THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 31: Hoa mai trắng
Cập nhật lúc: 2026-01-25 08:05:42
Lượt xem: 179
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố hết sức ép mấy chữ, giọng khản đặc, vỡ vụn. Một tiếng "ọc" vang lên, m.á.u mủ từ cổ họng trào , nhưng vì đau đớn kịch liệt, dám ho mạnh, chỉ thể phát những tiếng thở dốc xé lòng, vô cùng t.h.ả.m thiết.
Định Tương phu nhân thấy con trai trùm chăn run rẩy, thở dốc dữ dội, vội vàng dỗ dành nghỉ ngơi, kéo đám Thiên Đăng ngoài cửa, lóc t.h.ả.m thiết: "Đăng Đăng, con chủ cho biểu ca con, chủ cho dì! Lang quân trong phủ con tàn độc đến thế, hại Hòe Giang nông nỗi ... Phù Phong, Đại Lý Tự các con mau bắt cái tên Thời Cảnh Ninh đó , tra khảo nghiêm khắc !"
Có vẻ như Định Tương phu nhân túc trực bên con trai cả đêm nên vẫn Thời Cảnh Ninh gặp nạn.
Từ khi mưu đồ của Dương Hòe Giang, Thiên Đăng cũng nguội lạnh tình cảm với dì . Nàng thản nhiên xuống ghế, : "Dì bình tĩnh , chuyện đầu đuôi thế nào chúng rõ . Đợi đại phu đến chữa trị cho biểu ca chuyện , hỏi rõ ân oán giữa và Thời Cảnh Ninh hôm qua hãy tính."
Định Tương phu nhân oán hận: "Chuyện dì rõ nhất để dì cho cháu ! Hôm qua biểu ca con... nó xuống bếp chút đồ ăn, nên mới mượn bếp..."
Thiên Đăng thừa Dương Hòe Giang xuống bếp để sắc mê d.ư.ợ.c cho , nhưng vạch trần, chỉ lạnh lùng tiếp.
"Vì hậu viện của con cấm ngoài nên dì đích cùng Cát ma ma giúp nó thu xếp. Ai ngờ bao lâu, biểu ca con loạng choạng chạy về..."
Thấy Dương Hòe Giang ôm mặt, bước lảo đảo đ.â.m sầm hòn non bộ mấy , Định Tương phu nhân hoảng hốt chạy đỡ.
Dương Hòe Giang nhất quyết chịu buông tay che mặt, gào lên bảo họ cút . Qua kẽ tay , Định Tương phu nhân lờ mờ thấy da thịt đỏ lòm sưng tấy, chi chít mụn nước, vội sai Cát ma ma xin t.h.u.ố.c bỏng, gặng hỏi xem xảy chuyện gì.
Dương Hòe Giang bỏng miệng và họng, năng khó khăn, nhưng cuối cùng cũng kể sự tình.
Hóa bếp đun nước sắc t.h.u.ố.c thì Thời Cảnh Ninh cũng , là các em dạo chán ăn nên sắc ít t.h.u.ố.c bổ.
Thời Cảnh Ninh quen thuộc với nhà bếp, Dương Hòe Giang cũng cần sắc t.h.u.ố.c nên tìm hai bộ lò nhỏ và siêu đất, giúp sắc cùng.
Lửa cháy đượm, t.h.u.ố.c trong siêu nhanh chóng sôi sùng sục. Thời Cảnh Ninh mở nắp kiểm tra, gọi một tiếng: "Dương công tử."
Dương Hòe Giang ngẩng đầu lên thì thấy Thời Cảnh Ninh xách siêu t.h.u.ố.c mê lên, nhanh như chớp hắt thẳng cả siêu t.h.u.ố.c sôi sùng sục mặt .
Nước sôi tạt mặt đau thấu trời xanh, Dương Hòe Giang theo phản xạ đưa tay che mắt, hét lên t.h.ả.m thiết ngã lăn đất.
Nào ngờ Thời Cảnh Ninh đạp chân lên vai , xách tiếp siêu t.h.u.ố.c bổ lên, dội tiếp xuống mặt nữa.
