “Huyện chủ, chiếc chiếu và khúc gỗ ?”

“Ta xem xem đêm đó kẻ gian trốn thoát thế nào.” Giọng Thiên Đăng cực thấp, nhưng cực kỳ chắc chắn.

Đồi Mồi kinh ngạc mở to mắt, quên cả : “Huyện chủ, là hung thủ liên quan đến cái ?”

Thiên Đăng giơ tay, động tác im lặng môi, bảo An thúc cất đồ như cũ, hiệu cho họ cứ bình thường như khi.

...

 

Loading...