THIÊN ĐĂNG LỤC - Chương 3: Đến hết cả đi

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:02:11
Lượt xem: 222

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có một thì sẽ hai, một khi bắt đầu nhận thì dường như thể dừng nữa.

Chẳng bao lâu , Thương Lạc học ở Quốc T.ử Giám về mang theo tin tức "vỉa hè", bảo rằng nhà Vu Quảng Lăng loạn quân đốt trụi, giờ chốn dung , mà Quốc T.ử Giám tạm thời hết chỗ ở.

Cậu thiếu niên vô tư lự sờ sờ vết thương , giọng chút hả hê chút lo lắng: "Quảng Lăng ca cùng cha dựng tạm cái lều đống đổ nát, nhưng lều dột tứ tung, gió lùa bốn phía, cả nhà đều ngâm trong nước. Haizzz... chắc thi , nhưng mà cũng chẳng thấy vui vẻ gì."

Thiên Đăng đương nhiên nhớ Vu Quảng Lăng.

Trầm , yên tĩnh, giống như một chú hươu văn nhã nghỉ ngơi tán rừng. Trong ký ức của nàng, ít khi mở miệng, nhưng đôi mắt ướt át dịu dàng luôn lẳng lặng , mỉm im lặng, tranh với đời.

Thiên Đăng cô cô Huyền Cơ, quả nhiên mặt bà cũng lộ vẻ nỡ, thở dài: "Trận binh loạn cộng thêm thiên tai , dân Trường An đúng là ai yên ..."

Người ở hậu viện đông đúc, Thiên Đăng cảm giác "nợ nhiều lo, rận nhiều ngứa", buông xuôi : "Hay là chúng bàn với cô cô Anh Lạc xem, thể đón nhà họ Vu sang đây tạm qua cơn hoạn nạn ?"

"Không ! phủ chúng tuyệt đối thể nhận thêm nữa!"

Là nữ sử quản lý tiền nong trong phủ, cô cô Anh Lạc quả thực bạc cả tóc vì chuyện cơm áo gạo tiền: "Vốn dĩ mấy vị lang quân nên nhận, giờ cứ nối đuôi dọn , Huyện chủ hậu quả là gì ?"

"Phải, bọn họ chỉ là ứng cử viên cưới để họ ở trong Vương phủ quả thực lắm." Thiên Đăng trầm ngâm: “ mà dù mấy cũng nhận ..."

Cô cô Huyền Cơ là chứng kiến mấy nàng thu nhận các lang quân, đỡ lời giúp nàng sự cằn nhằn của Anh Lạc: "Mấy vị lang quân dọn đều là lý do chính đáng, Huyện chủ cũng là vì lòng từ bi, dân gian cũng chẳng ai chê trách gì. Giờ nhận thêm một vị Vu lang quân nữa chắc cũng chẳng nhỉ?"

Anh Lạc chẳng thèm để ý đến bà , chỉ : "Huyện chủ, thêm một là thêm một miệng ăn, giờ trong phủ chỉ còn một , gánh vác cả cái Vương phủ ..."

", trong phủ chỉ còn một , cho nên cảm thấy đây chừng là một cơ hội." Thiên Đăng hiệu cho hai vị cô cô xuống, hạ giọng : "Hiện giờ Tô Vân Trung c.h.ế.t, Nam Ngu lưu đày, còn tám vị lang quân đều là những lúc lâm chung chỉ định mong gả cho họ. họ cũng đều là những hiềm nghi trong đêm qua đời."

Nghe nàng nhắc cái c.h.ế.t của Kỷ Quốc phu nhân, hai vị cô cô đều giật , nét mặt trở nên nghiêm trọng lắng nàng tiếp.

"Tô Vân Trung c.h.ế.t quá vội vàng, đến nay vẫn tìm thấy thi thể, vì thế cái c.h.ế.t của Phúc bá rốt cuộc vẫn là một vụ án treo, lá thư để cho cũng biệt vô âm tín. Mấy ngày nay suy tính , những bí ẩn lời giải đáp chung quy vẫn tìm manh mối mấy vị ứng cử viên phu quân ."

"Cái c.h.ế.t của Phúc bá còn uẩn khúc? Còn thư của phu nhân... , phu nhân từng nhắc với về một lá thư." cô cô Huyền Cơ biến sắc, hỏi: "Ý của Huyện chủ là, chi bằng thuận nước đẩy thuyền, đợi bọn họ Vương phủ , chúng sẽ quan sát kỹ lưỡng, tìm chút manh mối?"

" . Ta tin rằng, kẻ màn thể giấu một lúc, chứ thể giấu cả đời. Bọn họ tản mát bên ngoài thể dễ dàng che đậy, nhưng chỉ cần Vương phủ, mí mắt chúng , nhất định sẽ ngày lộ diện."