Tay, mặt và cả cái miệng đang há hốc vì kinh hãi của Dương Hòe Giang hứng trọn dòng nước t.h.u.ố.c sôi bỏng rát.
Thứ t.h.u.ố.c đó chạm da thịt thương bèn như ngàn vạn mũi kim châm chích, da thịt vốn tổn thương lập tức như ăn mòn tan chảy, đau đến mức co giật, chỉ rên rỉ từng hồi.
Trong cơn đau kịch liệt, Dương Hòe Giang cố gượng dậy định liều mạng với Thời Cảnh Ninh, nhưng thấy đối phương cầm lăm lăm con d.a.o phay sáng loáng, lạnh lùng như thể giây tiếp theo sẽ c.h.é.m xuống cổ.
Dương Hòe Giang tuy đau đớn tột cùng nhưng cũng Thời Cảnh Ninh quen tay d.a.o thớt, tuyệt đối đối thủ, đành ôm đầu chạy trốn thục mạng để bảo tính mạng.
Định Tương phu nhân kể tội sự tàn độc của Thời Cảnh Ninh.
Thiên Đăng và đều ngờ rằng, Thời Cảnh Ninh vốn hiền lành nhút nhát, trong khoảnh khắc đó quyết đoán đến thẳng tay trừng trị kẻ hại nàng.
Nàng nén nỗi xót xa trong lòng, hít sâu một để trấn tĩnh : "Như thì đúng là biểu ca chịu thiệt thòi ."
"Đăng Đăng, biểu ca con hại nông nỗi , thể chỉ dùng hai chữ 'thiệt thòi' nhẹ tênh mà cho qua ?" Định Tương phu nhân tỏ rõ sự bất mãn với thái độ của nàng, chỉ cánh cửa phòng đóng chặt của Dương Hòe Giang: “Đêm qua biểu ca con thê t.h.ả.m thế nào, dì mà nát cả lòng! Nó đau đớn rên rỉ cả đêm, dì cũng thức trắng cả đêm. Trời cao mắt, liệt tổ liệt tông nhà họ Dương nhất định phù hộ cho Hòe Giang tai qua nạn khỏi, bình phục an khang..."
Thiên Đăng chán nản chẳng bà lóc nữa, dậy : "Đã thì dì chăm sóc biểu ca cho , cháu xin phép cáo lui ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-31-hoa-mai-trang.html.]
Định Tương phu nhân vội vàng kéo tay nàng , cuống quýt: "Hòe Giang là niềm hy vọng duy nhất của dì, giờ Thời Cảnh Ninh hại nó nông nỗi , Đăng Đăng, con nhất định đòi công bằng cho nó!"
Thiên Đăng cụp mắt, nhẹ nhàng rút tay áo khỏi tay bà .
Định Tương phu nhân sang Thôi Phù Phong: "Phù Phong, tính Hòe Giang cũng là biểu ca của con, con đốc thúc Đại Lý Tự trừng trị tên Thời Cảnh Ninh đó thật nặng !"
"Chuyện e là khó mợ ." Thôi Phù Phong nhạt giọng đáp: “Đại Lý Tự quản chuyện thiên hạ, nhưng e là xuống cõi âm để đòi công bằng cho Dương Hòe Giang ."
Định Tương phu nhân sững sờ, ngơ ngác hỏi: "Ý con là ?"
"Ý là nếu các phục thì thể xuống suối vàng mà tìm Thời Cảnh Ninh." Lăng Thiên Thủy châm chọc: “Nói thật với bà, bà tố cáo Thời Cảnh Ninh hại Dương Hòe Giang, chúng còn đang nghi ngờ Dương Hòe Giang g.i.ế.c hại Thời Cảnh Ninh đây. Hiện giờ chân tướng rõ ràng, mong bà trông coi con trai quý hóa của cho kỹ . Dù thì đang mang hiềm nghi g.i.ế.c , tội nặng hơn tội hắt nước sôi khác nhiều đấy."
Định Tương phu nhân mặt cắt còn giọt máu, há hốc mồm nhưng thốt nên lời.
