THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 30: Trong Ngoài Đều Khốn Đốn

Cập nhật lúc: 2026-01-27 16:17:10
Lượt xem: 154

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Các thị nữ tiếng hét vội vàng vén màn trướng lên, thấy cảnh tượng đó, mấy yếu bóng vía lăn đùng ngất xỉu tại chỗ.

Cáo Quốc Công chúa cũng dọa cho hồn xiêu phách lạc, suốt cả ngày mặt cắt còn giọt máu, thần hồn nát thần tính.

Tiêu Phù Ngọc trong lòng phục, cho rằng trong kinh thành chẳng ai dám càn với phủ Công chúa như chắc chắn là tên Lăng Thiên Thủy ngựa mới nên giở trò cũ buông tha, bèn vác roi ngựa định sang phủ Xương Hóa Vương đòi công đạo.

Tố Hoàn vội vàng ngăn ả . Cáo Quốc Công chúa cũng cho rằng, thứ nhất chuyện chắc do phủ Xương Hóa Vương . Thứ hai, nếu đúng là bọn họ, Huyện chủ Linh Lăng dám chuyện tức là đang ám chỉ bọn họ phủ Công chúa dễ như trở bàn tay, thậm chí tính mạng hai con họ cũng trong lòng bàn tay bọn họ. Thanh gươm treo đầu đang lung lay sắp rụng, chuyện tuyệt đối rùm beng.

Thiên Đăng vốn chỉ tìm hiểu chuyện hôm đó Tiêu Phù Ngọc đến tìm Lăng Thiên Thủy tranh cãi về con ngựa, thấy chuyện đêm hôm đột nhập phủ Công chúa, c.h.ặ.t đ.ầ.u ngựa của Xương Ấp Quận chúa nhét chăn Cáo Quốc Công chúa cũng kinh ngạc thôi.

Đến khi phản ứng của hai con họ, nàng thấy bất lực. Thảo nào Tiêu Phù Ngọc hôm đó đến gào thét ầm ĩ, hóa phủ Công chúa hiểu lầm phủ Xương Hóa Vương sâu sắc đến thế.

Nàng với Tố Hoàn: "Lát nữa phiền cô cô chuyển lời tới Quận chúa nhà các , chuyện tuyệt đối liên quan gì đến phủ Xương Hóa Vương, cũng liên quan đến Lăng Thiên Thủy. Ta là Huyện chủ triều đình, càng bao giờ sai khiến chuyện vi phạm pháp luật như ."

Tố Hoàn gật đầu , ngập ngừng nàng tiếp: "Vốn dĩ Công chúa và Quận chúa bàn bạc, hôn sự sắp đến gần, đợi Thái t.ử đến phủ bàn chuyện sẽ nhắc khéo việc , nhờ Thái t.ử hòa giải..."

Thiên Đăng thừa giảm tránh. Hai con chắc chắn bàn tính để công kích phủ Xương Hóa Vương tơi bời mặt Thái tử, quyết tâm hắt cả chậu nước bẩn lên nàng.

"Ai ngờ phủ Thái t.ử chỉ Lục Ỷ đến, biên cương báo tin khẩn cấp, Thái t.ử gần đây thể đến , dặn dò hôn kỳ bàn bạc . còn gì mà bàn nữa? Tân Đông Cung Chiêm sự chỉ báo với Trưởng sử phủ Công chúa một tiếng, hiện giờ đang là lúc rối ren, triều đình quá bận rộn, Đế Hậu lo việc triều chính ở Trường An, Thái t.ử Hồi Hột và các Đô hộ phủ vỗ về, đây là chuyện quốc gia đại sự, thiên hạ đại kế. Còn về hôn kỳ, cứ hoãn , đợi Thái t.ử thị sát biên cương Tây Bắc xong tính."

Nói như hoãn hôn kỳ chỉ là ý của Thái tử, mà còn là ý của Đế Hậu.

Thiên Đăng nghĩ đến tờ giấy mỏng nàng dâng cho Hoàng hậu ở chùa Tiến Phúc hôm đó. Nàng lặng lẽ liếc Thôi Phù Phong cách đó xa. Tuy đó rốt cuộc là cái gì, nhưng chắc chắn chạm vảy ngược của Hoàng hậu, và hôn sự giữa Tiêu Phù Ngọc và Thái t.ử e là cũng vì thế mà biến.

Nàng nghĩ đến điều , Cáo Quốc Công chúa và Tiêu Phù Ngọc ?

Hai con trong ngoài đều khốn đốn, trong điện nắm tay an ủi. Tiêu Phù Ngọc còn bình tĩnh hơn một chút, cũng tin tưởng tình cảm từ nhỏ với Thái tử: "Mẹ đừng lo, A Cổn là Thái tử, đương nhiên lấy triều trọng."

"Con thì hiểu cái gì, phàm chuyện gì cũng sợ nhất chữ 'hoãn', đêm dài lắm mộng, nhất là khi chúng đang gặp nhiều chuyện thế ..." Cáo Quốc Công chúa sợ hãi trong màn trướng, dường như vẫn còn thấy cái đầu ngựa c.h.ế.t nhắm mắt .

"Kìa , đừng nữa, lát nữa tối gặp ác mộng." Tiêu Phù Ngọc kéo bà khỏi điện, sai Tố Hoàn chuyển chỗ ở của Công chúa sang Phi Vân Các tường cao viện sâu, còn thì cùng vườn hoa giải khuây.