Cô cô Huyền Cơ vẻ mặt kiên định lẫm liệt của nàng, kìm rưng rưng nước mắt.

Cô cô Anh Lạc mắt ngấn lệ, nghẹn ngào: " mà Huyện chủ, nhiều phủ như trong trong ngoài ngoài, chịu đựng nổi ?"

"Có gì mà chịu nổi, dù danh tiếng của ở kinh thành cũng nát bét . Cọp cái, xoa, mệnh khắc lục khắc chồng... chỉ trỏ lưng thêm vài câu nữa thì mất mát gì ?"

"Ta chuyện đó." cô cô Anh Lạc thở dài, rút cuốn sổ sách đập cái "bộp" xuống mặt nàng: “Ý là, Huyện chủ của ơi, nuôi đàn ông, nhất là nuôi nhiều đàn ông như chúng nuôi nổi nữa !"

Thiên Đăng cầm lấy cuốn sổ, vẻ mặt ngơ ngác: "Sao cơ?"

"Vốn dĩ, dùng bổng lộc Huyện chủ để duy trì thể diện của Vương phủ dễ, nay trong phủ thêm mười mấy miệng ăn, còn tu sửa hậu viện, chuyện ..."

Thiên Đăng khó hiểu: "Phủ chúng chẳng còn ruộng đất ?"

"Lúc loạn quân qua, chúng thả ngựa ăn lúa, giẫm đạp hoa màu, ruộng đất năm nay đều mất mùa. Huyện chủ mấy hôm chẳng miễn thuế cho tất cả tá điền ? E là đông còn bù lỗ nữa chứ."

"Thế... bạc dự trữ trong phủ ?"

"Trong phủ loạn quân cướp sạch sành sanh, lúc chúng trốn xuống hầm, chỉ giữ mấy món đồ ngự ban quan trọng nhất và bảo vật gia truyền, là những thứ thể bán !"

"Cửa tiệm thì ?"

"Cửa tiệm khắp kinh thành đều cướp bóc đốt phá, còn một cái nào nguyên vẹn!" Thấy Thiên Đăng vẫn nhận thức sự nguy cấp, cô cô Anh Lạc đúng là "hoàng đế vội thái giám gấp": "Huyện chủ, tiền sảnh hậu viện của Vương phủ loạn quân đốt cháy đến giờ vẫn sửa sang, tưởng là do việc trong phủ quá nhiều ? Là do chúng tiền đấy!"

Thiên Đăng mới mười sáu tuổi, từ nhỏ đến lớn từng lo lắng những chuyện , xong bèn ngẩn .

Suy nghĩ một lát, nàng mới ngập ngừng: "Đã thì nhà cửa khoan hãy sửa, dù chúng mấy cũng chỉ cần vài gian phòng, đủ ở là . Ta hiện đang chịu tang, quần áo ăn uống đều thể cắt giảm, cứ cố gắng qua giai đoạn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thien-dang-luc/chuong-3-den-het-ca-di.html.]

"Sao mà ? Chúng đường đường là Vương phủ, đến cái thể diện bề ngoài cũng giữ thì chẳng để đời chê ? Hơn nữa, Lâm Hoài Vương đại phá loạn quân, Đế Hậu sắp hồi kinh, đến lúc đó đại lễ long trọng, tuy đang để tang nhưng cũng tránh khỏi việc đón tiếp. Quần áo may, trang sức cũng sắm sửa cho đồng bộ, thể mất phong thái của Vương phủ ..."

Cô cô Anh Lạc đến đây nước mắt chực trào: "Cho nên Huyện chủ ơi, giờ trong phủ thêm mấy miệng ăn lớn nhỏ thế , tính đây?"

"Các vị lang quân chắc sẽ gây thêm phiền phức , huống hồ Đế Hậu hồi cung, triều đình quy củ, bổng lộc của chắc cũng sẽ phát..."

"Huyện chủ ơi là Huyện chủ, thời cuộc nát bét thế , đây nợ bổng lộc mấy tháng , giờ trải qua cơn binh biến , thấy càng..."

Lời còn dứt, phía Lưu Ly vội vã chạy tới, vẻ mặt khó xử bẩm báo: "Huyện chủ, lang quân đến..."

Cô cô Anh Lạc lập tức ôm trán, vẻ mặt như buông xuôi tất cả.

Thiên Đăng nơm nớp lo sợ vội an ủi: "Yên tâm cô cô, chẳng qua là thêm một nữa thôi mà, ... cô cô đợi nghĩ cách xem vẹn cả đôi đường nhé!"

Thế nhưng khi Thiên Đăng đến nơi thử, lập tức há hốc mồm kinh ngạc.

Đây là "thêm một ", mà là cả một "đội quân".