Thiên Đăng bỏ . Ra đến cổng viện, Định Tương phu nhân mới sực tỉnh, vội vàng đuổi theo nắm lấy tay Thiên Đăng, cố ý để lộ chiếc vòng vàng hoa mai cổ tay: "Đăng Đăng, con thể bỏ mặc biểu ca con ! Năm xưa con cũng quý Hòe Giang, bà ... bà với dì tình như tỷ ruột thịt..."
Đáng tiếc, bà gì nữa cũng uổng công vô ích.
Thời Cảnh Ninh lúc tặng cho Huyện chủ món quà cuối cùng.
Dù thủ đoạn của Dương Hòe Giang đê hèn đến , kẻ chống lưng đưa hậu viện thế lực lớn cỡ nào thì chỉ còn bảy ngày nữa là đến lễ hạ huyệt Kỷ Quốc phu nhân, tuyệt đối thể hồi phục dung nhan trong bảy ngày ngắn ngủi đó .
Một kẻ mặt mũi lở loét như đầu heo, tay chân thương tích đầy , thể mặt Quốc phu nhân cầm hồn bạch cử hành tang lễ?
Cho dù loại t.h.u.ố.c hủy dung Mạnh Lan Khê điều chế chỉ tác dụng ngắn hạn, thể từ từ hồi phục, nhưng ít nhất lúc , Dương Hòe Giang mất cơ hội trở thành phu quân của Huyện chủ.
Thiên Đăng gạt tay Định Tương phu nhân định bỏ , nhưng bà sống c.h.ế.t nắm chặt lấy tay nàng, chỉ chiếc vòng vàng tay , giọng đầy nôn nóng: "Đăng Đăng, con món quà con tặng dì năm xưa , chẳng lẽ con lớn màng đến chút tình cảm hương hỏa của con ?"
Thiên Đăng chiếc vòng tay tết bằng những cành mai vàng uốn lượn, điểm xuyết những bông hoa mai bằng vàng ròng, trong lòng do dự nên nhẫn tâm đẩy bà .
lúc đó, bên cạnh bỗng vang lên một giọng : "Trên chiếc vòng vàng , vẫn là hoa mai trắng hơn."
Câu đầu đuôi, vô cùng kỳ quặc. Thiên Đăng đầu liếc , là Lữ Ô Lâm.
Có lẽ vì ỷ là cháu ruột của Định Tương phu nhân nên ngày thường cũng to gan lớn mật, dám chen một câu quái gở như ngay lúc dầu sôi lửa bỏng thế .
Thiên Đăng hiểu ý tứ gì, nhưng sắc mặt Định Tương phu nhân bỗng chốc tái mét chuyển sang tím bầm. Bà trừng mắt Lữ Ô Lâm, mấp máy môi, bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Thiên Đăng bất giác buông lỏng, theo phản xạ kéo tay áo xuống che khuất chiếc vòng hoa mai vàng, vẻ mặt cực kỳ khó coi.
"Ngươi cái gì đấy? Còn ... mau chăm sóc công tử?" Định Tương phu nhân cố nặn câu từ cổ họng, tay vô thức nắm chặt lấy cổ tay trái qua lớp áo, như thể chiếc vòng vàng đang nung đỏ đốt cháy tay bà .
Lữ Ô Lâm cúi đầu, vẻ cung kính: "Vâng, cháu ngay đây. Cháu chỉ chợt nhớ vài chuyện vặt vãnh hồi giúp việc cho cô hai mươi năm thôi..."
Định Tương phu nhân ngoắt trong, lẩm bẩm: "Đang lúc nhắc chuyện cũ gì? Đi thôi."
Thiên Đăng sinh nghi, thầm nghĩ hoa mai trắng vòng vàng là ý gì.
Chuyện nhỏ nhặt chẳng liên quan gì đến hiện tại, rõ ràng chỉ là lời tán gẫu vô tình giữa hai cô cháu, tại cố tình chen ngay mặt nàng và Định Tương phu nhân?
Chưa kịp sắp xếp suy nghĩ thì Định Tương phu nhân và Lữ Ô Lâm vội vã trong, mất hút.