THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 31: Hợp tác

Cập nhật lúc: 2026-01-22 10:51:38
Lượt xem: 219

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tại ?"

Khi bước khỏi vườn Cúc để đến Viễn Tùng Cư, Thôi Phù Phong bỗng cất tiếng hỏi.

Chẳng cần thêm lời nào nữa, cả hai đều hiểu câu hỏi "tại " ám chỉ điều gì.

Lăng Thiên Thủy đáp, chỉ ngước bầu trời cao vời vợi, mây trôi lững lờ.

Trường An bao phủ bởi sắc hoa liễu rực rỡ, ngay cả bầu trời cũng mang vẻ tươi tắn diễm lệ, khác hẳn với màu xanh thẫm chói mắt nơi hoang mạc Tây Bắc.

"Thế còn ngài..." Hắn trả lời Thôi Phù Phong, ngược còn hỏi vặn: “Là rường cột tương lai của Bác Lăng Thôi thị, nhất thế gia Đại Đường, cớ ngài đến nơi ?"

"Là vì thanh danh nát bét, chẳng còn nhà nào chịu gả con gái cho nữa." Thôi Phù Phong chắp tay lưng, cùng ngước bầu trời xanh non trong Vương phủ, giọng nhẹ bẫng như trôi theo gió: “Hơn nữa Huyện chủ từng liều cứu một mạng, mang ơn trả, cũng giúp Huyện chủ giải quyết khó khăn."

Thấy Lăng Thiên Thủy im lặng, Thôi Phù Phong ngừng một chút tiếp: "Vả , theo nhận định, sóng gió trong hậu viện Huyện chủ e là dừng ở hai vụ án , sắp tới chắc chắn sẽ còn nhiều chuyện xảy . Nam nhi lấy sự nghiệp trọng, Thiếu khanh Đại Lý Tự, vì hai vụ án liên quan đến phủ Xương Hóa Vương mà đến đây một chuyến thì ?"

Lăng Thiên Thủy nhạt: "Thôi Thiếu khanh quả là một lòng vì công vụ, hy sinh lớn lao thật."

"Không dám, ở vị trí nào lo việc nấy thôi. Không Lăng tướng quân trướng Lâm Hoài Vương, ngài đến đây vì lẽ gì?"

"Tây Bắc lạnh quá, tìm nơi ấm áp để nghỉ ngơi qua mùa đông." Thấy cứ gặng hỏi mãi, Lăng Thiên Thủy cuối cùng cũng đáp: “Vô tình chọn trúng nơi thôi, chỉ ."

Thôi Phù Phong , nếu thì đời chẳng ai ép .

Vì thế cuối cùng Thôi Phù Phong chỉ : "Dù ngài đến đây vì mục đích gì, mong rằng khi xong việc, ngài sẽ sớm rời , đừng... tổn thương Huyện chủ Linh Lăng."

Lăng Thiên Thủy liếc đầy ẩn ý: "Thôi Thiếu khanh những lời , khiến tin cái gọi là 'tâm huyết sự nghiệp' của ngài đây?"

Thôi Phù Phong cụp mắt, đáp.

Lăng Thiên Thủy chỉ mặt , hỏi: "Giống lắm ?"

"Không giống, cách hai mắt vẻ rộng hơn, đỉnh lông mày sắc bén bằng..." Thôi Phù Phong quan sát một lúc lắc đầu: “Không liên quan đến ngoại hình."

Là cái khí thế lẫm liệt luyện qua những trận chiến tắm m.á.u nơi sa trường, khiến giống như một thanh đao tuốt khỏi vỏ, sắc bén bức , cách nào che giấu.

Nghe Thôi Phù Phong bảo giống, Lăng Thiên Thủy cũng chẳng bận tâm nữa, chỉ : "Đến Nghĩa trang một chuyến . Đã đến đây thì thể ăn để nàng thất vọng ."

Lăng Thiên Thủy quả thực là , thực tế.