Tố Hoàn dẫn thị nữ chuyển hết đồ dùng thường ngày của Công chúa sang lầu Phi Vân, kết quả khi sắp xếp thì phát hiện trang sức Công chúa thích dùng thường ngày thiếu mất khá nhiều, vội vàng chạy bẩm báo Công chúa.

Tháng Giêng khí trời ấm áp, cỏ xuân mơn mởn, hoa lá tươi.

Cáo Quốc Công chúa đến bên hồ nước xuân dập dềnh, chỉ sóng nước một cái bèn ôm trán, thở gấp, chóng mặt dựa hòn giả sơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-30-trong-ngoai-deu-khon-don.html.]

"Mẹ, thế?" Tiêu Phù Ngọc vội đỡ lấy bà , xuống tảng đá bên cạnh.

"Mẹ thở nổi, trong mơ... trong mơ rơi xuống dòng nước thế !" Cáo Quốc Công chúa chỉ hồ nước, giọng run rẩy nghẹt thở, như thể nước ngập qua mũi miệng, khiến bà chìm nghỉm thể giãy giụa.

Tiêu Phù Ngọc vội dìu bà rời khỏi bờ nước, đến ở tiểu hiên bên cạnh.

Tố Hoàn tiến lên bẩm báo chuyện mất trộm trang sức, cùng thị nữ kiểm kê kỹ lưỡng xem rốt cuộc mất những gì.

Cáo Quốc Công chúa đang bực bội, quát lớn: "Mất thì thôi, mạng còn chẳng giữ , cần mấy thứ đó gì! Không cần kiểm kê!"

Tố Hoàn dám trái lời, vội cúi đầu , trong lòng đang ăn thế nào với ấp lệnh ( quản lý đất phong) của Công chúa, chỉ Công chúa : "Gọi thêm mấy đến, chặn mương nước , lấp bằng hết ao hồ trong vườn hoa !"

Tố Hoàn mặt nước rộng lớn trong hậu viện, chút do dự: "Bẩm Công chúa, hiện giờ đang là mùa xuân, nhân lực phần lớn đều bận rộn ngoài đồng áng, e là đợi một hai tháng nữa, khi xong việc nhà nông mới tìm đủ ..."

"Một hai tháng?" Cáo Quốc Công chúa giận dữ quát: “Nhỡ Bản cung xảy chuyện trong một hai tháng thì ?"

Tố Hoàn vội vàng quỳ xuống, : "Công chúa cát nhân thiên tướng, cần gì sợ giấc mơ điềm gở? Chỉ cần nghỉ ngơi nhiều, đừng bờ hồ chơi đùa, nô tì nghĩ..."

Lời còn dứt, Cáo Quốc Công chúa vốn đang giận sôi gan phắt dậy, tung một cước đá tới.

Tố Hoàn kịp đề phòng, dám tránh né, đá trúng vai, ngã nhào xuống đài nước, rơi tõm xuống hồ, chỉ vùng vẫy loạn xạ, thất thanh kêu cứu.

Nghe đến đây, Thiên Đăng khỏi kinh ngạc lo lắng, nhưng thấy Tố Hoàn cô cô vẫn lành lặn mặt, mới yên tâm : "May mà cô cô bơi, xảy chuyện gì."

Mắt Tố Hoàn đỏ hoe, lắc đầu: "Ta lớn lên trong cung cấm từ nhỏ, bơi lội gì ? May mà hôm đó trời còn lạnh, mặc áo bông tơ tằm dày và mềm, loại vải đó thấm nước, phồng lên một cục lớn giúp lơ lửng bán chìm bán nổi trong nước, chìm ngay xuống. Công chúa trừng mắt một cái, chắc là cũng hả giận nên phất tay áo bỏ , xung quanh vội vàng kéo lên bờ, nếu ..."

Nếu cái mạng già của bà chắc chắn giữ .

Thiên Đăng trầm ngâm hỏi: "Cho nên các mới tìm nhà họ Kim đòi điều thợ, ai ngờ từ chối nên Công chúa càng tức giận hơn?"

" hai ngày đó Công chúa ngày đêm bất an. Người bảo cứ nhắm mắt thấy chìm xuống nước thì cũng là cái đầu ngựa m.á.u me be bét, đêm nào cũng giật tỉnh giấc mấy . Quận chúa nhà cũng lo lắng, quỳ lạy dập đầu ở chùa Đại Từ Ân, còn chích m.á.u đầu ngón tay vẽ bùa hộ mệnh cầu nguyện cho Công chúa để Công chúa mang theo bên ... Ai ngờ, ai ngờ Công chúa mãi mới đỡ hơn chút, ngoài đạp thanh giải khuây thì xảy chuyện..."

Thiên Đăng đầu Tiêu Phù Ngọc cách đó xa, im lặng mím môi. Dù là cặp con hống hách ngang ngược đến , tình cảm nương tựa giữa họ cũng chẳng khác gì những gia đình bình thường.

Tố Hoàn cô cô lau nước mắt : "Sau khi Công chúa gặp chuyện, Quận chúa mấy ngày nay đau buồn quá độ, cộng thêm việc đinh ninh hung thủ ở trong phủ Huyện chủ nên cảm xúc phần kích động, mong Huyện chủ đừng để bụng, cùng Thôi Thiếu khanh tận tâm giúp đỡ."

Thiên Đăng nhận lời, : "Cô cô yên tâm, chuyện quan hệ trọng đại, nhất định sẽ dốc hết sức ."

Loading...