Kim Đường - út của gia tộc giàu nhất Đại Đường, Kim gia - đang hăng hái dẫn đầu đám gia đinh, thợ thuyền, nô bộc, bà tử. Người vác dầm gỗ, kẻ xách cuốc xẻng đục đẽo, chốc lát lấp kín cả sân .

"Huyện chủ, đến chậm ! Mấy hôm nay mới Vương phủ tàn phá như để Huyện chủ chịu tủi !" Kim Đường phất tay một cái, đám hầu phía nối đuôi , lập tức tỏa hậu viện dọn dẹp cỏ hoang trong ao, tu sửa nhà cửa đình đài, sơn cột kèo hư hỏng, quét vôi những bức tường cháy đen...

Mấy vị lang quân dọn hậu viện cũng kinh động, nhao nhao chạy xem.

Cô cô Anh Lạc mừng sợ: "Chuyện ... để Kim công t.ử sửa nhà cho Vương phủ, e là chút bất tiện?"

"Có gì mà bất tiện, đây Huyện chủ bảo vệ , giờ Vương phủ hư hại, đương nhiên dốc sức giúp đỡ." Kim Đường vỗ n.g.ự.c : “Hơn nữa dọn dẹp ở cho thoải mái chứ, quen ở chỗ tồi tàn!"

Kỷ Lân Du khoanh tay dựa cột, nhạy bén nắm bắt trọng điểm: "Cái câu ' quen ở' của nghĩa là ?"

"Cái ... tu sửa Vương phủ chuyện một sớm một chiều, hầu nhà khó sai bảo, cho nên ... đây giám sát công trình mới ." Kim Đường năng hùng hồn, nhưng khi sang Thiên Đăng thì xìu xuống: “Huyện chủ xem... đây giám sát, giúp tu sửa hậu viện, ?"

Thiên Đăng còn đang do dự thì cô cô Anh Lạc chọc chọc tay nàng. Quay , thấy mắt bà sáng rực lên, vẻ mặt bi tráng như kiểu "Người mà đồng ý là quỳ xuống ôm chân đấy".

Thiên Đăng đành nhắm mắt gật đầu, khuất phục sức mạnh của đồng tiền.

Nàng chỉ đưa một yêu cầu: xây cao tường hậu viện lên, bịt kín tất cả các cửa thông , chỉ để hai cổng để và khóa chắc chắn.

Tuy hậu viện coi như tách biệt với Vương phủ, thành hai nơi riêng biệt, nhưng chỉ cần dọn cái nơi mang danh nghĩa là "hậu viện", tụt so với mấy tên , Kim Đường vẫn sướng rơn cả .

"Ngoài ứng cử viên phu quân dọn thì , nhưng những khác, dù là ai cũng phép viện hầu hạ."

Cứ tưởng tên công t.ử bột quen thói kẻ hầu hạ như Kim Đường sẽ khó xử, ai dè hùng hồn đáp: "Đương nhiên , Huyện chủ chỉ mới giúp , bọn họ tư cách?"

Nói đoạn, phất tay hiệu cho tùy tùng khiêng đồ đạc của lên: "Huyện chủ, chỗ nào rộng rãi thoáng mát hợp với ?"

Thiên Đăng đoàn khiêng đồ rồng rắn phía , từ giường khảm xà cừ đến sập lưu ly, từ bình phong sơn mài đến bình phong lụa mỏng, từ chậu vàng bình ngọc đến bát bạc đũa ngà, từ chăn gấm dệt kim đến quần áo bốn mùa... chen chúc chật ních cả con phố.

Nàng khỏi giật giật khóe môi: "E là cả cái Vương phủ cũng chẳng đủ rộng ."

Tiết Tích Dương khẽ nheo đôi mắt hoa đào, nụ thường trực vương chút châm chọc: "Kim công t.ử mới chỉ là ứng cử viên thôi mà, mang cả trăm hai mươi hòm của hồi môn đến thế?"

Bốn đứa em của Thời Cảnh Ninh thì thập thò lưng trai, nhao nhao hỏi: "Của hồi môn hả? Ai gả Vương phủ thế? Tân nương mới ?"

"Ca ca ơi, ăn kẹo hỉ ? Đệ chỉ ăn một cái thôi, ăn xong sẽ súc miệng..."

Giữa tiếng ồn ào náo nhiệt, Thiên Đăng - mang tâm lý "há miệng mắc quai" - chỉ đành chỉ tay về phía Kim Phong Các rộng rãi nhất: "Trừ đồ dùng hàng ngày , những thứ khác mang ."

"Tuân lệnh!" Kim Đường hớn hở xách Kim Đoàn Đoàn bước cổng lớn Vương phủ. Trong tiếng kêu "Huyện chủ nết hiền" của con vẹt Kim Đoàn Đoàn, dẫn theo đám thợ thuyền cùng cúi cảm tạ: “Đa tạ Huyện chủ thu nhận!"

 

Loading...