Sau khi Thiên Đăng chuẩn xong xuôi đến cửa, bèn thấy mang đến một cái hòm gỗ khá lớn, giao tận tay Lăng Thiên Thủy.

Lăng Thiên Thủy mở hòm xem, thì khẽ nhíu mày.

Thiên Đăng tò mò ghé xem. Chiếc hòm bằng gỗ du già, bên trong xếp ngay ngắn đủ loại d.a.o nhỏ, nhíp, kẹp, kéo, còn những thanh sắt nhỏ, dây sắt, muỗng nhỏ, bát nhỏ bằng đồng tinh xảo, đ.á.n.h bóng sáng loáng sạch sẽ, trông cứ như bộ đồ chơi nấu ăn của trẻ con .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-31-hop-tac.html.]

Nàng liếc đôi bàn tay của Lăng Thiên Thủy. Hắn vóc dáng cao lớn, bàn tay cũng to hơn thường nhiều. Vì chinh chiến sa trường lâu năm, tay thô ráp, đầy vết chai sạn, nay cầm bộ dụng cụ tinh xảo bé xíu trông thật lạc quẻ.

Thấy nàng chăm chú bộ đồ nghề của , Lăng Thiên Thủy vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, đóng nắp hòm quẳng lên xe ngựa, hiệu cho Thiên Đăng: "Đi thôi."

Xe ngựa của phủ Xương Hóa Vương cuối cùng cũng sửa xong, nhưng khổ nỗi hai đàn ông to xác, nhất là Lăng Thiên Thủy cứ duỗi dài đôi chân dài ngoằng chịu thu , khiến Thiên Đăng bên trong co rúm . Nàng thầm tính toán xem cách nào thuyết phục cô cô Anh Lạc chi thêm ít tiền mua chiếc xe lớn hơn.

Đang suy tính thì Thôi Phù Phong lên tiếng hỏi Lăng Thiên Thủy: "Lăng mới đến, Huyện chủ nhờ cậy tham gia vụ án, nắm rõ tình hình của Kim Đường và Mạnh Lan Khê ?"

Lăng Thiên Thủy cầm tập hồ sơ bên cạnh lên xem, đáp: "Có qua cái tên Kim Đường, hình như là con trai út của nhà giàu nhất Trường An?"

"Phải." Thôi Phù Phong giới thiệu: “Kim Đường từ nhỏ gia đình cưng chiều, đám tùy tùng nịnh nọt vây quanh nên tính tình kiêu ngạo, năng bốc đồng, nhưng bản chất . Nghe lúc cha Vu Quảng Lăng sa cơ lỡ vận đến cầu xin nhà họ Kim giúp đỡ, chính mở lời đỡ."

"Sau đó tự cho thể điều khiển đối phương, còn kéo Vu Quảng Lăng giúp tranh cử?" Giọng Lăng Thiên Thủy lạnh nhạt, pha chút châm chọc: “Cho nên khi Vu Quảng Lăng trúng tuyển, Kim Đường hẳn là hận nhất nhỉ?"

" về cái c.h.ế.t của Vu Quảng Lăng, Kim Đường là nghi ngờ nhiều nhất. cái c.h.ế.t của Trịnh Quân Sơn lật ngược khả năng ." Thôi Phù Phong kể chi tiết cái c.h.ế.t của Trịnh Quân Sơn cho , tiếp: “Nếu hung thủ là Kim Đường, Trịnh Quân Sơn sẽ thể dùng chuyện đó để tống tiền, càng thể c.h.ế.t tay hung thủ thực sự."

Lăng Thiên Thủy suy nghĩ một chút hỏi: "Lúc Trịnh Quân Sơn tiết lộ sự thật với Thương Lạc, bên cạnh ai khác ?"

