THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 30: Người mới không dễ chọc

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:55:25
Lượt xem: 184

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thân phận của Lăng Thiên Thủy xác định, Thiên Đăng quyết định tận dụng . Nàng tóm tắt vụ án đó đưa hồ sơ cho .

Đợi xem lướt qua xong, nàng : "Việc nên chậm trễ. Nếu Lăng Tư giai rành chuyện ngỗ tác, khi hậu viện an đốn xong, mời cùng đến Nghĩa trang một chuyến... Thôi Thiếu khanh ?"

"Đi chứ." Thôi Phù Phong thong thả dậy: “Lăng Tư giai quen , tiện thể đưa giới thiệu luôn."

Vì là ngày nghỉ nên trong hậu viện đều mặt đầy đủ.

Đàn ông mới hậu viện của Thiên Đăng đương nhiên thể như giọt nước hòa biển cả, mà giống như gáo nước đổ chảo dầu sôi, tất nhiên sẽ dấy lên khói lửa mịt mù.

Mọi tụ tập tại vườn Cúc nơi Kỷ Lân Du ở, ai nấy đều mang tâm sự riêng chờ đợi mới đến.

Kỷ Lân Du với : "Biểu ca của thế đáng thương, từ nhỏ hiền lành nhút nhát. Nếu Huyện chủ thực sự cho phủ, mong chiếu cố nhiều hơn, xin mặt cảm ơn ."

Tiết Tích Dương vuốt ve đóa cúc nở rộ bên ngoài lan can, khóe môi vẫn giữ nụ thường trực, nhưng nghĩ đến những lời dèm pha dâng lên Huyện chủ chẳng tác dụng gì, nụ cũng bớt vài phần tươi tắn.

Thời Cảnh Ninh đặt hộp thức ăn lên đầu gối, bên trong là bánh sữa dê, món khoái khẩu của Lũng Hữu, mùi thơm nức mũi.

Yến Bồng Lai thì hồn vía lên mây, tay cầm cuốn Chu Dịch chờ mới tới, xem thử mệnh cách tướng do Tư Thiên Đài tính toán gì đặc biệt.

Chỉ Thương Lạc là kìm tò mò, cứ thập thò bên ngoài sốt ruột yên.

Rừng trúc khẽ động, con đường lát đá xanh xa xa xuất hiện hai bóng đang thong thả về phía .

Thương Lạc liếc thấy bóng kinh ngạc đến mức cứng họng, chạy trong hét lớn: "Nguy to ! Nguy to !"

Kỷ Lân Du vỗ đầu nhóc, hiệu đừng quá lên: "Sao thế?"

"Cái... cái đó... ứng cử viên mới đến !" Thương Lạc thở hồng hộc, rõ ràng là dọa cho sợ khiếp vía: “Hắn, là..."

"Là ." Một giọng lạnh nhạt vang lên từ ngoài cửa. Ngay đó, Thôi Phù Phong xuất hiện ở cửa, khẽ gật đầu với : “Chư vị, lâu gặp."

Năm trong phòng vội vàng dậy hành lễ với : "Thôi Thiếu khanh."

Cô cô Huyền Cơ dẫn đường : "Thôi Thiếu khanh sẽ ở tại Cận Trúc Đường. Mọi nếu việc cần thể thỉnh giáo Thôi Thiếu khanh."

Mọi ngơ ngác, dám tin đây là " mới" nhập phủ hôm nay.

Người từng tuyển chọn họ, nay tự chọn đây, cùng chen chúc trong hậu viện của Huyện chủ với họ ư?

Nhìn phía còn một nữa. Người đó im lặng Thôi Phù Phong, ăn mặc đơn giản đến mức gần như tuềnh toàng, nhưng khí thế sắc bén như đao kiếm , nên chẳng ai dám coi là tùy tùng của Thôi Thiếu khanh?

Trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, cô cô Huyền Cơ : "Vị là Lăng Thiên Thủy, cũng là một trong những lang quân ứng cử mới đến, mong hòa thuận với ."

Huyện chủ nàng, những nhận mới ngay khi xảy chuyện, mà còn nhận một lúc hai !

Cả sảnh đường im phăng phắc, năm rõ tiếng trái tim tan vỡ.

Cô cô Huyền Cơ còn lo việc dọn dẹp Cận Trúc Đường và Viễn Tùng Cư nên giới thiệu xong bèn vội vã rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-30-nguoi-moi-khong-de-choc.html.]

Trong lúc lúng túng, Thời Cảnh Ninh mở hộp thức ăn thơm nức, món ngon giúp bầu khí bớt căng thẳng: "Lăng , đây là bánh theo phong vị Lũng Hữu, nếm thử xem thế nào?"

Kỷ Lân Du cuối cùng cũng hồn. Rõ ràng cũng sốc khi thấy ông họ của biến thành thế , ngơ ngác giới thiệu với : "Đây là biểu ca của , Lăng Thiên Thủy, ..."

Cố nuốt mấy chữ " thế đáng thương" bụng, ông họ cao hơn cả cái đầu , gãi đầu : "Tóm đều ở hậu viện, chiếu cố nhiều nhé."

