Mọi manh mối dường như đều đổ dồn về phía Kỷ Lân Du. Từ cái c.h.ế.t của Kỷ Quốc phu nhân, Thời Cảnh Ninh cho đến Quận chúa Xương Ấp, tất cả đều bóng dáng của hoặc quân Ngự Lâm.
Căn phòng rơi im lặng đáng sợ. Thiên Đăng lắc đầu: “Dù nghi ngờ nhưng chúng vẫn bằng chứng. Kim Đường c.h.ế.t trong mật thất, độc hạ trong , mà Kỷ Lân Du cách nào lẻn phòng khi Kim Đường khóa trái cửa.”
Nếu chất độc đưa ấm bằng cách nào và từ lúc nào, vụ án sẽ mãi là một bí ẩn.
“Đi thôi, chúng phòng Kim Đường kiểm tra nữa.”
Độc Ô Đầu khiến nạn nhân tê liệt và mất dần ý thức, nên khi c.h.ế.t Kim Đường hề vùng vẫy la hét, điều giải thích tại Lăng Thiên Thủy ở sát vách cũng thấy gì.
Trong phòng vẫn ngăn nắp như cũ. Ngoại trừ vệt m.á.u nhỏ gối do Kim Đường nôn lúc lâm chung, thứ đều ngay ngắn vì tối qua cô cô Huyền Cơ mới dọn dẹp .
Thiên Đăng t.h.i t.h.ể phủ vải trắng, bỗng thấy sống mũi cay cay. Nàng cứ ngỡ chỉ đang ngủ thôi, và lát nữa sẽ xách con vẹt Kim Đoàn Đoàn đến khoe với nàng bằng nụ rạng rỡ.
Nàng hít một thật sâu, cố trấn tĩnh để quan sát hiện trường. Đôi ủng da đen của Kim Đường, một chiếc nghiêng bàn nhỏ, chiếc đổ lăn lóc đất, mũi giày hướng trong như thể ai đó đá văng.
Thiên Đăng suy đoán: Người thương mất m.á.u thường khát nước. Kim Đường đ.â.m chân nên nửa đêm chắc chắn sẽ dậy uống nước. Vì lười xỏ đôi ủng cao cổ vướng víu, đá chúng sang một bên để chân đất đến bàn .
Lăng Thiên Thủy khẳng định: “ lúc khám nghiệm thấy tất của dính bụi, chắc chắn là do chân đất trong phòng.”
Hắn lật tấm vải trắng lên, quả nhiên lòng bàn chân Kim Đường dính một lớp bụi mỏng.
Thiên Đăng tiếp lời: “Vậy là độc chỉ thể hạ khi ấm mang phòng. cửa khóa trái, dấu vết đột nhập, chỉ khả năng tự mở cửa cho quen . nếu khách, thể chân đất mà tiếp đón .”
Thôi Phù Phong đưa giả thuyết: “Liệu khi nào dậy hai ? Lần đầu ủng mở cửa cho hung thủ, mới chân đất dậy uống nước?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-30-cha-va-con.html.]
Lăng Thiên Thủy bác bỏ: “Khó xảy lắm. Nếu thứ hai mới uống nước thì hung thủ rời từ canh ba. Mà lúc đó vẫn ngủ, lẽ thấy tiếng động nào?”
lúc đó, từ sân bên cạnh vang lên tiếng ồn ào. Là giọng của Kỷ Lân Du.
Ba vội chạy xem. Kỷ Lân Du đang bừng bừng giận dữ mắng một đàn ông mập mạp, trắng trẻo: “Kim Bảo Nghĩa! Nhà ông giỏi lắm!”
Kim Bảo Nghĩa cuống quýt cúi chào, mặt mày đầy vẻ lo lắng: “Kỷ Lục sự bớt giận! Lão tam nhà còn dại, gì đắc tội mong ngài đại nhân đại lượng bỏ qua cho. Huyện chủ gọi đến đây chắc là để răn dạy nó, hứa sẽ bảo ban nó thật kỹ, để nó phiền ngài nữa.”
Nhìn vẻ mặt cầu khẩn của Kim Bảo Nghĩa, Kỷ Lân Du bỗng nghẹn lời. Hắn định hỏi tội chuyện cốc Hoàng Sa, nhưng nghĩ đến đứa con trai duy nhất của ông c.h.ế.t, mở lời thế nào.
Thiên Đăng cố kìm nén đau thương, bước đến bên Kim Bảo Nghĩa: “Kim lão gia... lệnh lang... ...” Giọng nàng run rẩy lịm dần. Nàng khẽ lắc đầu, hiệu cho ông phòng.
Kim Bảo Nghĩa là lăn lộn thương trường bao năm, biểu cảm của Thiên Đăng là hiểu ngay chuyện chẳng lành. Ông há miệng nhưng phát tiếng nào, chân tay bủn rủn, lảo đảo chạy phòng.
Từ ngoài sáng bước chỗ tối, ông dụi mắt mãi mới thấy cái xác phủ vải trắng giường. Kim Bảo Nghĩa khuỵu xuống ngay ngưỡng cửa, bò lồm cồm đến cạnh giường, đôi bàn tay run rẩy chạm tấm vải trắng nhưng đủ can đảm để lật lên.
Mọi im lặng bước , khí nặng nề bao trùm. Cuối cùng, Kỷ Lân Du bước tới, dứt khoát lật tấm vải trắng .
Kim Bảo Nghĩa đờ đẫn mặt con trai. Gương mặt phúng phính của ông giờ xám xịt, trông chẳng khác gì khuôn mặt tím tái của Kim Đường.
Kỷ Lân Du chỉ thi thể, gặng hỏi: “Kim lão gia, ông thật ! Năm xưa Kim gia liên quan gì đến trận chiến cốc Hoàng Sa ? Ta nghi ngờ Kim Đường sát hại vì liên quan đến bí mật năm đó. Ông hãy nghĩ kỹ , thế mới tìm kẻ g.i.ế.c con trai ông!”
Kim Bảo Nghĩa như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Ông nức nở ôm lấy khuôn mặt lạnh lẽo của con trai, gào lên: “Không thể nào! Cốc Hoàng Sa cái gì chứ... Lão tam nhà vô can, Kim gia chúng cũng hề gì về chuyện đó cả!”