Thiên Đăng nhớ : "Thương Lạc với , lúc chuyện với Trịnh Quân Sơn, xung quanh ai khác. nhớ hôm đó cùng một nhóm học trò Quốc T.ử Giám, cho nên hung thủ thể là một trong những đó. Sau tay trong trường học cũng dễ dàng tẩu thoát kịp thời."

Lăng Thiên Thủy lật xem hồ sơ vụ án Trịnh Quân Sơn, hỏi: "Nói như Huyện chủ tin chắc Mạnh Lan Khê hung thủ thật sự?"

"Ta chỉ hy vọng..." Thiên Đăng nhớ đến Mạnh phu nhân qua đời trong mưa bão, nghĩ đến c.h.ế.t oan uổng, nét mặt ảm đạm: “Vụ án thể sáng tỏ để c.h.ế.t suối vàng nhắm mắt."

Lăng Thiên Thủy ngước mắt nàng. Đôi mắt đen láy hàng mi rậm rạp trở nên u tối lạ thường, lẳng lặng quan sát nàng.

Từ lúc sinh đến giờ, Thiên Đăng từng ai chằm chằm một cách suồng sã như . Trong lòng nàng dâng lên cảm giác hổ bực bội, trừng mắt .

Hắn chẳng hề bận tâm, nhướng mày trầm giọng : "Tuy vụ án liên quan đến Huyện chủ, nhưng khuyên cô nên bình tĩnh tách , nhất là nhận vụ án bằng con mắt của ngoài cuộc. Đừng đặt bất kỳ kỳ vọng nào bất kỳ ai liên quan đến vụ án . Nếu khi trong lòng sẵn định kiến thì khả năng phán đoán và phân tích của cô sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng, dẫn đến việc tự lừa dối , tìm chân tướng."

Thiên Đăng tuy thích thái độ của , nhưng lời quả thực lý, bèn mặt , đáp: "Ta sẽ cố gắng."

Thôi Phù Phong : "Theo thấy việc Huyện chủ hiểu rõ từng ứng cử viên chắc là chuyện ."

Thiên Đăng nghĩ ngợi một chút hỏi Lăng Thiên Thủy: "Nhắc mới nhớ, hẳn là rõ tình hình gia đình Mạnh Lan Khê chứ? Ta thấy Mạnh phu nhân cử chỉ lời tao nhã, năm xưa chắc chắn là một tuyệt sắc giai nhân, giờ cô nhi quả phụ, dắt con sống lủi thủi trong ngõ hẻm nghèo nàn, ít qua với họ hàng?"

Thật bất ngờ, Lăng Thiên Thủy lắc đầu: "Không rõ, chỉ tiếp xúc với bà khi còn nhỏ. Những chuyện xảy chỉ khác kể đôi chút thôi."

"Lúc Mạnh Lan Khê chọn, từng đến Mạnh gia thăm hỏi, cũng tiếp xúc với Mạnh phu nhân." Thấy nàng tò mò, Thôi Phù Phong bèn kể sơ qua chuyện nhà Mạnh Lan Khê.

"Tổ phụ Mạnh Lan Khê mất sớm, trong tộc chẳng ai thương xót góa con côi, cha Mạnh tự lập từ sớm, vận chuyển bánh sang Tây Bắc buôn bán. Mạnh phu nhân quê ở vùng Tứ Xuyên, vì chiến loạn lưu lạc đến Tây Bắc, kết duyên vợ chồng với cha Mạnh trong hoạn nạn, theo ông về Tương Châu, lâu sinh hạ Mạnh Lan Khê. trời gió mưa bất trắc, năm Mạnh Lan Khê năm tuổi, gia đình gặp lũ quét, tổ mẫu và cha đều qua đời. Vốn dĩ họ từng nương nhờ nhà bá phụ họ một thời gian, nhưng vì... xảy một mâu thuẫn, bá mẫu họ tìm một căn nhà bên ngoài cho họ ở, từ đó ít khi qua ."

Lăng Thiên Thủy mím chặt môi mỏng, vẻ mặt u ám, một lời.

 

Loading...