Mọi liếc Lăng Thiên Thủy, thầm nghĩ: Loại mà cần bọn chiếu cố á?

Thời Cảnh Ninh bày điểm tâm , gọi Thương Lạc lấy lò . Bảy quây quần bên lò , khí cũng sôi nổi hơn đôi chút.

Tiết Tích Dương thổi lớp bọt , nhạt lẽo đ.á.n.h giá Lăng Thiên Thủy: "Ngươi là ông họ 'đáng thương' trong miệng Lân Du đấy ?"

Lăng Thiên Thủy rõ ràng thích cái trò uống phong nhã , vắt chéo đôi chân dài dựa cột nhà phía , liếc một cái: "Ngươi là con hồ ly tinh trong hậu viện Huyện chủ mà đồn đại đấy hả?"

Không ngờ cái biệt danh , Tiết Tích Dương thẹn giận, nụ thường trực cũng tắt ngóm: "Thôi Thiếu khanh thì chúng đều quen , nhưng vị Lăng đây xuất từ , hiện đang giữ chức gì?"

Lăng Thiên Thủy cầm chén : "Lăng Thiên Thủy, hai mươi ba tuổi, mới đến Trường An, hiện là Tư giai Thần Sách Quân thuộc Bắc Nha Cấm Quân."

Thôi Phù Phong , cụp mắt uống , một lời.

"Được đấy biểu ca! Bắc Nha Cấm Quân lợi hại , Thần Sách Quân còn ghê gớm hơn, cao thủ võ lâm thì ." Kỷ Lân Du mừng rỡ, dậy vẫy tay với : “Nói thì chắc thủ của cũng tồi, nào để thử xem !"

Những khác đều mang tâm lý xem kịch vui, chỉ Thôi Phù Phong thản nhiên : "Hôm nay mới đến, cần gì động thủ? Chi bằng để hôm khác các đóng cửa bảo ."

Kỷ Lân Du tuổi trẻ hiếu thắng, đời nào chịu : “Chỉ là so vài chiêu thôi mà để xem thủ biểu ca thế nào!"

Lăng Thiên Thủy ngước mắt , buông một câu hờ hững: "Tốt nhất là đừng, tay là sẽ thương đấy, thu ."

Kỷ Lân Du giọng điệu kiêu ngạo thì chịu bỏ qua, lập tức đưa tay định kéo dậy ép so tài.

Nào ngờ tay chạm áo Lăng Thiên Thủy, mắt hoa lên. Đối phương dường như chỉ khẽ xoay cánh tay, nhưng khớp vai Kỷ Lân Du lập tức đau nhói, nửa nghiêng , ngã nhào xuống bậc thềm.

Thấy sắp ngã sấp mặt ngay đầu chạm trán, may mà chân Lăng Thiên Thủy móc nhẹ một cái đỡ lấy eo . Kỷ Lân Du xoay một vòng vững , nhưng trọng tâm vững, loạng choạng đập cây cột phía , cánh tay buông thõng xuống, cử động .

Mọi chuyện diễn trong chớp mắt, còn kịp rõ thì kết thúc. Chỉ thấy họ dường như chạm một cái, Kỷ Lân Du lùi , thắng thua .

Thương Lạc vội chạy đến bên cây cột, tò mò hỏi: "Lân Du ca, các đ.á.n.h hả?"

Kỷ Lân Du khổ ôm cái vai đau điếng, dựa cột dám hó hé nửa lời, sợ mở miệng là rên rỉ mất hình tượng cao thủ.

Vì thế chỉ im lặng gật đầu với Lăng Thiên Thủy, từ từ lết về ghế xuống.

Thấy như còn lạ gì nữa. Thời Cảnh Ninh vội vàng chạy tới xoa bóp vai cho .

"Chúng cùng ở hậu viện Huyện chủ, gặp ở đây cũng là cái duyên, lẽ nên dĩ hòa vi quý, Lăng Tư giai thấy ?" Thôi Phù Phong nghiễm nhiên chủ trì đại cục: “Phàm việc gì cũng , chúng đến thì càng nên cẩn trọng, sống hòa thuận với ."

"Ta , tay sẽ thương mà." Lăng Thiên Thủy thu đôi chân dài , uể oải dậy phủi vạt áo: “Thôi , đến đây vì Huyện chủ, tâm tư của mấy liên quan đến , cũng đừng nhắc đến với ."

Thấy mặt mũi ai nấy đều khó coi nhưng dám ho he, Lăng Thiên Thủy hất cái cằm góc cạnh về phía họ: "Các vị, gặp . Huyện chủ đang đợi đấy, ngại quá, nàng cứ nằng nặc đòi cùng."

Bỏ câu chọc tức xong, nghênh ngang bỏ . Mọi trong sảnh theo bóng lưng và Thôi Phù Phong rời , ai nấy đều uất nghẹn trong lòng mà .

Hồi lâu , Tiết Tích Dương Kỷ Lân Du vẫn đang ôm ngực, nhạt một tiếng, giọng kéo dài đầy ẩn ý: "Chúc mừng Kỷ lang quân, vị biểu ca mà dẫn về quả là tầm thường chút nào nha. Sau cái hậu viện ... e là sẽ náo nhiệt lắm đây."

Loading...